Slime trong tòa tháp/Chapter 14: Sự kiện liên hoàn (3)Chapter 14: Sự kiện liên hoàn (3)
20px

Chương 11: Sự kiện liên hoàn (3)

Ngay trong hội mạo hiểm giả, vậy mà Hutset lại cúi xuống dí sát mặt lại gần tôi.

Thực sự tôi đã phải bình tĩnh hết sức, nếu không như bình thường tôi đã chạy biến đi luôn rồi. 

Chỉ cần đợi câu trả lời của con sói kia thôi, dù sao người quyết định mọi sự việc là tôi mà. Nghĩ vậy tôi càng tự tin hơn nở một nụ cười nhẹ, tôi khá chắc là nó hơi bị giống đa cấp đấy.

Hutset thở một tiếng dài, đứng thẳng lại, đôi mắt xanh cam càng tỏ ra vẻ nguy hiểm.

“Được, ta sẽ nghe.” Hắn nói.

“Vậy chúng ta sẽ đến đâu cho nó bí mật một chút.” Tôi nói, nhìn vào con sói ấy.

“Lên xe ngựa của ta.” Nó nói.

Tên sói trắng kiêu ngạo đi lên xe trước, tôi cũng ngay sau mà vào cùng. Đến bên trong xe thôi cũng được bài trí rất thuận mắt, hai cái ghế đệm đỏ hai bên, ở giữa là một chiếc bàn. Nếu là một chiếc xe ngựa bình thường thì nó thực sự rất chật, nhưng đây là xe của một lãnh chúa nên nó dài như một chiếc xe hơi. Hutset kéo tấm rèm đỏ trên cửa sổ, dựa vào thành xe có lớp sơn màu đen, đưa tay bật chiếc đèn sợi đốt lên.

“Rồi chỉ cách cho ta hết bệnh đi.” Hắn nói một câu chuyện nghiêm trọng mà mặt chỉ mỉm cười.

Nhìn cái thái độ coi mọi chuyện đều nhẹ tựa lông hồng của cái con sói đó, tôi chỉ muốn thốt lên: “Ê, cái này mỗi mình tao biết trong cái cả cái tháp cả tỷ sinh vật này đấy” Đương nhiên là cái suy nghĩ ấy chỉ dừng lại ở trong đầu tôi thôi chứ vẫn chưa xuống miệng.

“Um… Ngài muốn hết bệnh đúng chứ?” Tôi bắt đầu dẫn dắt.

“Đúng.” Con sói làm ra cái vẻ mặt nhìn tôi như một thằng ngu vậy.

“Vậy ngài biết tầng ba mươi không?” Tôi điềm nhiên, đặt tay lên bàn, đan các ngón vào nhau, chống cằm. Nở một nụ cười như cao nhân biết hết mọi thứ.

Hutset nhìn tôi, chẳng hiểu sao hình như có chút khinh bỉ hơn lúc nãy.

“Biết, rồi sao?” Có vẻ như nó bắt đầu mất kiên nhẫn.

“Ở đó có một nơi chứa đựng tinh hoa của đất trời…”

Tôi đang ngồi luyên thuyên, dùng ngôn từ hoa mỹ thì con sói nhảy vào miệng, nói: “Không cần phải dài dòng nói luôn đi.”

Thực sự quý tộc cũng chỉ biết lễ nghi đến vậy thôi sao, hay là tôi nói chuyện y như mấy thằng bác sĩ tự do đi lừa đảo chăng? 

“Tóm gọn lại là ở đấy có loại nước uống vào là hết mọi bệnh.” Tôi cũng không giấu gì nói luôn.

“Trông mặt ta dễ lừa đến thế à. Ngươi có biết ngươi đùa với ta đồng nghĩa với việc ngươi đùa trước đoạn đầu đài không?” Hutset nhíu mày lại, nói với vẻ đầy căng thẳng.

“Tôi không đùa với ngài, mọi thứ đều chính xác. Nhưng tin hay không thì tùy ngài.” Tôi cũng bắt đầu ngầu, nói trầm xuống.

“Được, vậy nói tiếp đi.” 

Tôi vừa thấy trong đôi mắt con sói vừa nhen nhói chút hy vọng thì phải? Vậy là nó đã có một chút niềm tin với tôi rồi.

“Nhưng thứ nước đó nằm ở một con suối bị ẩn mình bởi di tích.”

“Hừ, người thực sự lừa đảo mà không đọc qua sách sao.”

Tôi vừa nói xong thì con sói đó lại trưng ra cái vẻ mặt khinh bỉ ngứa đòn ấy. 

Đúng vậy, tầng ba mươi là một thảo nguyên với những mỏm núi cao bao quanh ở giữa là một cái hồ sâu không thấy đáy. Và chắc chắn hắn cũng biết, nhưng đó chỉ là một phần thôi.

“Tôi biết, tôi biết. Tầng ba mươi không có di tích hay là suối. Nhưng ngài biết đấy, một thứ có thể chữa được bách bệnh lại lộ ra rõ thế sao?” Tôi vừa hỏi, cũng vừa cho con sói đó thấy rằng tôi không phải là không biết gì.

“Ngươi biết, sao còn nói như vậy. Mà ngươi bảo đấy, dù nó có quý hiếm đến mấy ít nhất phải có tí đặc điểm chứ. Nhưng vốn dĩ ở đấy không có cái di tích nào cả.”

“Nếu tôi nói, con suối và cả cái di tích dưới đáy hồ ngài có tin không?”

“Càng ngày ta chỉ thấy người càng cùn thôi. Cái lý lẽ nào mà dưới đáy hồ lại có suối chứ, ngươi điên à?”

Đúng vậy con sói này tư duy rất “người bình thường”. Bởi cái này cũng khó nói, tôi đã bỏ qua mọi định luật để tạo một vùng kết giới kháng nước dưới đáy hồ, sau đó đặt con suối vào dưới đó.

“Ngài nói đúng một phần, nhưng chưa từng có ai xuống đáy hồ đúng chứ? Ngài phải đánh ra một giai điệu để đánh thức nàng công chúa cá, đó là người sẽ dẫn ngài đến đó.” 

Công chúa cá là một sinh vật bất tử nhưng ôn hòa, tôi tạo ra nó chủ yếu là để làm theo tuyến cốt truyện. Còn về bản nhạc, vốn dĩ nó không phải một bài nhạc nào cả, mà tôi bắt người chơi phải tự tạo nhạc rồi dựa vào tai của con cá để xem nó thích không thì nó mới dẫn xuống.

“Đúng vậy chẳng có ai xuống cái hồ đó cả, bởi vì không ai ngu ngốc. Ta cảm thấy tốn thời gian khi nói chuyện phiếm với ngươi.” Hutset nói, trông không còn chút kiên nhẫn nào nữa.

“Có máy phát hiện nói dối mà đúng chứ?” Tôi nói đến con ve.

Chứng minh nãy giờ cũng không khiến con sói đa nghi này tin được. Vậy để xem, nếu nó không tin tôi thì ít nhất cũng tin cái thứ mà phát hiện lời nói dối hay nói thật chứ.

“Ngươi tự tin đến vậy ư? Nó mà ra ngươi nói dối thì người cũng chết đấy.

” Nó nói có chút ngạc nhiên.

Chết ư, sao chết được, nó là tôi tạo ra cơ đấy. 

“Tôi nói thật, và cả ngài nghĩ tôi sẽ tốn thời gian ra nói chuyện này với ngài mà không chút ích lợi nào ư?” Tôi nói.

Có vẻ nghe thấy chữ ích lợi, con sói càng trở nên khinh bỉ hơn nữa.

“Ồ, hóa ra mọi chuyện cũng vì tiền thôi ư?”

Hutset mở cửa sổ, nói chuyện với một tên sói bên ngoài lấy cho hắn con ve phát hiện nói dối.

Và chỉ vài giây hắn lấy con ve trên tay của một con sói xám kính cẩn.

“Được nếu ngươi làm tới, ta sẽ dành chút thời gian cho ngươi.”

“Ở tầng ba mươi có suối.” Tôi nói với con ve đang được đặt trên bàn.

Một giây, hai giây, tôi đã lầm ư? Ngay lập tức tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh bao trùm cả phần khoang xe.

“Ting!” May thay, chỉ bốn giây con ve đã kêu lên cùng với sự vui sướng của tôi.

Tôi nhếch mép nhìn con sói đang có vẻ mặt ngơ ngác, đần độn hiếm thấy trên một gia chủ.

Tiếng kêu của con ve như một sự cam đoan chắc nịch về kết cấu thế giới, và cũng là thứ kéo cái hòn đá nằm trong lòng tôi ra.

“Vậy ngài tin tôi chưa?” Tôi cười, nói.

Hắn đang ngơ ngác thì bị giọng nói của tôi đánh thức dậy. Từ trạng thái không hiểu gì ngay lập tức thành cái vẻ cún con trông chờ.

“Ta… Tin rồi.” Hutset nói một câu ngắt quãng không cam tâm nhưng vẫn phải nói ra câu đó.

“Vậy để tôi chỉ ngài cách đến đó, hay chúng ta giao dịch một số thứ đi?” Tôi hỏi.

“Giao dịch!?” Nó như không hiểu nói.

“Ngài bảo hộ vệ của ngài lấy một cái bút và hai tờ giấy lên đây đi.”

“Được.” Hutset hiện tại đang rất trông chờ vào tôi, vì hắn biết nếu suối dưới đáy hồ thì không phải suối thường.

Đôi mắt hắn nhìn tôi cũng khác trước, có vài phần kính nể. Một người hắn không biết là ai nhưng nắm rõ một thông tin mà cũng chẳng ai hay biết.

Lại một lần nữa, Hutset bào người đi lấy giấy bút rồi đưa cho tôi.

“Vậy cậu muốn gì từ tôi?” Nó lên tiếng hỏi.

Tôi đã nhắm đến một thứ từ nay rồi. Một thanh đao cong, cũng dài được đựng trong cái bao kiếm màu xanh đen. Và tôi vẫn nhớ rõ thứ này, đây là một trong bốn thanh kiếm mạnh nhất đầu game. 

Đây là “Bắc kiếm Iranila” nằm ở phía Bắc nơi được cai quản bởi con sói đang nghiêm lại một chút chỉ vì tôi nhìn chằm chằm vào kiếm của hắn.

“Tôi chỉ cần một đồng vàng, và thanh kiếm ngài đang đeo kia.” Tôi chỉ tay vào thanh kiếm treo ở hông Hutset.

Tôi đã quy đổi từ một nghìn đồng bạc thành một đồng vàng thêm với việc tôi dùng chữ “chỉ” đây là một cách để khiến cho người khác thấy nó ít.

“Một đồng vàng thì được, chứ thanh kiếm này…” Hutset nói, như không nỡ sờ xung quanh thanh kiếm, mắt vẫn nhìn vào tôi.

“Đợi khi ngài thắng tử vong long thì tôi mới lấy, được chứ?” Tôi nở một nụ cười cầm chặt lấy tay của Hutset.

Tôi vẫn suy nghĩ cho hắn đó chứ, đánh thẳng vào nỗi lo lắng của vùng phía Bắc, làm hắn nhớ lại những thứ quan trọng. Như vậy cũng khiến cho con sói ngờ nghệch này giảm một chút sự coi trọng với thanh kiếm.

Hắn sẽ phải đặt lên bàn cân, một bên là hết bệnh, lo được cho dân. Một bên là một thanh kiếm.

“Vậy, thì được.” Không ngoài dự liệu của tôi, hắn đồng ý sau một thoáng do dự.

“Tôi biết ngài là người có phẩm chất tuyệt vời nhưng chúng ta sẽ làm bản hợp đồng cho chắc nhé?” Tôi nói, ghi lên hai tờ giấy từng chữ một.

Đây đều là bản hướng dẫn chi tiết từ loại nhạc con cá thích cho tới bình tĩnh khi đột nhiên bị kéo xuống nước. Cuối cùng là uống và cùng con cá bơi lên. Tôi cũng ghi những thứ mình cần, cùng với cả điều cấm tiết lộ thông tin.

Tôi đưa hai bản hợp đồng cho vị lãnh chúa đáng mến đầy lòng dũng cảm đọc. Sau đó tôi đưa cho ngài ấy cái bút.

“Sao lại là hai cái giống nhau vậy?” Nhìn hai tờ giấy trước mặt hắn hỏi.

“À, không có gì đâu, chỉ là làm hai cái cho chắc. Một cái tôi giữ, một cái ngài giữ, được chứ?” Tôi nói, cũng phải đề phòng con sói này chứ, biết đâu nó quý thanh kiếm đến mức lật mặt luôn thì sao.

“Được thôi.” Có vẻ nó bất ngờ khi một con slime như tôi cũng biết những thứ này.

“Chắc ngài cũng biết, hãy ký vào đây để xác nhận.” Tôi mỉm cười, cầm bút cho đến khi Hutset nhận lấy và ký.

“Mong ngài sẽ sớm khỏi bệnh, và diệt trừ Ceratius nhé, chúc ngài may mắn.” Tôi nói.

Tôi cũng ghi cho hắn địa chỉ cái làng trong hợp đồng. Mọi thứ trong cuộc giao dịch này thì tôi sẽ được nhận khi Hutset giải quyết xong vấn đề trong lãnh thổ của hắn.

Tôi cầm theo bản hợp đồng, mở cửa bước ra khỏi xe. Hứng lấy những tia sáng và bầu không khí bên ngoài.

“Ồ” Tôi ngạc nhiên thốt lên.

Một đám người đang bao quanh cái xe được lính của Hutset chặn lại.

Và tôi thấy Vic đang chạy đi đâu đó ở đằng xa thì phải?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...