Tôi ngồi dậy khỏi ghế đá quảng trưởng, hóng gió thế là quá đủ, tôi hít thở bầu không khí này thêm một hơi nữa trước khi về trọ nằm xuống giường.
Khi đi trên đường tôi nhìn một chút về phía trước, một tấm biển gỗ to khắc toàn bộ sơ đồ thành như một cái bản đồ chỉ dẫn.
Thư viện cách cũng không xa lắm, cũng gần với nhà của Emily, tôi có thể tiện ghé sang nhà cô chút. Dù sao cũng là bạn với nhau rồi nên trước khi về làng tôi sẽ gặp cô mỗi ngày một lần. Đó cũng coi như những khoảnh khắc hạnh phúc cho cô. Hoặc là biết đâu tôi lại ở lại thành.
Nghĩ đến Emily tôi lại chuyển hướng đi đến bờ hồ, đứng ở nơi cách khá xa nhà Emily nhưng nhìn thẳng được đến quán của cô, thấy không còn ánh đèn nữa, có lẽ cô cũng đã ngủ.
Nhưng ở đây không khí có chút khác biệt, tôi không chỉ cảm thấy sợ hãi khi ở một mình, mà thậm chí tôi không chắc là có mỗi tôi ở đây nữa.
Gió lạnh tạt vào mặt, cùng với cái âm thanh thì thầm, lẩm nhẩm làm cho tôi đang trong trạng thái thư giãn lập tức rơi vào sự căng thẳng.
Tôi tiến lên một bước âm thanh liền nhỏ đi rõ rệt, ngay lập tức tôi lí nhí:
“Biến đổi hình thù.”
Cơ thể tôi như bị hạ xuống, cảm giác nhẹ tênh của slime làm tôi lại có chút không quen. Nhưng như này thì tôi di chuyển cũng ít tiếng động đi. Tôi thực sự muốn chạy ngay đi, nhưng trí tưởng tượng thì bắt đầu hoạt động.
Biết đâu là một thứ gì đấy quý giá phát ra giọng nói, hay là một sinh vật kỳ lạ như con mắt đột nhiên xuất hiện? Mọi thứ đều gợi cho tôi một sự tò mò khó cưỡng. Hình như kiếp trước tôi cũng từng hóng mấy vụ kha khá lớn rồi cũng chẳng bị sao. Cứ im ỉm mà biết thôi.
Tôi với cái tâm lý vững vàng mò tới gần cái âm thanh kia nhất, cứ lệch một chút là nó lại nhỏ liền lên hơi tốn thời gian để tìm, buồn ngủ cũng tan biến hết sạch vì tập trung cao độ thêm cái cảm giác kích thích khó tả.
Tôi mò cho đến khi thấy một cái tấm lưới có một lớp lá dày bên trên để ngụy trang, bên dưới có vẻ rỗng. Nhìn lén vào trong đó, nếu nói là tối thì cũng tối, nhưng nó có một chút ánh sáng vàng nhẹ trên tường, bên dưới giờ giống một cái hầm tròn được đào xuống. Mà vị trí cái lỗ này cũng thuận lợi cho việc che giấu tung tích. Nó nằm xa sông, xa ngôi nhà gần nhất và khá gần nghĩa trang.
Âm thanh bên dưới mặc dù to hơn khi ở xa nhưng vẫn không thể nghe được, tôi chỉ biết được rằng ở dưới có khá nhiều người, họ còn có vũ khí sắc nhọn. Nghe cái tiếng leng keng của kim loại va chạm với vật cứng tôi đột nhiên thấy lạnh sống lưng.
Nên báo chính quyền thì hơn. Tôi đoán không chín thì mười bên dưới là một tổ chức đông người, có vẻ nguy hiểm, có vũ khí. Toàn là những đặc điểm đáng báo động để thông báo.
Có lẽ giờ hội mạo hiểm giả vẫn mở cửa, tôi không biết báo lên hội hay là báo cho bọn lính khỉ tuần tra nữa.
Thôi trên đường thấy chỗ nào gần nhất thì vào.
Tôi lướt đi nhẹ nhàng nhưng cũng không kém phần nhanh chóng ra xa khỏi chỗ đấy. Còn tiện thể nhặt một que củi cắm xuống chỗ đất gần cái hố, coi như một cái mốc để đánh dấu vị trí.
Tôi chạy thật nhanh cho đến khi quay lại cái bản đồ, nhìn vị trí hội mạo hiểm giả, tôi ghi nhớ đi đến đó.
Căn nhà của hội cũng giống như những ngôi nhà gần đó, hai tầng, màu trắng hơi có chút ố vàng. May là cái cửa hai cánh vẫn mở, tôi vào bên trong đi đến quầy lễ tân nơi cuối hội rồi nhảy lên một cái ghế trong vài cái.
“Tôi có tin cần báo!” Tôi nói tay bấm vào cái chuông trước mặt.
Người lễ tân nam đang soạn sổ sách ở một bên giật thót một cái rồi quay sang ngồi vào ghế.
Chúng tôi cách nhau qua một tấm kính chỉ có thể nói chuyện qua một lỗ nhỏ.
“Dạ cậu có chuyện gì ạ.” Anh ta nói miếng vẫn nở nụ cười tiêu chuẩn.
“Tôi phát hiện ra một tổ chức lớn có vũ khí nguy hiểm.” Tôi nói.
Ngay lập tức anh ta trở nên nghiêm túc hơn.
“Cậu có phải mạo hiểm giả?” Anh ta hỏi, đôi mắt đen bỗng nhiên nhìn tôi chăm chú hơn trước.
“À, không, tôi không phải” Tôi nói.
“Vậy thì xin nói lại những điều vừa rồi.” Anh ta nói, tay mang lên một bức tượng nhỏ hình con ve màu ánh đồng.
“Lúc tôi đang đi hóng gió buổi đêm thì ra bờ sông. Nhưng ở đấy tôi nghe thấy âm thanh lạ nên mò theo, và khi đến gần nghĩa trang thì thấy một cái hố bị che giấu bên dưới có rất nhiều giọng nói, thậm chí là âm thanh của vũ khí nữa.” Tôi lập tức trả lời toàn bộ từ cái lúc mà tôi mò đến.
“Tinh!” Con ve ngay lập tức kêu lên, trông có vẻ thú vị.
“Cậu có liên quan?” Anh ta hỏi, có chút nghi hoặc.
Cũng phải làm sao mà tôi lại nghe được âm thanh bé như vậy ở khoảng cách xa, và cả ai lại đi hóng gió ở gần nghĩa trang. Nghe thôi cũng đủ thấy nghi ngờ.
“Không liên quan ạ.” Tôi nói.
“Ting!” Con ve lại lần nữa kêu lên.
Chắc đây là một cái máy phát hiện nói dối, tôi cũng muốn mua một cái về để xem bên trong nó có gì quá.
“Vậy thì mới cậu dẫn chúng tôi đi.
” Anh ta nói xong cầm một viên đá nói vào nó.
Ngay vài phút sau có năm cơ thể mặc giáp sắt toàn thân không rõ là gì, tay thì cầm thương dài. Những người đó mang lại cho tôi cảm giác an toàn nhưng cũng không kém phần nghiêm túc như một người lính.
“Cậu dẫn những người lính này đi đến đó nhé.” Người trong quầy nói với tôi.
“Vâng.” Tôi đáp lại rồi nhảy xuống khỏi ghế tròn.
“Đi theo tôi.” Tôi quay người lại bảo mấy người lính đi đến.
Tôi thực sự có chút lo lắng, ở chỗ đó đoán thôi cũng phải lên tới vài chục người, vậy mà chỉ có năm người ở đây đòi đánh lại á.
Khi đã đến gần đó tôi dừng lại, những âm thanh sắt thép đằng sau cùng dừng lại.
“Đi nhẹ nhàng thôi.” Tôi nói thì thầm.
“...” Họ không nói gì cả.
Khi đến trước cái hố, tôi chỉ vào đấy. Ngay lập tức tất cả bỏ thương xuống, lôi kiếm ngắn ra. Một người bước đến chém mạnh vào tấm lưới khiến nó rách toạc, rồi nhảy xuống. Không chờ thêm, bốn người còn lại cũng nhảy xuống theo.
Thấy mọi chuyện đã bắt đầu, tôi chạy đi ra xa núp trong bãi cỏ, nhìn về hướng đấy.
Những âm thanh va chạm của kim loại vang lên dồn dập hòa cùng tiếng cãi nhau. Ánh lửa bên dưới đôi lúc như bị nhiễu loạn, chiếu lên màn đêm vài tia sáng nhấp nháy.
Và chỉ sau vài phút một người lính trèo lên, tay còn cầm theo đầu một sợi dây thừng, điểm cuối có lẽ ở bên dưới. Người đó cầm sợi dây bằng hai tay, kéo mạnh lên.
Những bóng người bị buộc vào sợi dây được nhấc lên. Họ đều mang những vết thương nhưng không chí mạng đến mức chết người.
Những người lính còn lại cũng trèo lên, kéo theo những tên bị buộc dây khác.
Tôi lại gần hơn một chút để nhìn kỹ xem chuyện gì.
Những kẻ bị buộc dây vào có vài chủng loại, nhưng nhiều nhất là con người, hầu như là những gã trung niên và cũng tầm mười tên. Vũ khí của đám đó cũng được một người lính vác lên, chủ yếu là những thanh sắt, dao bếp, xẻng.
Bọn chúng đã ngất cả, không còn ai tính táo.
“Cậu có thể đi theo chúng tôi được chứ?” Một người lính lại gần tôi hỏi, giọng của ông ta nghe có vẻ trầm nên tôi cứ có cảm giác đây không phải một câu hỏi mà là: “Đi theo ta!”
“Vâng…” Tôi nói, có chút run.
Sau khi nghe xong lời tôi, người đó lấy một viên đá trong giống như người trong quầy lễ tân dùng lúc gọi. Và người lính đó gọi thật.
Cũng không đợi lâu một xe ngựa to phi đến đỗ ở đường chính, tôi cùng tất cả những người ở đấy đều lên xe.
Tôi được chở đến hội mạo hiểm giả còn mấy tên kia cùng với lính thì đi tiếp. Tôi vào bên trong lại ngồi với người lễ tân lúc trước. Anh ta cầm một tờ giấy ra cùng một cái bút mực.
“Tên của cậu?” Anh ta hỏi.
“Vinh.”
“Tuổi?”
“Không biết ạ.”
“Chủng tộc?”
“Slime” Cứ mỗi khi tôi trả lời con ve lại kêu một lần “Ting!”.
“Đóng vào nơi ở hiện tại” Nói đến đây thay vì để tôi nêu ra toàn bộ thì anh ta giơ một tấm bản đồ của cả cái thành ra vào đưa cho tôi một con dấu.
Tôi tìm quán “Săn Hươu” trên bản đồ rồi đóng vào đó, lần này thì con ve không kêu gì.
“Vậy thì mong cậu ở đấy một thời gian, và nếu có lệnh triệu tập thì hãy đến đây.” Anh ta nói thu lại tấm bản đồ vào.
Thôi chết, giờ giải thích với bọn khỉ gì đây? Vốn dĩ chỉ ở đây có ba ngay thôi mà.
“À… Anh ơi, cái chỗ ở mà tôi vừa đóng vào ấy nó chỉ là tạm thời thôi, nên là nhanh chút nhé.” Tôi nói cảm giác hơi ngại. Nó giống như cái hồi tôi lần đầu đi chợ với số tiền ít ỏi và người ta độn giá lên mà không dám nói lại.
“Không sao đâu, chỉ mất tầm một ngày thôi ạ.” Có vẻ nhìn được sự lúng túng của tôi anh ta nói.
Sau đó tôi nhìn lên đồng hồ của hội, giờ thì ngủ gì nữa cũng hơn bốn giờ sáng rồi. Nhưng làm slime thế này thức đêm có bị suy thận không nhỉ? Tôi tự hỏi, nhưng sau đó gạt phăng cái ý nghĩ ấy đi. Vì slime tôi tạo cũng không có cơ quan nội tạng nào nên không cần phải lo suy thận, viêm gan, loét bụng. Kể cả có dùng biến hình thì bên trong vẫn là slime, nhưng mà một vài thứ cũng không hoạt động.
“Mà anh ơi, tôi có thể làm mạo hiểm giả được không?” Tôi vì quá chán, hỏi.
Làm mạo hiểm giả thì được khá nhiều quyền lợi, cái này tôi làm ra để cho giống mấy cái bộ tiểu thuyết tôi đã từng đọc. Tôi đúng là sáng suốt khi tạo ra thứ này mà.
“À được thôi.” Anh ta quay người lại, nói mặt vẫn cái biểu cảm trông thì cảm xúc nhưng lại quá vô cảm.
“Vậy thế nào để tham gia ạ?” Tôi hỏi.
“Vì đã lấy hết thông tin rồi nên cậu chỉ cần làm bài kiểm tra xét tuyển thôi.” Anh ta nói.
Bài kiểm tra xét tuyển ư, hình như là làm một nhiệm vụ bất kì. Mạo hiểm giả không nhất thiết phải đánh nhau, mà còn có thể làm kéo xe như Fram, hay đi nhặt thuốc, thế nên một con sime có mỗi kỹ năng phun nước như tôi mới dám.
Không biết đề bài của tôi là gì nữa? Mong là sẽ dễ chút.
Chaporia
Bình Luận (0)