Emily muốn làm bạn với tôi á? Nhưng… Thôi làm bạn với cô tôi cũng chẳng thiệt gì.
“À… Được, tôi có thể coi cậu là bạn.” Sau khi cân nhắc, tôi nói.
Nghe xong câu trả lời lắp bắp, đến tôi còn thấy giả. Nhưng Emily thì không, cô dùng ống tay áo lau đi nước mắt rồi cười hạnh phúc, nhào đến tôi.
“Oái!” Thấy cô lao đến, tôi theo phản xạ kêu lên.
Người có thể vui đến vậy trước một câu trả lời đơn giản, cô chắc hẳn đã phải có một nỗi đau gì đó rất lớn nên mới vậy.
Thôi thì Emily cũng khổ rồi, chắc một cái ôm cũng chẳng sao, tôi dang hai tay ra, đón lấy cái ôm của cô.
Khi vừa nhào đến thấy tôi đang dang tay ra, cười mỉm dịu dàng. Cô chớp chớp mắt, ngạc nhiên. Rồi lập tức không nhịn được, tay đưa lên miệng để che đi nụ cười, vai run lên bần bật.
“Ha ha… cậu thực sự nghĩ rằng tôi sẽ ôm cậu sao?”
“Hở?” Nghe thấy thế tôi sững sờ.
Đang nghĩ đến việc cảm nhận cái ôm, vậy mà…
Cô nhại lại hành động của tôi, rồi chỉ tay vào chính mình cười ngặt nghẽo. Khóe miệng tôi giật giật, tự nhiên muốn đi về trọ nghỉ ngơi.
“Cảm ơn vì bữa ăn, tạm biệt, hẹn gặp lại.” Tôi đi ra cửa, giữ chút lịch sự, cười gượng.
“Ể, đùa thôi, ở lại thêm chút nữa đi.” Cô thấy tôi như thế, liền lập tức bình thường lại, có chút làm nũng, níu kéo.
Nhìn thấy cô đang níu kéo mình bằng cái khuôn mặt dễ thương như thế làm cơn giận trong lòng tôi giảm mạnh.
Tự dưng thấy đồng cảm quá, cái lời thoại này hình như trong lúc mới đến thành, tôi đã từng suy nghĩ với một con nhỏ như vậy. Dejavu rồi.
“Được rồi, lần này thôi đó.” Tôi nói, nhấc cái tay đang nắm vào phần cổ tay áo ra.
“Vâng.” Emily nói, khuôn mặt rạng rỡ trở lại.
Tôi bước vào lại quán theo cô, ngồi xuống cái ghế tròn tôi vừa ngồi. Emily cũng vậy, cô cũng ngồi ghế đối diện tôi, ở ngay trong quầy.
Chúng tôi cứ nhìn nhau như vậy, cô thì mỉm cười tôi thì nhìn cô.
Hình như mắt của Emily có vấn đề thì phải? Tôi nhớ lúc mới đến đây, mắt cô màu đen, rồi sau khi uống rượu thành màu đỏ sẫm, giờ lại là màu đen.
“Mắt cậu sao vậy?” Tôi không kìm được tò mò hỏi.
Thấy tôi hỏi thế cô sờ tay lên mắt, rồi chỉ vào nó. “Đây á? Sao đâu?”
“Mắt cậu vừa có màu đỏ đấy.” Tôi nói.
Có lẽ cô còn chẳng biết được mắt mình có màu khác biệt nữa.
“Chắc do khóc nhiều quá thôi.” Cô nói, cười hề hề.
Có lẽ Emily đang nhầm giữa lòng đen và lòng trắng.
“Hay chơi bài đi.” Có vẻ thấy bầu không khí lại im ắng trở lại, cô nói.
“Được.” Tôi nói.
Tôi không biết bài của cô nói đến là bài gì, nếu là bài tây thì tôi còn biết chơi chứ mấy cái loại bài khác thì tôi chịu.
Cô cúi xuống quầy, lôi từ trong nó ra một bộ bài dày. Tủ quầy của cô rốt cuộc còn bao nhiêu thứ vậy?
Tôi cầm bộ bài lên nhìn một lượt, đúng là bài tây và đủ năm mười hai lá, chỉ có phần trông hơi cũ. Nhưng sao thế giới này lại có một bộ bài của trái đất?
“Chơi gì đây?” Tôi nói, đặt lại bộ bài xuống bàn.
“Um… chơi sâm cho nó kĩ năng.” Cô hơi suy nghĩ một lúc rồi nói.
Cô lấy bộ bài trên bàn xáo lên, rồi chia cho tôi mười lá.
“Nhìn trình tôi đây này.” Cô cầm bộ bài lên nhếch mép nói.
Tôi kéo cái đèn lại gần hơn để nhìn cho rõ.
“Ai đi trước?” Tôi hỏi.
“Bốc lá bài đầu tiên trên bộ bài xem ai cao hơn thì đi trước.” Cô nói, tay bốc một lá.
Tôi cũng bốc lá sau. Sau khi xem, tôi đi trước, tôi năm, cô ba.
Chúng tôi cứ chơi suốt mấy chục ván, nhưng có vẻ cô chơi không hay lắm, nên cũng chỉ thắng được vài ván.
Sau lần thua thứ mấy chục, cô trở lên bực bội, rồi lôi từ túi áo ra một cái đồng hồ quả quýt.
“Thôi, bây giờ cũng hơn mười hai giờ rồi. Tôi buồn ngủ quá, chắc mai gặp lại.” Cô nói, cũng ngáp dài một tiếng.
Tôi cũng chán cái việc cứ chơi rồi thắng này nên cũng không nói gì. Và cả cô là con người, tôi là sime nên cô buồn ngủ cũng phải.
“Thế thì hẹn gặp lại.” Tôi vẫy tay bước ra cửa.
Ngay khi ra ngoài một cơn gió lạnh truyền đến, buổi sáng thì nóng buổi tối thì lạnh.
Tôi rùng mình, xung quanh giờ tối đen, không một chút ánh sáng nào. Tự nhiên thấy rùng rợn quá.
Đi theo con đường cũ, tôi mò lại đường về quán trọ. Ngay khi vừa ra đến đầu khu trung tâm người qua lại bắt đầu xuất hiện, cùng với ánh đèn sáng làm cho không khí xung quanh ấm hơn.
Bây giờ đường vẫn đông đúc, đi qua các quán rượu vẫn nghe thấy tiếng hò hét ầm ĩ bên trong. Người ngoài đường thì đi lại cười nói với người bên cạnh họ. Tiếng giao của các quán đồ ăn lưu động vang lên liên hồi làm cho không khí nơi đây không bị như quán của Emily.
Tôi ung dung đi, mọi nỗi bất an như tan biến, mười hai giờ mới là lúc nhộn nhịp nhất ấy chứ.
Roạt
Một âm thanh lớn vang lên, nó như là tiếng của một thứ đang trườn, cũng như tiếng đóng lại của một màn kịch.
Đột nhiên không gian xung quanh im ắng đến đáng sợ, trở nên vô sắc, mọi người qua lại như bị đóng băng, đứng im một chỗ.
Tôi muốn thốt lên cái quái gì vậy thì cổ họng tôi cũng không hoạt động, cơ thể cảm giác bị đè nén, khó chịu.
Không thể cử động, không thể kêu gào, tôi hoàn toàn bất lực.
Bầu không khí xung quanh như loãng ra, lạnh buốt, phổi thì bị bóp nghẹt lại. Tôi thậm chí còn gần như không thở được. Cứ mỗi một lần hít, phổi tôi như bị cạo bởi hàng ngàn con dao li ti.
Một bản nhạc du dương từ trên không trung phát ra, tôi nhìn lên trời, đồng tử không thích ứng được co lại. Nếu giờ có thể làm gì đó, tôi đã nôn sạch mọi thứ ra!
Cái thứ trên không trung là một con mắt khổng lồ, có hàng mi dài sặc sỡ. Nó tỏa ra một thứ ánh sáng xung quanh như để tô đậm bản thân mình lên.
Tròng đen của nó nhìn chằm chằm vào tôi, còn phần màu trắng thì đang bị các đường gân đỏ lòm đi xuyên qua kết nối với phần đen.
Nó rùng rợn, kinh tởm, không phải vì ngoại hình mà là cảm xúc. Cái bản nhạc, cái con mắt như chỉ dành cho tôi.
Tích
Khoảng vài phút tôi với con mắt kia nhìn nhau, lại một âm thanh nữa vang lên. Sau tiếng tích tắc của đồng hồ, Con mắt kia biết mất ngay trong không trung. Không gian trở lại bình thường. Nhộn nhịp, sắc màu.
“Hộc… Hộc, Cái quái?” Tôi sau khi hít lấy hít để không khi xung quanh, thốt lên.
Tôi không biết từ lúc nào, chân tôi mềm nhũn, khụy xuống. Toàn cơ thể tôi toàn là mồ hôi, nước mắt cứ thế chảy ra. Hình như là còn máu mũi nữa.
Không có ai xung quanh đến gần tôi cả, họ nhìn tôi như nhìn một thứ quái dị, một tên điên. Họ xì xào bàn tán về tôi.
Tôi không quan tâm, sau khi bình tĩnh hơn chút, tôi bò dậy, chạy thật nhanh ra khỏi chỗ đó.
Cái nơi quái quỷ chết tiệt, tôi không muốn ở đó lâu hơn nữa, chỉ cần nhớ lại con mắt kia là tôi đã hãi rồi.
Quay trở lại quán trọ, tôi nằm xuống cái giường đơn duy nhất của căn phòng này.
Màu tường phòng lại khác với bên ngoài, một màu xám trắng đơn giản. Nhưng nó lại làm tôi liên tưởng đến khung cảnh quái dị, đen trắng kia.
Tôi đập mạnh vào giường để giải tỏa chút căng thẳng bị dồn nén vừa tò mò về cái con mắt kia.
Nó là gì vậy? Có lẽ ngày mai tôi sẽ đi ra thư viện tìm hiểu chút về nó, chứ lúc lập trình tôi không làm thứ như vậy.
Tôi nằm trên giường, nhưng lại không ngủ được. Cứ trằn trọc như vậy suốt một lúc lâu, tôi cuối cùng không chịu được ngồi dậy.
Âm thanh từ dưới tầng gần như là không có, tôi bước ra khỏi phòng, cửa vẫn để hở ra một khe.
Tôi đi ra khỏi quán, giờ cũng đã gần hai giờ sáng, đường phố cũng vắng lặng hơn, chỉ còn thưa thớt người qua lại.
Tôi đến gần một cái xe bán hàng, dùng vài đồng sắt để mua chút thịt xiên.
Cầm cái túi giấy dính đầy mỡ, tỏa ra xung quanh mùi thơm thịt và hương liệu. Chọn đại một cái ghế đá ở công viên cây gần đó, tôi ngồi xuống ăn từng miếng một. Cũng chẳng phải thưởng thức hương vị, tôi chỉ đơn giản là muốn hóng gió mà có chút đồ ăn.
Gió đêm xuyên qua từng kẽ lá thổi vào người tôi, âm thanh của những con châu chấu như một bản hòa ca thư giãn, êm dịu.
Tôi nằm xuống ghế đá, lạnh, cứng, nhưng với tôi, nó còn thoải mái hơn nằm trên giường.
Không biết mục đích cuối của tôi là gì, trèo tháp ư? Tôi không muốn. Nhưng sống mà không có mục đích thế này nhàm chán quá.
Tôi, thân là slime, không bị bệnh, tuổi thọ là vĩnh viễn. Vậy thì tôi sẽ sống cả trăm năm, cả ngàn năm thế này sao? Từ bây giờ mục tiêu sống của tôi là quay trở lại trái đất.
Một mục tiêu mơ hồ, nhưng tôi có nhiều thời gian, chắc chắn sẽ khiến cho nó rõ hơn.
“Mình sẽ quay lại…” Tôi đang nằm trên ghế đá, lẩm bẩm rồi đứng dậy vứt gói giấy vào thùng rác.
Chán quá tôi lại mò ra quảng trường, tung phép tuôn chảy vào vào cái đài phun nước.
Nghe tiếng chảy róc rách nó khiến cho tôi thư giãn hơn.
Tôi nhìn lên trời khi đang ngồi xổm ở thành đài phun, liên tưởng đến khung cảnh lúc ấy. Con mắt… hình như là đang quan tâm tôi thì phải?
Tại sao tôi lại nghĩ thứ kinh tởm kia quan tâm mình chứ? Tôi lắc đầu liên tục để gặt phăng cái suy nghĩ ngớ ngẩn đấy ra khỏi não.
Nhưng mà đúng thật, tôi chỉ sợ con mắt khi nó vừa xuất hiện, giờ thì lại không thấy sợ nữa.
Tôi cố tìm điểm chung của con mắt kia giống cái gì. Rốt cuộc chẳng có thứ gì trước đây mà tôi gặp lại trông như nó cả.
Vậy thì mục tiêu tiếp theo của tôi sẽ là tìm hiểu con mắt khổng lồ, kinh dị.
“Haizzz…” Tôi thở dài.
Mục tiêu của tôi toàn những thứ khó, đã thế lại chẳng ai biết đến. Đến cái hy vọng duy nhất là hệ thống còn không xuất hiện nữa chứ.
Chaporia
Bình Luận (0)