Slime trong tòa tháp/Chapter 7: Biến hình và EmilyChapter 7: Biến hình và Emily
20px

Cô kiễng chân lên, dùng những ngón tay thanh mảnh của mình đẩy cánh tủ ra. Nhưng chỉ mở được cánh tủ thôi chứ thò tay vào mò thì cô không tới được.

“Tủ cao thế!” Cô sau một hồi mò mẫn nhưng chẳng thu được gì thì lẩm bẩm đá vào không khí.

Ai ngờ chỉ đá bừa mà mũi giày trúng ngay vào tường, cô khẽ kêu lên một tiếng rồi cúi xuống ôm chân.

Sau hơn hai phút chỉ làm mớ hành động không ai ngờ ấy, vẫn đang trong tư thế ngồi bệt xuống đất tay ôm chân cô nhìn về phía tôi rồi quay đi nhanh chóng.

Có lẽ vì da cô quá trắng nên khi quay đi, ánh đèn vàng trên ngọn đèn dầu trên quầy, cũng là nguồn ánh sáng duy nhất của quán này chiếu vào mặt tạo ra một màu sắc ửng hồng hòa với vàng nhẹ.

Cái gì vậy? Tôi thực sự không hiểu được nãy giờ bỏ bốn đống bạc ra để ngắm mỹ nhân chứ chưa thấy cái tác dụng gì.

Thấy có vẻ hơi chậm trễ tôi liếc mắt xung quanh và ánh mắt tôi đã dừng ngay trên một cái thang gỗ gấp ngay trong quầy, tôi lại nhìn lại cô kia. Một nỗi bất an tự dưng xuất hiện. 

Đến cái thang còn không biết ở đâu thì có khi nào pha kỹ năng cũng lóng ngóng thành luôn thuốc độc không?

“Ở đây có thang này.” Tôi bất lực thở dài một tiếng nói rồi chỉ về hướng cái thang trong quầy bằng phần nhô ra của cơ thể.

“À… Vâng.” Cô lắp bắp nói.

Tự nhiên tôi lên tiếng trong lúc im lặng thế này làm cô giật nảy mình rồi đứng bật dậy cười ngượng.

“Đừng đột ngột đứng dậy như thế…” Tôi nói giọng có phần lo lắng.

Tôi sợ, tôi đã từng bị đột quỵ vì đứng dậy như vậy nên tôi thực sự không muốn ai bị như vậy nữa.

“À vâng.” Không hiểu ý tôi nói gì, cô hơi đơ ra một chút rồi phản ứng lại đáp hờ hững cho có.

Tôi cũng chẳng nói gì thêm lúc đó cũng chỉ là bản năng.

Cô đi vào quầy mặt vẫn đang nhíu mày trông như đang trầm tư suy ngẫm gì đó.

Rôi cô kéo lê cái thang trên nền gỗ tạo ra những âm thanh nghe nó có vẻ hơi dễ chịu.

Đặt thang lên cô lấy một vài thứ như lọ bột trắng, thảo dược. Vừa lấy đồ cô vừa nhìn vào cuốn sổ đen để trong túi áo khoác, tay như miết nhẹ từng trang một.

Sau khi lục lọi mấy cái tủ cô mang ra vài món đồ, rồi lấy từ dưới ngăn tủ của quầy thêm vài cái bình thủy tinh và đèn cồn.

Lấy bát nước trước mặt tôi, thấy chưa có dấu hiệu đã uống cô đổ một phần vào bình, rồi để bình cao hơn bằng cái giá đỡ cái kẹp.

Sau khi cân đong bột trắng, cô đổ phần bột ấy vào nước. Còn về sau cô chỉ dùng mấy cái thảo dược cho vào tôi không rõ là gì.

“Đây kỹ năng biến đổi của quý khách.” Cô lại đổ nước vào cái bát cũ, đẩy ra trước mặt tôi trên mặt còn nở nụ cười tự mãn nhẹ.

Tôi khẽ giật giật mắt, uống không biết có được kỹ năng gì hay không mà còn cười ngạo nghễ thế không bằng.

“Ực…” Tôi khẽ nuốt nước bọt, mặc dù không có.

Tôi nhảy ra khỏi ghế lên hẳn quầy rồi bao cái bát nước, hấp thụ nó.

Vị của nó lờ lợ, mùi thì như thuốc bắc mới làm xong. Uống thì cũng không đến nỗi tệ, cũng gọi là uống được.

Sau khi thấy tôi đã uống hết bát nước cô lật mở quyển sổ đen.

“Sau khi quý khách uống xong, hãy đợi một lúc tầm vài phút thì có thể dùng bằng cách tượng tượng trong đầu.” Cô nói một mạch mắt chỉ nhìn vào quyển sổ.

“Ừm.” Tôi nói rồi quay lại cái ghế ngồi.

Vậy là độ vài phút sao.

“Quý khách muốn ăn gì cho bữa tối không? Tôi mua cho, lần này tôi mời.” Sau khi thấy tôi đã lên ghế cô lấy một cái khăn mùi xoa trên quầy rồi vừa lau tay vừa nói.

Mà cũng tối rồi tôi chưa ăn gì cả, nhưng lúc nãy tôi vừa làm quả trò trả giá xong nên nhận lời thì tội lỗi lắm. Nhưng cô ấy mời mà, chắc chắn cô ấy tha cho tôi rồi.

Cô vẫn nhìn tôi bằng ánh mắt trông có vẻ là mong chờ.

“À được.” Tôi nói sau khi đấu tranh tư tưởng một lúc.

Thấy tôi nói thế cô hớn hở lên nhét ít xu từ ngăn quầy vào túi áo khoác chạy ra ngoài.

Không chút phòng bị? Cô ta thực sự để nhà cho một người mà mình mới gặp lần đầu.

Tôi thực sự thêm phần nghi ngờ về cái tính cách có phần giống bọn khỉ, quá lạc quan. May cho cô tôi là một con người đàng hoàng đấy.

Sau gần năm phút trôi qua, ngoài việc ngồi nghịch cái đèn dầu hay đi xung quanh cửa tiệm thì cô vẫn chưa về.

Tôi đứng trước cái gương dài ở một bên tường nghĩ kỹ năng chắc cũng đã tiêu hoá xong cả.

“Biến đổi hình thù.” Tôi nói vì đây là thần chú nên không thể đọc tắt là “biến hình” được.

Cùng lúc với đó tôi cũng nghĩ về dáng vẻ mình kiếp trước, chắc chắn là phải có chút chỉnh sửa và thêm quần áo rồi.

Ngay lập tức dưới chân tôi xuất hiện một chiếc vòng đa sắc xoáy nhanh đến mức những dòng chữ trên đấy không thể đọc nổi.

Tôi cảm thấy tầm nhìn trở nên cao hơn.

Rồi vòng sáng biến mất như bụi.

Tôi nhìn mình trong gương.

Đây là lúc tôi đẹp trai nhất hồi cấp ba khi chưa bỏ nhà đi, dù sao mẹ tôi cũng là một người mẫu và tôi mang nét đẹp của bà.

Và giờ nhìn lại thấy tôi hơi… giống nữ thì phải. Cơ thể có chút nhỏ con, đã thế da lại trắng.

Tôi đã cố nghĩ mình trông cơ bắp hơn, da hơi ngăm lúc nãy rồi cơ mà. Lẽ nào tôi không thể chỉnh sửa được những thứ chưa nhìn thấy.

Tôi nhìn lại bộ đồ, đó là một chiếc áo sơ mi và quần tây dài, đây là đồng phục trường cấp ba của tôi cơ mà.

Thôi thì thế nào cũng được, ít ra không phải vào cơ thể lúc tôi đã làm con game này, vừa cận, vừa mụn.

Cạch.

Cánh cửa bật mở ra, cô bước vào với một túi giấy.

“A cậu biến hình rồi này.” Cô vừa thấy tôi trước gương liền nói.

Đặt đồ xuống quầy cô lại gần nhìn tôi một lúc mày vẫn nhíu lại, tay sờ cằm.

“Có thấy cơ thể thế nào không?” Cô hỏi.

“Chưa thấy gì bất thường.” Tôi nói.

“Tốt, mà cậu là nữ à? Thấy giọng cũng khá giống.” Cô nói, hơi nghi hoặc.

Mẹ nó, giọng tôi sau khi biến đổi vẫn là cái giọng của con slime không khác tí nào.

“Không, nam.” Tôi nói có vẻ hơi bực tức.

“Thôi ra ăn đi.” Cô cũng chẳng nói gì thêm, đi vào quầy ngồi xuống ghế.

Tôi cũng vậy, đi theo.

Chưa đi được một bước tôi liền mất thăng bằng, người đã ngả ra, cơ thể này giờ lại xa lạ quá.

“Ể cậu có sao không? Xích.” Cô ngay lập nói rồi đứng dậy giơ tay lên đọc một thần chú.

Trên trần nhà bỗng nhiên có thế gì đấy lao nhanh xuống tóm lấy thân trước của tôi.

Nhìn kĩ lại đó là những sợi xích sắt bé đang gồng mình chống lại sức nặng từ tôi.

Tôi lấy lại thăng bằng, cô cũng hạ tay xuống những sợi xích cũng tan thành bụi mang theo mùi kim loại biến mất.

“C..cảm ơn.” Tôi vẫn còn hơi sốc vì vụ nãy, nói.

“Không có gì.” Cô thở phào ngồi xuống ghế.

Sau một lần suýt ngã tôi làm quen cơ thể một cách từ từ rồi bước chậm rãi về cái ghế.

“Đây của cậu.” Sau khi tôi ngồi xuống ghế, cô để trước mặt tôi một cái đĩa.

Bên trong là một loại súp màu vàng cam nhẹ, có mùi thơm bò thoang thoảng.

“Nè.” Cô bẻ nửa cái bánh mì dài ra đưa cho tôi một phần.

“À, ừm.” Tôi nhận lấy.

“Mời mọi người ăn.” Sau khi đưa bánh mì cho tôi cô mời.

“Mời mọi người ăn.” Tôi cũng làm theo cô nói.

Sau đó cô xé phần bánh của mình ra chấm vào đĩa súp của cô rồi cho lên miệng nhai.

Tôi cũng vậy, ăn như cô.

“Cậu tên là gì?” Khi đang trong một bầu không khí im ắng cô hỏi.

“Tôi tên Vinh.” Tôi nói.

“Còn tôi là Emily.” Cô cũng nói tên của mình.

Tôi không biết nói gì nữa lại cúi xuống ăn tiếp, tôi khá muốn hỏi về gia đình Emily vì đãng nhẽ một cửa tiệm thế này phải là người lớn hơn cô là chủ chứ. Nhưng tôi không dám hỏi, sợ sẽ động chạm gì đến cô ấy.

Tôi có cái suy nghĩ ấy là do một bức vẽ có lẽ là bà cô đang để trong khung tranh ngay ở quầy.

“Cảm ơn vì đã mua đồ ở quán tôi nhé. Dù sao hôm nay mới là ngày đầu tiên tôi làm chủ cửa hàng và cậu cũng là người đầu tiên mua đấy.” Cô nói còn mỉm cười.

May tôi là người mua đầu tiên không thì cái trò trả giá của tôi bị nắm thóp rồi.

“Mà quán này cậu làm ra à?” Tôi hỏi, dù sao cũng ăn xong rồi giờ mà về sớm quá cũng không tốt lắm.

“À, không. Bà tôi làm nhưng đã… à truyền lại cho tôi.” Cô nói lúc đến giữa bỗng nhiên ngừng lại rồi nói tiếp.

Mặc dù mặt thì vẫn cười nhưng mắt cô có vẻ hơi ửng đỏ. Chết rồi đụng trúng rồi!

“Vậy à, mong cô thuận buồm xuôi gió nhé.” Tôi nói nhanh định đứng dậy chuồn ngay.

“Khoan đi đã.” Khi tôi đứng dậy quay mặt đi thì cô nói.

Tôi ngoái lại nhìn, trên má cô đã có vệt nước, môi mím chặt. Tôi đã làm gì đâu.

Mà thế nào bên cạnh cô là chai rượu mất một nửa rồi chứ.

Tôi đành quay lại về ghế thờ dài.

Cô đưa nguyên nửa chai còn lại cho tôi, tôi lắc đầu từ chối, cô cũng thôi.

“Ực, ực.” Emily một phát tu hết, tửu lượng gì đây, rượu chứ có phải nước lã đâu.

Tôi ngồi thẳng lưng, tay để ở đầu gối, chân thì khép lại đầy vẻ khúm núm. Người cũng toát mồ hôi rồi ấy chứ.

“Khuôn mặt đừng cứng nhắc thế chứ.” Emily nói, dáng vẻ dễ thương biến mất hết, bây giờ trông có chút lưu manh.

“Vâng!” Tôi vô thức nói, mặt nở một nụ cười gượng gạo.

Emily cầm bình rượu đang đặt trên bàn, ánh mắt sắc lạnh, hình như đã thành màu đỏ sẫm. Má thì ửng hồng lên nhẹ.

Tôi vẫn ngồi thế cầu mong là về được, ở đây quá đáng sợ.

Đột nhiên cô đứng dậy, ra khỏi quầy đến trước mặt tôi, tay vẫn cầm chai rượu.

Ể tôi đứng dậy lùi lại, nghĩ đến cái viễn cảnh cô cầm chai rượu đập vào đầu tôi.

“Cậu có thể coi tôi là bạn không?” Emily nói, giọng run run, khuôn mặt cũng trở lên đáng thương.

Thiếu bạn đến thế à? Sao lại chọn một người lạ làm bạn chứ…

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...