Slime trong tòa tháp/Chapter 6: Tham quan thànhChapter 6: Tham quan thành
20px

Ngay khi vừa đến thành, xe ngựa của Fram bị hai con lính khỉ mặc giáp sắt cầm thương chặn lại.

Fram thấy thế rút ra một cái thẻ từ túi quần,rồi nhảy xuống khỏi xe lại gần bọn nó nói gì đó.

Cậu ấy đứng cạnh bọn khỉ thì tôi mới thấy cậu khá lùn.

Sau khi nói xong Fram quay lại xe, bọn khỉ cũng đi cùng nhưng không nhắm đến bọn tôi mà chỉ vào bên trong vác đi những cái cơ thể không còn nguyên kia đi.

Nhìn lại nó tôi lại rùng mình, tôi cũng khá gan dạ rồi ấy chứ chỉ là một vài kỉ niệm không tốt lắm khi tôi đang thử thách bản thân.

Thì đường đến đây khá xóc làm xe ngựa rung lên từng hồi, và khi tôi vẫn đang quay mặt ngược lại với mấy cơ thể ấy thì một cảm giác hơi kỳ lạ dưới thân dưới.

Tôi lúc đó ngước xuống nhìn thân mình, nó dính đầy máu. Nó ấm, nóng, tanh nồng hơn cả khi không chạm vào.

Tôi sợ quá hét toáng lên chạy ra đầu xe hốt hoảng. Fram thấy thế dừng xe lại quay nhìn tôi cười to và nó là một nụ cười thật lòng hiếm thấy.

Nhưng ai quan tâm thật hay không thật chứ, tôi sử dụng phép “tuôn chảy” lên người mình liên tục cùng với đó là chà xát người vào phần gỗ dưới chân. 

Ai lúc đấy cũng ngó ra cười, nước mắt tôi ra luôn rồi.

“Sao vậy nhớ lại thứ đó à.” Fram nói cợt nhả với tôi.

Có lẽ đột nhiên thấy tôi rùng mình rồi chảy mồ hôi khi nhìn mấy thứ mà bọn khỉ đã vác đi rỉ máu nên cậu ấy đoán được ngay tôi nghĩ gì.

“Ừm, nhưng nó kinh thật mà.” Tôi cũng chẳng chối làm gì.

“Không sao.” Cậu ấy cười rồi xoa đầu tôi như thú cưng vậy.

Tôi lập tức né tránh trốn vào bên trong xe.

Rồi xe lại chuyển động tiếp đi vào thành.

Khi đến quảng trường cậu ấy thả tôi, Vic cùng mấy con khỉ xuống rồi chở mấy người kia đến hội mạo hiểm giả nhận khen thưởng.

Cậu ấy nghiêng người sang vẫy một tay chào bọn tôi. Theo phép lịch sự tôi cũng chào lại.

Tôi đi đến gần một cái ghế đá rồi nhảy lên đó ngồi, mấy con khỉ kia thì ngồi ghế khác còn Vic thì đi tìm rồi thuê trọ cho chúng tôi.

Quảng trường cái giờ chiều này rất náo nhiệt, từng cái xe đồ ăn lưu động cùng những sinh vật đang nhảy múa xung quanh đều tạo ra sự náo nhiệt, sôi động.

Nơi đây thì là trung tâm của thành, có một cái đài phun nước lớn cùng nền đá trắng bên dưới trông rất đẹp. Mà chỉ riêng cái quảng trường thôi đã to bằng làng của bọn khỉ rồi.

Tôi quét mắt nhìn xung quanh tìm những nơi đặc biệt, nhất là khu bán kĩ năng. 

Đây cũng là ý định ban đầu của tôi khi đến quảng trường mà.

Sau khi ngó một vòng xung quanh, nhìn qua cả các hàng lưu động, tiếc thay lại chẳng có chỗ nào bán kĩ năng. 

Chắc tầm tối đi ra khu thương mại lớn nhất thành kiểu gì cũng có.

Mà cũng phải lâu lâu nữa, còn chưa thấy tăm hơi Vic đâu. Bọn tôi định khi tìm được quán trọ và chốt rồi mới tách ra đi riêng lẻ, cũng để tránh việc thất lạc rồi mất thời gian.

Thấy có vẻ còn lâu Vic mới về tôi nhảy xuống khỏi ghế, lúc nãy tôi đã thấy một quầy đồ ăn thử miễn phí rồi.

Tôi đến đấy ăn cũng để thưởng thức đồ ăn trong thành khác gì bên ngoài thôi chứ không phải tiếc tiền đâu.

Và khi vừa lướt được một đoạn sau khi nhảy xuống tôi cảm thấy người mình như bị nén lại.

“Ay!” Một cảm giác rất đau từ bên trên xuống khiến tôi kêu lên.

Đứa nào vừa dẫm lên người tôi thì phải? Đau thấy mẹ.

“AAA!” Và vừa lúc tôi vừa kêu xông một tiếng kêu nữa lại vang lên nghe trong trẻo, thanh dụi như là nữ.

Khi âm thanh đấy kêu lên thì lại một tiếng “rầm” lớn vang lên như ai đó bị ngã.

Vừa lòng tao lắm! Vừa nghe tiếng ngã trong lòng tôi xuất hiện một luồng suy nghĩ hả hê, ai bảo không mắt dẫm phải tôi.

Tôi quay người về hướng phát ra âm thanh định bụng chửi liên hoàn cho đối phương không kịp trở tay.

Quay người sang, tôi nhìn lên, có vẻ cô ta đứng lên nhanh thật mới vài giây chứ mấy.

Trong tầm mắt tôi là một cô gái cao tầm mét sáu mặc váy xếp ngắn kẻ ca rô và áo thun trắng đầu đội mũ như Fram. 

Cô ấy đang cúi người phủi bụi, tôi để ý thấy mắt và tóc cô đều màu đen, rất xinh thiên về hướng dễ thương hơn.

Bộ não của tôi lúc này như bị đình trệ, không hiểu sao cơ thể slime này lại có thể nóng lên được nữa.

“A, xin lỗi vì đã dẫm lên cậu ạ.” Cô ấy cúi xuống nhìn thấy tôi thì mỉm cười xin lỗi.

Thôi thì cũng cô cũng biết lỗi rồi cần gì phải kì kèo thêm nữa.

“À thôi không có gì.” Nghĩ xong tôi nói.

“Vâng, vậy thì chào hẹn gặp lại.” Cô ấy nghe thế cười tươi hơn vẫy tay chào tôi rồi chạy đi.

Tôi nhìn theo bóng dáng đang chạy đi ấy có chút ngỡ ngàng.

Ơ ở lại nói chuyện chút đi chứ, sao chạy ngay vậy, tôi đã làm gì đâu.

Hôm nay chẳng hiểu sao ai thấy tôi cũng đi vậy chứ tôi có gì đáng sợ đâu chỉ là một cục tròn tròn màu xanh lam và hai chấm đen trước mặt thôi mà. Vết máu kia còn đâu cũng chẳng có mùi tanh gì mà.

Mọi người ở quảng trường giờ chiều tối này rất đông, họ cũng để ý đến tôi và cô ấy lúc nãy,ai cũng nhìn cả.

Tôi không còn thèm đồ ăn đằng kia nữa, ăn cái đau và cái đẹp là đủ rồi.

Đèn sợi đốt ánh vàng được bật lên xung quanh, không gian như thêm thơ mộng hơn mọi người cười nói vui hơn chỉ có tôi, một con slime đang lủi thủi một mình về lại ghế đá.

Bọn khỉ trong làng cũng thấy khung cảnh lúc nãy, bọn nó đang xì xào gì đó.

Tôi cứ ngồi đấy cho những hạt sương từ đài phun nước bị gió thổi vào người mình.

Một bóng dáng đang chạy đến, đó là Vic.

Sau khi đến nó thở dốc ngồi xuống cùng ghế đá với tôi.

“Dạ tôi tìm thấy trọ rồi ạ, chỉ là hơi ồn một chút.” Khi bình tĩnh lại hơn một chút nó nói với tôi.

Tối thế này rồi ai còn quan tâm ồn hay không chứ.

“Kệ đi, thuê ở đấy.” Tôi nói với nó.

Nghe thấy thế nó đứng dậy đi ra chỗ mấy con khỉ đang ngồi nói chuyện rồi thông báo.

“Đi theo tôi.” Nó bảo tôi cùng với lũ khỉ kia.

Tôi nhảy xuống đi theo nó phần nhô ra vẫn đang nắm chặt túi tiền.

Bọn tôi đi qua cầu vượt nơi cắt ngang con sông lớn nhất tầng này. Rồi đi qua đủ thứ và đến được khu thương mại lớn nhất thành.

Không khí ở đây sôi động, phóng khoáng, nhiều chủng loài, nhiều nhà hàng.

Vic dẫn bọn tôi vào một quán rượu trông khá lớn.

Bên ngoài là lớp bê tông vàng trang trí hình vẽ các kiểu, cao cũng được ba tầng, ngói cam trông mới. Trên tường ngay trước cửa bên trên một tí là một cái biển ghi “Quán rượu săn hươu” tôi vẫn không hiểu ý nghĩa của cái tên này lắm.

Bước vào trong, một không gian vàng từ sơn đến đèn làm tôi chói mắt, còn Vic thì ra quầy nơi cuối của quán ngay cạnh cái cầu thang lên tầng nói với phục vụ.

Nó lấy tiền ra đưa cho phục vụ rồi lấy ba tấm thẻ trên quầy.

Ở trong quán hầu hết là khỉ, người lùn, mỗi đứa tay thì cầm cốc thủy tinh lớn nhỏ có đứa còn cầm nguyên cái vại lên lảm nhảm linh ta linh tinh. Mùi cồn trông quán nồng đến mức chỉ ngửi thôi cũng say được.

Thấy Vic vẫy tay gọi, tôi lượn lách qua từng kẻ một.

Cơ thể slime của tôi có điểm mạnh cũng là một điểm yếu là quá bé, nếu không cẩn thận có thể bị dẫm lên bất cứ lúc nào như sáng nay.

Tôi đến chỗ của Vic cùng với mấy con khỉ khác đang đứng, trên đường có vài kẻ nhìn tôi cười cợt có đứa còn định nhấc tôi lên như là vật lạ.

May là tôi né được hết đây chính là điểm mạnh.

Tôi cùng lũ khỉ lên cầu thang, đến tầng hai mùi cồn, tiếng ồn giảm hẳn.

Bên trên này được bài trí khá đơn giản, với tường màu xanh chuối và có một bên là cửa phòng được khắc số một bên là tường không. Hai bên của quán rượu này dù sao cũng có quán khác bên cạnh nên không có cửa sổ được.

“Dạ phòng của ngài là… phòng số ba ạ.” Vic cúi xuống nhìn tôi nói tiện thể còn đưa cho tôi một que gỗ được khắc số ba.

Tôi thì ở một phòng riêng bọn khỉ thì ở hai phòng còn lại, Vic cùng hai con khỉ một phòng, ba con khỉ kia ở phòng còn lại.

“Ừ.” Tôi đáp.

Tôi đi ra lại gần cuối dãy hành lang, bởi căn phòng của tôi là căn cuối cùng.

Tôi nhìn lên cửa ngay lập tức một sự cố khá lớn diễn ra.

Mẹ nó chứ! Cửa xoay. Tôi còn chẳng cao bằng một nửa của một nửa cái cửa nữa mở kiểu gì.

Mà thôi tôi cũng có về luôn đâu, còn phải mua mấy kĩ năng rồi ăn tối ở ngoài luôn kiểu gì tối về cũng có dạng người mà lo cái cửa làm gì.

Tôi đến đây vốn cũng chỉ để biết được vị trí ở đâu nên khi biết rồi tôi lại chạy ra khỏi quán.

Trời đã tối cả cái thành được bao phủ trong một lớp ánh sáng vàng, trắng. 

Nơi đông đúc nơi không, tôi đã đi đến tầm cuối của khu thương mại và tìm một quán bán kĩ năng, trên đường tôi cũng thấy vài quán rồi nhưng nhìn sang trọng thế kiểu gì cũng tăng giá lên cao.

Cứ tìm mấy quán cũ cũ như này là được.

Tôi hiện tai đang đứng trước một quán bán kĩ năng, xung quanh còn không có quán nào ở gần nên tối đen, nhưng vẫn còn ánh đèn từ ô cửa sổ và cái biển của quán này.

Mà cũng không hiểu tại sao, ở đây là rìa sông, gần đường, nhưng chỉ có quán này nữa.

Đây là một căn nhà màu trắng nhưng đã có vài vết đen trên tường, còn phần mái của quán này cũng chỉ là những lớp ngói như đan bừa vào nhau lởm chởm xung quanh.

Thứ duy nhất giúp tôi nhận diện được đây là quán bán kĩ năng là một tấm bảng gỗ chữ đen mực viết tay trông khá thô, bên trên được thêm cái đèn rọi xuống.

Cạch 

Tôi dùng cơ thể mình đập vào cửa.

“Kính chào quý khách.” Một cô gái mở cửa ra mỉm cười nhưng lại chẳng nhìn vào tôi.

“Tôi ở đây.” Thấy cô không chú ý đến, tôi gọi.

“A, vâng.” Cô ấy hơi ngỡ ngàng khi thấy tôi rồi quay người để tôi vào sau đó đóng cửa lại.

Bên trong cũng chẳng khác bên ngoài là mấy, cũng cái tường trắng xung quanh toàn là tủ đồ cùng mấy tờ giấy ghi chú.

Cô ấy bước đến quần nơi cuối quán lục một thứ gì đấy ở ngăn tủ dưới quầy.

Cô cũng có mắt và tóc đồng màu đen, mặc áo khoác nâu bên ngoài bên trong là áo thun, trắng, cùng với đó cô mặc một chiếc quần cộc nâu.

Hôm nay vừa đến thành đã gặp toàn mỹ nhân, nếu so sánh thì cô này còn đẹp hơn cô lúc sáng cao chắc cũng tương đương.

“Dạ quý khách cần biến hình?” Cô ngẩng lên nói.

“Ừ.” Tôi ngồi lên cái ghế gỗ trước quầy nói.

Có lẽ là tôi là slime mà không hóa dạng người đặc biệt quá nên ai cũng chú ý, có đoán được cũng dễ.

Cô để một bát nước màu trong lên quầy được ánh đèn từ trên trần hắt vào trông có chút không bình thường.

“Bốn đồng ba bạc ạ.” Cô ấy nói.

“Bán bốn đồng được không?” Tôi bắt đầu trả giá.

“Dạ… dạ.” Cô ấy có vẻ lúng túng có lẽ chưa gặp cái trường hợp này bao giờ.

“Ở gần đây còn quán nào bán kĩ năng nữa không?” Tôi hỏi trong lòng đã nhếch lên một nụ cười.

“Bốn đồng cũng được ạ.” Nghe xong câu ấy cô ấy phản ứng ngay lập tức vẫy tay nhượng bộ.

Tôi đổ đúng bốn đồng bạc ra đưa cho cô. 

“Chờ tí ạ.” Cô ấy lấy tiền rồi đi ra một cái tủ lấy đồ pha chế kĩ năng.

Đây là lần đầu tiên tôi được xem cách pha chế, trong game cũng chỉ có một bát nước rồi người chơi uống vào là thêm kĩ năng.

Tôi vẫn ngồi đấy nhìn cô kiễng chân lấy đồ trên tủ cao lòng đã nghĩ xem nên biến thành người nào, và cách sử dụng phép biến hình như nào? Có lẽ là suy nghĩ chăng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...