Slime trong tòa tháp/Chapter 2: Mạch nước ngầmChapter 2: Mạch nước ngầm
20px

Bọn chúng đi ra ngoài một lúc rồi nói chuyện với ai đó ngay lập tức lại đi vào làm tôi chẳng trốn ra được.

“Èm hèm, các ngươi đi ra ngoài để ta có chút không gian yên tĩnh” Tôi cố làm trầm giọng xuống tăng một chút uy quyền nhưng cái giọng khàn đặc vì uống nước ngọt quá nhiều đã biến mất thay vào đó là cái giọng nghe như trẻ con cấp một nghe có chút dễ thương.

“Vâng thưa ngài!” Hai con khỉ hiểu ý nhau đến mức nói cùng một lúc thậm chí mặc kệ cả cái giọng này.

Chúng nói xong ngay lập tức lùi lại ra cửa rồi đóng lại, có vẻ chúng rất coi trọng tôi, nguồn nước duy nhất ở đây.

Thôi thì ở đây cũng chẳng chết được có khi còn an toàn hơn ra ngoài mình cứ ở đây làm thần của bọn chúng cũng hay. Tôi ở đây chỉ cần dùng chút mana tạo ra nước cho bọn chúng uống là được bảo vệ, đúng với mong muốn sống của tôi.

[Tín ngưỡng trung bình của tín đồ tăng lên một chút.]

“Hệ thống mày đây rồi!” Tôi mừng rớt nước mắt muốn ôm chầm lấy nó.

Nhưng ngay khi vừa hiện lên nó chỉ ở trước mắt tôi đúng 1 giây thì ngay lập tức biến mất không giấu vết.

“?” Tôi còn đang vui mừng cơ mà sao lại biến mất rồi, hệ thống chỉ hiện lên khi thông báo thôi à? 

Tín ngưỡng là một hệ thống trong tòa tháp địa ngục, nó chỉ đối với người chơi kiểu như người chơi tăng điểm tín ngưỡng của mình bằng cách thể hiện với vị thần mà mình nhận được ban phước để mạnh lên.

Nhưng mà sao tôi lại là kẻ được nhận tín ngưỡng được? Nó chỉ áp dụng với mấy bức tượng, hoặc là vật tượng trưng cho thần.

Đã thế lại còn tín đồ, 2 con khỉ kia á? Bình thường thì người chơi mới là tín đồ còn NPC thì không.

Kệ đi dù sao thế giới này có quy luật riêng mà có phải là tòa tháp địa ngục đâu.

Cộc, cộc, cộc

Có lẽ lũ khỉ ngoài kia gõ cửa.

“Vào đi!” Cải cảm giác làm thần thế này sướng thật tôi bắt đầu thích nó rồi.

Cánh cửa lại lần nữa được mở ra, và lần này tôi thấy được bên ngoài là gì.

Cái nắng chói chang cùng với cái không khí oi bức khiến cho cái cơ thể vốn đã toàn nước của tôi như chảy mồ hôi liên tục.

Bên ngoài là một ngôi làng, với vài ngôi nhà rơm lẻ tẻ và hơn chục con khỉ đủ mọi độ tuổi đang đứng nhìn tôi.

Còn tôi một cục xanh xanh như nước biển đang trên một cái đền nhìn xuống bên dưới một khoảng không xa lắm cũng chỉ là một cái bục cao bằng một con khỉ mà bọn nó vừa làm xong.

[Tín đồ tăng mạnh, tín ngưỡng trung bình giảm một chút.] Bảng thông báo lại hiện lên đọc hết cho tôi nghe.

Vậy là tín đồ càng đông mà mình không làm gì là tín ngưỡng trung bình giảm. 

Tiếng kèn cùng trống vang lên mặc dù trông như đánh bừa nhưng nghe lại rất nhạc điệu.

Lại một thông báo nữa hiện ra, giờ thì tăng tín ngưỡng chắc nhờ dàn nhạc dưới kia.

Tôi nghĩ mình lên nói gì đó để cho chúng tin tưởng hơn thay vì việc lặng im thế này.

“Ừm hừm, ta là thần nước đây! Nghe thấy những tiếng cầu xin, than khóc … ta đã xuống để giúp các ngươi” Có vẻ không quen ở nơi đông người nói mấy câu nghe đầy vẻ ảo tưởng sức mạnh lắm nên tôi nói hơi vấp.

Trước khi điểm tín ngưỡng giảm tôi dùng “tuôn chảy” liên tục xuống.

Bọn khỉ có vẻ không hứng thú với bài diễn thuyết lắm nhưng khi thấy nước từ không trung chảy ra liền la hét om sòm.

[Tín ngưỡng trung bình của các tín đồ tăng siêu mạnh!]

Ngon! Vậy là có được niềm tin của bọn nó rồi hehehe. Giờ thì tôi có thể yên tâm ngủ ngon rồi.

Vừa nãy tôi dùng “tuôn chảy” tầm mười mấy phát giờ cơ thể sắp nhão thành nước vì cạn mana đến nơi.

Cũng vì đây là thực tế nên tôi mới thấy mệt như vậy chứ trong game chỉ hiện thông báo đỏ sắp cạn mana.

Mà cũng may bọn khỉ đủ thông minh để khi tôi vừa dùng ma pháp xong liền lập tức lấy bình đi hứng nước từ mấy cái vòi trên không trung, đỡ phí phạm tôi lại phải làm lại.

Ngay lập tức Vic có vẻ là con khỉ đầu đàn đem một con thỏ nướng lên cho tôi, nhìn cái ánh mắt đầy thèm thuồng nhưng cũng cam chịu bọn chúng tôi cũng hiểu nó quý giá đến nhường nào.

Bây giờ mà nhận thì tôi thấy hơi tội lỗi mà không nhận biết đâu sau bọn nó lại chẳng bao giờ cúng gì nữa.

Thôi thì cứ nhận, sau mình làm gì đó có ích cho lũ khỉ này là được. Nghĩ đến đó tôi bảo Vic cầm vào trong đền, rồi tôi nói vài câu với bọn khỉ thì đi vào lại.

Tôi bảo mấy con khỉ canh cổng là đừng đóng cửa lại vì đơn giản thôi, tôi ghét bóng tối, một thời gian ở trong cái không gian đen đặc tôi đem ra sự sợ bóng tối, nhưng chỉ một chút vì nếu tôi ở trong bóng tối tôi không đến mức khóc lóc, điên loạn mà chỉ hơi khó chịu.

Tôi nhìn con thỏ nướng thơm phúc trước mặt, tôi rất thèm đúng đã lâu rồi chưa ăn.

Tôi thử bao quanh con thỏ bằng cơ thể mình và đúng là nó ăn được à cái này là hấp thụ mới đúng.

Thứ duy nhất tôi cảm nhận được là nó cực ngon, vua chúa ngày xưa ăn đến thế là cùng.

Đói thì không đói có lẽ slime như tôi không có cảm giác đói, nhưng tôi muốn ăn nữa, thôi thì ở đây cũng nghèo nàn lấy đâu ra nhiều thế để tôi hốc.

Tôi lấy một cái bình lớn có lẽ bọn khỉ đã chuẩn bị sẵn để nhận nước.

“Tuôn chảy” Tôi đọc vài lần.

Dù sao thì ăn xong cũng hồi phục mana rồi thì làm việc thôi. 

Nhưng đây không phải là cách lâu dài, tôi nghĩ đến ngay nước ngầm, đúng vậy là nó thứ mà học sinh cấp một cũng biết nhưng bọn khỉ này thì không, bọn khỉ chỉ dựa vào nguồn nước ngọt tự nhiên có sẵn.

Tôi di chuyển ra ngoài, nói với một con khỉ ngoài đấy truyền tin rằng tôi muốn gọi Vic.

Nó đi ngay và chỉ sau chưa đến một phút Vic cùng nó đã đến.

Trong cái sáng giờ tôi đã thấy rõ Vic hơn, nó có bộ lông nâu vàng cùng với việc xương sườn như lộ ra và vài vết nhăn trong già nua hơn mấy con khỉ khác đúng là trưởng làng của cái nơi sắp chết đói này thì thức đêm là chuyện cơm bữa.

“Dạ ngài cho gọi tôi?” Nó kính cẩn quỳ xuống ngay trước mặt tôi khi thấy tôi mặc kệ cái nắng bên ngoài.

“Ờ, vào trong đã rồi nói.” Tôi cũng chỉ có cách này để nói với nó.

Chúng tôi cùng vào trong đền nó thì vẫn cái tư thế quỳ ấy.

“Ngồi bình thường đi! Ta có việc cần bàn.” Tôi nhắc nó, dù sao tôi cũng chẳng quen có người quỳ trước mặt khi đang nói chuyện.

“Vâng” Nó cũng không nói gì hơn làm theo tôi.

“Các ngươi có xẻng không?” Tôi hỏi Vic về dụng cụ của chúng.

“Xẻng là gì ạ?” Vic có vẻ không biết xẻng là gì hỏi lại.

“Cái để múc đất lên ấy.” Tôi cũng chỉ biết giải thích ngắn gọn cho nó hiểu, nếu mà không có thì tôi phải chỉ cách làm xẻng cho nó thôi. 

Cũng bởi nếu như mà tìm nước ngầm mà không có xẻng thì cũng chịu.

Có vẻ nó nghe hiểu và cũng khá khôn ngoan nên khi vừa nghe xong nó liền ra ngoài một lúc rồi quay lại với một cái xẻng.

“Ý ngài là cái này?” Nó kính cẩn để trước mặt tôi.

“Đúng rồi, thế các ngươi gọi nó là gì?” Tôi chỉ tay vào cái xẻng hỏi.

“Đồ múc ạ.” Vic trả lời, có lẽ đây là điều nó biết.

Hả bọn khỉ này ngáo đến mức gọi luôn là đồ múc à? Có lẽ tôi đã quá định kiến về tên riêng rồi.

Tôi bắt đầu hỏi nó về nước ngầm và đúng như dự đoán bọn khỉ này còn chẳng biết dưới lòng đất có nước.

Nhưng tôi chỉ biết dưới lòng đất có nước thôi chứ cái việc tìm thì tôi chịu.

Tôi thử ra ngoài đền, đúng với lời bọn nó cầu xin đất dưới chân tôi ngay trên con đường đi hàng ngày còn nứt nẻ khô đến mức tôi bước vào còn bị nó hút ấy.

Vic thì vẫn đi theo sau tôi tay cầm cái xẻng nghĩ rằng tôi định làm gì đó.

“Dạ ngài đi ngoài nắng này làm gì đấy ạ?” Nó nói nhỏ hỏi tôi.

“Tìm chỗ nào mà trông ẩm nhất nhiều cây cỏ mọc trên nhất.” Đây cũng là cách dự đoán của tôi, vì nếu nhiều cây suy ra có nước.

“Vậy ạ, có vẻ tôi biết một chỗ đấy ngài thần nước.” Nó nghe xong có lẽ cũng hiểu ý tôi.

Vic dẫn tôi đi vòng lại về cái đền.

Nhìn từ bên ngoài thì cái đền này còn có cả tượng mấy con gì đó bằng đá cùng thêm phần mái ngói đen trông khác hẳn với mấy ngôi nhà dân dưới kia.

Đến cái điểm mà Vic bảo ẩm thì nó lại chính là đằng sau cái đền tốn công tôi nóng nực đi trên đường.

“Dạ đây ạ nó chỉ phần đất bên dưới chân tôi, mặc dù cũng có vẻ khô nhưng không như trên đường đã thế màu cũng sẫm hơn.

“Đào ở đây đi.” Tôi chỉ vào chỗ trông ướt nhất bảo Vic đào.

“Vâng!” Nó không nói gì hơn cắm xẻng xuống bắt đầu đào, nhưng có lẽ tuổi già nó làm được một tí thì xin phép tôi gọi người đến.

Sau đó một vài con khỉ trông to nhất làng đến tay mỗi đứa một cái xẻng đào cật lực, bọn nó mà mệt quá thì tôi lại cho bọn nó uống nước.

Và khi đào đến tầm cao hơn một con khỉ nước bắt đầu ứa ra từng chút.

“Hehehe” Tôi thấy thế liền cười tự mãn, cứ tưởng không có rồi tín ngưỡng giảm ai ngờ đào thêm chút nữa lại phọt nước ra chứ.

Bọn khỉ thấy thế hò hét chạy về làng thông báo chẳng mấy chốc chỗ hồ nước đã chật kín khỉ.

Vic nâng tôi lên hét lớn “Vị thần nước đã ban phước lành này cho chúng ta ngài đã sử dụng trí tuệ của mình để giúp chúng ta, ngài là vị thần duy nhất của chúng ta!”

Cảm giác bị nâng lên rồi được khen khiến tôi hơi ngại ngùng.

Sau đó một loạt tiếng vỗ tay cùng tiếng hò hét vang lên trong ánh hoàng hôn.

Một ngày ở thế giới này sắp kết thúc rồi buổi tối không biết làm gì đây.

“Chúng ta sẽ tổ chức tiệc vào tối nay các thợ săn trong làng đã bắt được một con lợn rừng rồi!” Vic lại lần nữa hét lên và lần này đám đông còn nhốn nháo hơn nữa.

Tôi có chút thích cái khung cảnh bình yên này rồi, đúng như tôi nghĩ sống ở đây chẳng tồi chút nào cả.

Vic lại đặt tôi vào đền và nói rằng sẽ thông báo với tôi khi mà bữa tiệc tối đến rồi nó ra ngoài.

Tôi khá là tò mò bọn khỉ này sẽ làm gì vào bữa tối đây.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...