Slime trong tòa tháp/Chapter 3: Bữa tiệc tốiChapter 3: Bữa tiệc tối
20px

Tôi trong căn đền nhìn những con khỉ bên ngoài đang chuẩn bị đồ để tổ chức tiệc có lẽ là cho tôi chứ chẳng phải cái mạch nước ngầm kia đâu.

Thấy Vic nói là chuẩn bị từ trước rồi mà, chắc chắn là cho tôi.

Bữa tiệc sẽ được tổ chức ở ngay sân trước đền một khoảng sân khá to được lát đá.

Bọn khỉ to nhất làng có lẽ được bốn con đang vác gỗ đến giữa sân, những con khỉ già hơn thì đang sơ chế con lợn.

Phải nói là không khí hiện tại đã đỡ oi bức hơn chỉ còn vài tia sáng từ mặt trời chiếu xuống làm tôi thấy thư thái hơn hồi sáng nhiều.

Vic thì đang ngồi ở bậc thềm đền nhìn về phía xa nói chuyện với tôi.

Có lẽ nó cũng đã hòa chung với bầu không khí này không còn tỏ ra khách khí với tôi như trước nữa.

Tôi thấy nói chuyện kiểu này thoải mái hơn nhiều cái việc nó cứ quỳ xuống nói chuyện với tôi.

Cũng có một vài con khỉ đã đi đến thành mua ít rượu bằng số tiền dự trữ của làng.

“Ngài có thấy bầu không khí bây giờ có vui vẻ không?” Vic nheo mắt lại nở một nụ cười nhẹ hỏi tôi.

“Ừm, ta thấy vui lắm.” Tôi trả lời nó bằng một nụ cười nhẹ.

Có lẽ Vic với tư cách là trưởng làng ở một nơi thiếu nước, hạn hán liên miên thế này nó cũng đã mệt.

“Cũng là nhờ ngài, ngài đã cứu cả ngôi làng chúng tôi.” Vic giờ quay mặt lại một nụ cười còn rạng rỡ hơn nữa.

Theo lời Vic nói thì con sông gần nhất cũng cách đây cả dãy núi còn thành thì xa nữa.

Thiếu nước cũng phải.

Và ngày đầu tiên tôi đến, thứ mà nó đã đau đầu suy nghĩ lại được giải quyết nên nó cùng cả làng rất biết ơn tôi.

Ngôi đền này sau khi tôi đến cũng được người trong làng dọn dẹp lại.

Bụi, mạng nhện và mấy thứ linh tinh khác đã được quét đi. Bức tượng giọt nước cũng đã được lau chùi mặc dù đấy chẳng phải tôi.

Và khi những tia nắng đã biến mất hoàn toàn, ánh sáng từ các ngọn đuốc bắt đầu xuất hiện.

Cái chỗ để củi ở giữa giờ đã rất to phải gấp mấy lần tôi.

Lũ khỉ rải lá khô vào rồi cho một mồi lửa khiến đống củi cháy lên.

“Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy khung cảnh này. Lần đầu là ngày lập làng, còn đây là lần hai để chào đón vị thần của chúng tôi.” Vic nói với tôi nghe như tự sự hơn.

“Vậy thì tí cho ta phần lớn nhất đấy nhá.” Tôi cợt nhả với nó.

“Vâng, đương nhiên rồi thưa ngài.” Nó có vẻ chẳng có chút hài hước nào, đáng nhẽ từ chối sẽ vui hơn nhưng chắc không dám nói thế.

Trời đã tối bữa tiệc đã sắp bắt đầu.

Bọn khỉ tụ tập lại hết khoảng sân trước đền nhảy múa hát vang kèn trống lại được lôi ra lần nữa.

Nhưng bọn khỉ mua rượu vẫn chưa về, thôi thì tôi có vẻ hơi vội. Với cái thành xa thế thì phải đến khi hết tiệc chúng mới về.

Nói đến thành mới nhớ, nơi ấy là điểm giao thương lớn nhất, nhì game với mọi món đồ, và thương nhân từ khắp tòa tháp đổ về.

Và ở đó sẽ bán kỹ năng, với một con slime như tôi thì cần kỹ năng đặc biệt “biến đổi hình thù” thứ tôi khá cần.

Với tôi, kẻ có trí nhớ của kiếp trước và là một con slime thì tôi sẽ biến thành chính tôi ở dạng người.

Dù sao thì cái cơ thể ấy tôi đã dùng hẳn hơn ba mươi năm vẫn dễ hơn là cái cơ thể slime không chi này.

“Đây đùi lợn của ngài.” Vừa nghĩ về dự định trong tương lai thì Vic đột nhiên cắt ngang.

Nó để một chiếc đĩa cùng dao và nĩa trước mặt tôi. Rồi Vic nó vác đến một cái đùi heo để vào đĩa.

Cái đùi được tẩm ướp bằng những loại lá, quả trong rừng có lẽ toàn thảo dược. Bọn khỉ trông thế mà làm đồ ăn trông cũng hấp dẫn, bọn nó nướng bằng một cái lửa trải nhỏ hơn cái ở giữa kia.

Lớp da của cái đùi bị dính một lớp nước mỡ bóng loáng, thêm cả cái lửa trại to đùng đằng kia bập bùng khiến cái đùi heo như có ma thuật sáng lên một lớp hào quang.

Không đợi lâu nữa tôi quấn quanh cái đùi heo ấy bằng cơ thể mình rồi hấp thụ một cách từ từ đầy thưởng thức.

Và đúng là nó ngon thật, mặc dù không biết có bị dai, cứng không nhưng hương vị thì đúng là tuyệt.

Hòa thêm cả bầu không khí vui vẻ này tôi cảm thấy món ăn còn ngon hơn nữa.

Trời đã tối, nhưng nó lại không đem lại cảm giác u ám, trống rỗng như trong nơi đó. Nó được thắp sáng bằng những ngọn đuốc để trên cột xung quanh cái sân, ngọn lửa ở giữa thì tỏa ra một làn khói cùng những đốm lửa li ti.

Mùi của khói ấy rất thơm, không như là cái mùi nhựa cháy gần khu trọ kiếp trước của tôi. Nó như là mùi của gỗ, mùi quế và mùi khét không quá hắc.

Lũ khỉ thì vẫn ở đấy, nhảy múa, hát hò xung quanh ngọn lửa.

Còn Vic, nó vẫn ngồi ở thềm tay cầm một miếng thịt gặm từ từ, ngồi cạnh nó là con khỉ hay cùng nó vào đền cúng tên hình như là Sui một con khỉ vàng, cao gầy và là trưởng làng kế nhiệm.

Nó cũng đã ra và giới thiệu với tôi từ trước nhưng nó có vẻ không thú vị bằng Vic nên tôi cũng không quan tâm lắm.

Tất cả vẫn vui vẻ đến tận nửa buổi tiệc thì nhóm đi mua rượu mới về, họ còn mang theo một người đàn ông loài người, chắc có lẽ là kẻ lạc đường tìm được lúc về.

Hắn ta cũng nhanh chóng hòa vào buổi tiệc với mọi người, trông hắn khá hiền hậu với bộ râu quai nón và mái tóc hất lên trên màu vàng óng. Trông tuổi thì cũng có vẻ là người trung niên, nhưng ông ta làm tôi cảm thấy hơi nguy hiểm.

Nhìn cái rìu sắt dài sau lưng ông ta là biết, một món vũ khí đầy sát khí dù có lau rửa đi bao nhiêu lần thì vết máu trên nó vẫn không hết.

Chiếc rìu được hắn để ngay dưới đất gần đền nơi tôi đang ở.

Lúc nãy Vic có mời tôi rượu rồi nhưng tôi không uống để phòng ngờ tên này.

Mời xong Vic cũng xuống dưới sân chia lũ khỉ thành ba nhóm rồi vào một nhóm trong đấy nói chuyện, còn tôi thì vẫn đợi.

Khi mà hắn bắt đầu hòa cùng bọn khỉ say xỉn không biết sự đời ngồi nói linh tinh về mấy chuyến hành trình thì tôi nhích lại gần chiếc rìu.

Có lẽ lũ khỉ ở xa không ngửi thấy mùi gì nhưng tôi thì có, một cái mùi tanh nhẹ hòa với mùi cây thơm.

Không dám lại gần hơn vì lo sợ, vì mùi này tôi lại rụt về ngôi đền tiện tay dùng một phần cơ thể dính vào cái dao lúc nãy Vic đưa cho tôi để ăn thịt.

Bọn khỉ cùng hắn đang ngồi chụm lại nói chuyện thì bỗng hắn đứng dậy lại gần chỗ tôi.

Tôi siết con dao mạnh hơn nữa bằng những phần tôi biến ra từ cơ thể, rồi quay về hướng sau lưng cho hắn không thấy. Tôi cũng chẳng lo lắng hắn sẽ nhìn xuyên qua tôi được, chỗ vùng tôi đang tối đen mà.

“Nghe nói ngài là vị thần được các lũ khỉ tôn sùng?” Hắn nói để mình tôi nghe được và như kiểu có ý mỉa mai bọn khỉ đó.

“Ừ, thì sao?” Tôi cũng chẳng có thiện cảm với tên này lắm ngay từ đầu.

“À không có gì, tôi chỉ muốn giới thiệu với ngài slime đây tên tôi là Lim. Còn ngài?” Hắn lại nói giọng thì thầm nhưng nghe như đấm vào tai, slime thì sao, ai hỏi tên mày, đó là những thứ tôi muốn thốt lên.

“Ta tên Vinh.” Tôi miễn cưỡng nói cho hắn cái tên kiếp trước.

Có vẻ cũng nhìn được cái vẻ mất kiên nhẫn cùng sự tức giận của tôi lên hắn lại quay lại với lũ khỉ cười nói vui vẻ.

Vic từ một nhóm khác lên nói chuyện với tôi.

“Trông ngài có vẻ không thích ngài Lim?” Giọng nói của Lim thì có vẻ không ai nghe thấy nhưng giọng tôi quá cao nên bọn khỉ đều nhận ra ý thù địch của tôi.

“Không có gì.” Tôi nói dịu đi một chút, với Vic thế này nói chuyện thoải mái hơn hẳn.

Vic sau đó kể cho tôi về gã Lim đó, theo như Vic kể thì lão Lim đó là một mạo hiểm giả hạng bạc và trong hôm nay thì hắn lại bị lạc khi làm nhiệm vụ. Sau đó thì lũ khỉ đi mua rượu lại gặp hắn và chỉ đường về thành nhưng hắn lại muốn đi về làng ăn tiệc.

Với bọn khỉ thì càng đông càng vui nên cũng chấp nhận cho hắn về.

Rồi Vic nói gì đó để làm dịu tâm trạng còn đang căng thẳng của tôi xuống.

Cũng đúng, hắn với tư cách một mạo hiểm giả chắc chắn rìu phải dính máu rồi tôi có vẻ hơi suy nghĩ quá đà.

Nhưng cái cách hắn gọi riêng chủng tộc là sao, khiêu khích rõ.

Sau đó Vic cũng chẳng xuống nữa, nó ngồi lại nói chuyện với tôi đến khi bữa tiệc kết thúc.

Bầu không khí trước đó vui vẻ bao nhiêu giờ ảm đạm bấy nhiêu.

Đuốc đã bị dập, lửa trại thì đã được dọn, lũ khỉ thì về nhà ngủ còn mỗi tôi và Vic cùng tên Lim và vài con khỉ từ đoàn mua rượu còn thức.

Lim sau đó cũng ngủ lại nhà của một con khỉ nào đó, còn chúng tôi gồm tôi, Vic và mấy con khỉ kia thì vào đền.

Vic bật đèn dầu lên, tạo ra cái bầu không khí đáng sợ với ngọn đèn dầu bập bùng ngọn lửa thì chẳng ổn định cứ làm mặt của mấy con khỉ sáng lên rồi lại tắt làm tôi nhớ tới thời đại học ngồi kể chuyện kinh dị.

“Thưa ngài chúng tôi có chuyện cần nói.” Vic lên tiếng đầu tiên.

“Việc gì vậy.” Nhìn Vic có vẻ nghiêm túc lại khiến tôi căng thẳng lên.

“Để bọn này nói.” Vic chỉ tay về hướng mấy con khỉ đang ngáp ngủ kia.

Trong số đó có một con lên tiếng trước cùng với đó đặt một túi da bên trong nghe ra tiếng lạch cạch ở giữa chúng tôi ngay cạnh cái đèn dầu.

Không cần nói tôi cũng biết đó là tiền, những đồng tiền xu kim loại đầy ụ trong một cái túi.

“Tiền đâu ra đây?” Tôi hỏi bọn chúng.

“Dạ chúng con nhặt được trên cầu bắc qua sông để tới thành ạ. Trong này có khoảng ba mươi đồng bạc.” Con trông tỉnh nhất nói tiện tay tuốt dây ra đổ tiền cho tôi xem.

Cái vận may gì đây?

Nhưng mà giờ tôi phải làm gì với đống tiền này, nó quá nhiều để tôi giữ làm của riêng.

Mà tiền trên cầu à nghe có hơi chút rắc rối thì phải. 

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...