Slime trong tòa tháp/Chapter 4: Túi tiền rắc rốiChapter 4: Túi tiền rắc rối
20px

Tôi nhích lại gần chỗ giữa nơi có không khí ấm nóng của ngọn đèn dầu và ánh bạc của những đồng xu.

Mẹ nó, ba mươi đồng bạc tận ba trăm đồng sắt và hơn ba nghìn đồng đồng.

Nhìn từng đồng xu đang lấp lánh dưới ngọn đèn tôi cầm nó lên bằng một phần nhô ra.

Trên đồng xu khắc hình của một cái cây, mặt sau là một con rồng đang phun lửa, xung quanh thì được chạm khắc những thứ như xu bạc, một đồng bạc và mấy cái khác.

Tôi thử lục lọi trong túi da xem còn gì không, nếu không có gia huy thì chúng tôi có thể cầm, nhưng nếu có gia huy thì lại phải trả lại hết. Đây cũng là luật rồi.

Leng keng

Khi đang lục lọi thì một ánh vàng lóe lên, đúng chuẩn gia huy rồi. Trong tâm tôi như bị cười vào mặt, vận may cái gì chứ, cũng chỉ là tiến không được động vào.

Tôi nhặt chiếc gia huy lên, suy nghĩ xem có thể chôn không nhưng điều đó là không thể bởi chắc chắn đống tiền này được gắn định vị bằng ma thuật.

Và cả đây là gia huy bằng vàng lận, hình như một cái khiên, trên đó là hình nửa khuôn mặt của một con sói và hai thanh kiếm thành hình dấu x.

Gia tộc người sói thường sẽ đề cao sự trung thực, họ cần không phải là tiền mà là cái gia huy.

Nếu tôi đem trả có khi còn được thưởng thêm tiền, vậy là được rồi.

“Có cái gì vậy ngài” 

Vic từ một hướng khác nhìn cái gia huy không biết là gì, dù sao thì đây là đồ của quý tộc.

“Chúng ta sẽ phải trả lại số tiền này, nếu không có thể bị… chém.” Tôi cố nói giọng đáng sợ nhất.

“Thật ạ!” Vic cùng mấy con khỉ đang ngủ, giờ đã tỉnh sau khi nghe từ chém liền thốt lên.

“Nhưng không sao chúng ta có thể nộp cho gia tộc người sói của họ, thay vì việc nộp cho ngân hàng thành. Chúng ta sẽ được thưởng hehe.” Tôi bày cho bọn khỉ cách để lấy tiền.

“Ồ, vâng!” Bọn khỉ bắt đầu tỏ ra hứng thú hơn.

“Vic lấy bản đồ.” Tôi bảo Vic.

“Vâng!” Vic vừa nghe xong như đã chuẩn bị từ trước ra sau bức tượng đá lục lọi rồi nhấc ra cái bản đồ từ đó.

Chỗ ngay lần đầu tiên đến đã trốn vào mà không biết.

Bản đồ thì vẫn như vậy, may là bản đồ mới nên vẫn ghi các lãnh địa.

Tôi nhìn vào tìm lãnh địa của bộ tộc sói, thêm một vận may nữa là nó nằm trên đường từ làng đến thành.

Chúng tôi có thể đến đó trước rồi đến thành sau, một công đôi việc là đây.

Tôi bảo với lũ khỉ các kiểu các thứ như lễ độ, lời nói, và mấy hành động chuẩn mực.

Và chúng tôi sẽ quyết định lên đường vào ngày hôm sau gồm tôi, Vic, mấy con khỉ thạo đường và gã Lim hộ tống. Chắc Lim sẽ không nói gì đâu, dù sao hắn cũng ăn tiệc rồi mà.

Sau khi bàn kế hoạch chiến thuật xong bọn khỉ cũng về lại nhà còn tôi vẫn ở lại trong đền cùng túi tiền và cái đèn dầu.

Có lẽ là slime nên tôi cũng chẳng thấy buồn ngủ lắm không giống như con người trước đây.

“Một đồng bạc, hai đồng bạc, ba đồng bạc, hehehe.” Tôi vì quá chán nên ngồi đếm túi tiền, vừa đếm tôi vừa không kìm nổi lòng cười khẽ nên.

Sau đó tôi cũng làm thế với việc đi ngủ thay vì đếm cừu thì đếm tiền. 

Ngày hôm qua vẫn còn đang vật lộn với đồ ăn thử ở siêu thị và đồ giảm giá sắp hết hạn. Vậy mà hôm nay ngỡ là bi kịch ai có ngờ lại là hài kịch.

Không bất giác được tôi lại cười thêm lần nữa.

Khó ngủ quá.

Một ngày một đêm ở thế giới này rồi.

ZZZ

Nghe thấy mấy cái âm thanh hỗn tạp bên ngoài, tôi từ cơn mơ ăn gà rán không đồng tỉnh dậy.

Âm thanh bên ngoài nghe như kiểu sắp có cỗ đến nơi, lại còn gần đến lạ.

Tôi tự nhiên thấy mình một con slime không phải là một giấc mơ ảo tưởng chuyển sinh nữa, mà là sự thật.

Tôi khẽ di chuyển cơ thể có vẻ mềm oặt ra vì vừa ngủ dậy qua các giọt nắng vàng hắt từ cửa chính.

Hôm nay có vẻ đỡ nóng hơn thì phải.

Tôi dùng toàn lực của mình đẩy một cánh của cửa đền, may là nó đẩy từ bên trong.

Bên ngoài trông bây giờ rất tràn trề sức sống, những tia sáng vẫn chiếu xuống oi bức như vậy. Nhưng những con khỉ đang vác nước đổ lên đất tạo nên một bầu không khí mát mẻ trong cái nóng.

“A ngài dậy rồi sao.” Tiếng nói của Vic từ đâu vọng đến nghe như rất gần.

Tôi nhìn theo hướng ấy đúng là gần thật, Vic, mấy con khỉ kia và lão Lim đang ngồi ở thềm nói chuyện chắc chỉ đợi tôi dậy rồi đi.

Vic đưa cho tôi một miếng thịt xông khói và bảo rằng đây là bữa sáng của tôi.

Làm gì có cái chuyện cái làng nghèo nàn này ngày nào cũng được ăn thịt. Chắc chắn là phần của riêng tôi.

“Ngài ở tạm trong này đi ạ.” Vic đưa một cái ba lô trước mặt tôi bảo tôi vào.

Sau đó có một con khỉ khác vào đền rồi lấy tiền và bản đồ trong đó ra.

Tôi cũng yên tâm vào trong ba lô coi như một giấc ngủ nữa trong một cái xe chậm và xóc.

Về tính an toàn thì khỏi lo ở đây có mạo hiểm giả hạng bạc cơ mà đánh một đối một với khủng long còn được.

Tôi vừa vào liền thấy cảm giác lắc dữ dội và cứ cao kiểu gì đó. Tôi thò đầu ra nhìn.

Tôi đang trên vai gã Lim một người gần 2m với cơ thể vạm vỡ thế này thì an tâm quá rồi, dù tôi có thò ra cũng chẳng rơi được. Cũng bởi cái bờ vai của gã đã to bằng tôi rồi.

Lim cũng đeo một cái ba lô to màu xanh chuối còn cái ba lô tôi đang bên trong là xanh đậm.

Mọi người bắt đầu tạm biệt ngôi làng, Vic thì ra chỗ Sui dặn dò gì đấy.

Vậy là tôi sắp được ra khỏi cái làng này lần đầu tiên rồi.

Tôi đứng về lại cái cặp chỉ mở hé phần mở ra nhìn thế giới dù sao đứng trên vai quá nguy hiểm.

Mọi người bắt đầu di chuyển nhanh qua ngọn núi tiện tay Lim còn giết vài con thỏ rồi dùng ma pháp “Bùng lửa” để nướng nó lên.

Tôi mới biết mọi người còn chưa cả ăn sáng ngoại trừ tôi vậy mà Vic vẫn chia cho tôi gần nửa con thỏ, xúc động muốn khóc.

Sau khi no nê xong Chúng tôi lại lên đường tiếp băng qua ngọn núi này sẽ đến quốc lộ, tôi quen gọi là thế, đây là một con đường có nhiều nhánh hướng đến thành.

Đoạn này thì không cần đi bộ nữa có thể thuê xe ngựa.

Bọn tôi đứng đây một lúc gọi xe thì một cái đi qua cho lên với giá năm mươi đồng đồng, Lim bao hết.

“Mọi người đi đâu ạ?” Ông chú kéo xe khẽ hỏi Lim.

“Đi đến dinh thự của gia tộc người sói Gattur.” Vic lên tiếng.

“Vâng” Sau đó gã tài xế đập dây vào ba con ngựa để chúng chạy.

Xóc, xóc, xóc đó là thứ tôi cảm nhận được khi đi xe ngựa lần đầu tiên, cũng có lẽ là do đường.

Và cũng chẳng tốn nhiều thời gian tầm hơn tiếng chúng tôi đã đến trước cổng của gia tộc người sói Gattur.

Đúng vậy nhìn cái cổng bằng vàng nguyên khối và cái khuôn viên to gấp bốn cái làng của chúng tôi là thấy gia tộc này chẳng thiếu tiền rồi.

Lim lại gần cửa, giật vài cái vào sợi dây của chiếc chuông vàng bên cạnh cổng.

Chuông vang lên những âm thanh khác nhau, nhưng nghe to đến mức không ngờ là âm thanh từ một chiếc chuông còn bé bằng nửa người tôi.

Chẳng đợi lâu một bóng dáng từ cửa chính bước ra, một con khỉ.

Đó là một con khỉ với màu lông xám xanh, cơ thể cân đối, mặc một bộ vét chỉnh tề và đeo một cặp mắt kính gọng vàng.

Nó bước đến cổng nhìn một lượt chúng tôi.

“Cho hỏi các vị là?” Nó lên tiếng từ sau cánh cổng còn có các hiệp sĩ khỉ khác đứng bên cạnh tầm hai con.

Tôi đang nghĩ đến việc nói chuyện với gia chủ còn được thưởng chứ với tên quản gia trông già dặn đầy mưu mẹo này thì chịu. Theo như tôi đoán nói bao nhiêu thì trong tai nó chắc có mỗi chữ trả tiền lại.

“Chúng tôi là những kẻ bình thường, chỉ là có một vật đặc biệt cần cho lãnh chúa xem.” Tôi nói.

Trước mắt cứ tỏ vẻ bí ẩn và không nói rõ ra đã.

“Vậy các ngài có thể cho tôi xem trước không?” Nó lại đưa ra một câu hỏi tôi đã nghĩ ra.

“Ồ được thôi.” Tôi lấy túi tiền, lục trong nó ra cái gia huy nhà Gattur đương nhiên là con khỉ không thấy túi tiền rồi.

Tôi giơ cái gia huy trước mắt, dưới cái nắng của mặt trời nó còn rực rỡ hơn bao giờ hết.

“Gia huy của gia tộc sao, có lẽ các ngài có thể vào rồi.” Nó sau khi thấy chiếc gia huy nhìn bọn tôi một lúc rồi mở cổng ra mời vào.

Nó dẫn bọn tôi vào khuôn viên, nơi có những cái cây và nền cỏ xanh ngắt.

Rồi tên quản gia đưa chúng tôi vào một căn phòng có lẽ là phòng tiếp khách.

Căn phòng chỉ có hai cái ghế bành đỏ và một cái bàn gỗ đen sẫm. Căn phòng này dù ít đồ là thế nhưng vẫn sang trọng bởi các hoa văn trên từng món đồ, những ánh vàng lấp lánh từ cái viền góc nhà được ánh nắng từ cửa sổ chiếu vào còn sáng hơn.

Tôi cũng không khá bất ngờ lắm, dù sao kiếp trước hồi bé trước khi bỏ nhà tôi thấy suốt.

Một con khỉ khác bước vào có lẽ là phục vụ, vẫn mặc bộ vét đó nhưng màu lông vàng và không có kính đã chứng minh nó không phải là tên quản gia kia.

Con khỉ phục vụ không nói gì chỉ lúc nào cũng mỉm cười, pha trà và rót cho bọn tôi.

Sau khi xong hết nó đi gia ngoài cùng cái khay rỗng.

Tôi trườn xuống khỏi vai Lim đến trước bàn uống một tách trà nâu óng đó rồi nhả tách ra.

Đắng chát! trà sữa đá ngon hơn nhiều.

Kể cả tôi từng là người giàu và uống loại trà này hàng ngày nhưng đúng là nó chỉ để ra oai hay để sĩ với người khác thôi.

Mùi có thể là rất thơm trông rất quý phái nhưng vị thì cái nào cũng như nhau, mọi loại trà lá chẳng có cái nào ngọt và uống thoải mái bằng trà sữa.

Tôi luồn sang một cái ghế gỗ bé bên cạnh ngồi đó đợi.

Và đúng lúc đó tiếng mở cửa phát ra khỉ quản gia thì cúi đầu tay đỡ cửa còn kẻ đứng ở giữa chính là lãnh chúa của vùng đất này họ Gattur.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...