Ta Bạch Dạ: Từ Biển Cả Bắt Đầu/Chapter 3: Tiệc Máu Trên Đảo HoangChapter 3: Tiệc Máu Trên Đảo Hoang
20px

Phía xa trên mặt nước biển đâu đó xuất hiện một con thuyền có cờ hình con chuột to từ từ mà cập bến. Trên boong là khoảng mười tên hải tặc, ăn mặc như cosplay thất bại của mấy Shichibukai thời vụ. Băng này gọi là Chuột Gặm Hải Bang (tên xàm nhưng tự tin), thuyền trưởng là Chuột Đầu To Ragaru, truy nã 3 triệu belly, nổi tiếng vì chuyên cướp thuyền… không người lái.

Ragaru đưa ống nhòm lên, nheo mắt nhìn về phía đảo.

"Có khói... Ai đó đang đốt lửa. Tụi bây, có vẻ có người trên đảo!"

Một tên thuộc hạ gãi đầu.

"Không phải tụi mình đến đây để nghỉ dưỡng một bữa sao? Thuyền trưởng quét cái đảo làm chi?"

Ragaru gõ đầu nó cái cốp.

"Ngu! Đảo hoang thì càng phải kiểm tra. Nhỡ đâu có kho báu, hoặc... trái ác quỷ bị chôn?"

Trong bóng tối, ánh lửa nhảy múa trên gương mặt Bạch Dạ.

Hắn ngồi dựa lưng vào một thân cây già, nhai chậm một quả trái rừng đầy vị chát.

“Ngày mai... bố mày sẽ rời khỏi cái đảo chết tiệt này.”

Hắn lẩm bẩm, ánh mắt ánh lên chút quyết tâm.

Ngay lúc ấy tiếng cười hô hố vang lên từ xa, vang vọng cả khu rừng như sấm rền.

"Tụi bây, mau xuống kiểm tra! Sẵn tiện kiếm chút lương thực luôn!"

"Với lại... tìm cái thằng đó cho tao!"

"Hahaha! Rõ!"

Bạch Dạ lập tức cảnh giác.

Hắn nhanh tay vùi lửa trại bằng cát, rồi leo vút lên một nhánh cây cao, lặng lẽ như bóng ma.

Từ trên cao, hắn quan sát thấy hơn chục tên hải tặc tay cầm đuốc, đang chia nhau lục soát quanh rừng.

Một tia sáng bạc lướt qua mắt hắn.

Hắn cười lạnh.

"Chọn đúng lúc thật đấy... Tao cũng đang cần một vé truy nã."

Một tên hải tặc đang tiến gần đến chỗ trại cũ.

Hắn cúi người, tay phải vung nhẹ.

Một nguyệt nhận xanh lam hình lưỡi liềm xoay tròn cấp tốc xuất hiện, chớp mắt đã lao thẳng tới.

Xoẹt.

Âm thanh lạnh tanh như lưỡi dao cắt lụa.

Tên hải tặc đổ gục xuống nền đất, cổ bị cắt ngọt như cành củi khô.

Không tiếng hét. Không báo động. Chết trong im lặng.

Bóng đêm phủ dày lên cánh rừng như tấm áo choàng của tử thần.

Bạch Dạ lao vút qua những thân cây như một con sói hoang hư hỏng.

Từng nhịp thở của hắn nhẹ đến nỗi chẳng khác gì gió lướt qua lá.

Phía dưới, tên Ragaru thuyền trưởng của nhóm hải tặc cảm thấy sống lưng lạnh toát.

Mắt hắn không ngừng đảo quanh, tay siết chặt chuôi kiếm. Mồ hôi nhỏ xuống mặt đất, tan biến trong cát.

Vụt!

Một cái bóng thoáng qua ngay trước mắt.

"T-Tụi bây!"

Ragaru hoảng hốt hét lên, rút kiếm khỏi vỏ.

"Nó ở đây!"

Tiếng gọi như còi báo động.

Tất cả bọn hải tặc còn lại đồng loạt quay về vị trí của thuyền trưởng, lửa đuốc phập phồng theo từng bước chạy vội.

Nhưng khi tụ họp lại Ragaru bỗng cau mày.

Chỉ còn... bảy, tám đứa?

"Khoan đã... Lũ kia đâu?"

Không khí lập tức trở nên nặng nề.

Tiếng côn trùng như biến mất, chỉ còn tiếng thở gấp của những tên hải tặc.

Ragaru nghiến răng, gầm lên.

"Tất cả tập trung lại! Bảo vệ lẫn nhau!"

Xoẹt!

Một lưỡi nguyệt nhận sắc lẹm xé toạc không khí, chém ngang lưng một tên gần nhất.

"AHHH!"

Bịch.

Hắn ngã xuống, máu bắn lên thân cây gần đó như vẽ bùa chú tử thần

Cả bọn đứng như trời trồng, ánh mắt dại đi vì sợ hãi.

"Chết tiệt... đây là quái vật, không phải người!" Một tên lắp bắp.

Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!

Ba lưỡi nguyệt nhận xé gió, gào thét như tiếng hú oan hồn.

"CẨN THẬN!" Ragaru hét toáng lên, nhưng đã quá muộn.

Phụt!

Máu phun như vòi nước bị cắt đứt, bắn thẳng lên khuôn mặt gớm ghiếc của hắn.

Mấy tên thuộc hạ ngã rạp xuống nền đất, không một tiếng kêu. Chết gọn.

Bịch.

Tiếng xác rơi xuống đất vang lên lạnh lẽo.

Không khí chùng xuống.

Chỉ còn ba kẻ sống sót đứng giữa khu rừng chết chóc, run rẩy như cừu non giữa mùa săn sói.

Ragaru há hốc miệng, tay run run siết chặt chuôi kiếm.

"C-Con mẹ nó… Mày ở đâu?! Có giỏi thì ra đây!"

Câu thách thức vang lên, nghẹn trong cổ họng như thể chính hắn cũng không tin vào điều mình nói.

Một tiếng đáp nhẹ vang lên trên nền cát.

Ragaru giật mình quay lại và đứng hình.

Trước mặt hắn, chỉ là một thằng nhóc tóc bạc, ánh mắt u ám, trên tay còn đang cầm cây dù nữa.

Cơ thể gầy gò, quần short, áo ba lỗ. Chẳng có vẻ gì là một chiến binh.

"Ranh con…" Ragaru nghiến răng.

"Mày... mày là đứa làm tất cả chuyện này?"

Bạch Dạ nheo mắt. Cười lớn.

"Hahah! Đúng bố mày chính là ng-..."

"Nín mẹ đi thằng ranh con."

Lời nói nóng giận cắt ngang, khiến khuôn mặt Bạch Dạ đen lại.

Tên hải tặc lao tới, gã cầm con dao găm sáng loáng, chuẩn bị đâm một nhát chí mạng vào Bạch Dạ.

Nhưng… Bạch Dạ chỉ lách người nhẹ nhàng, khuôn mặt không biến sắc.

Xoẹt!

Cái chân trái của đưa ra, khiến hắn vấp phải và ngã nhào xuống đất.

Tên hải tặc chưa kịp ngóc đầu lên thì.

Bụp!

Cây dù màu đen của Bạch Dạ xuyên thẳng vào đầu gã, máu văng tung tóe, loang lổ bám đầy cây dù, giống như một vết thương không thể chữa lành.

Tên Ragaru đứng gần đó, mắt đỏ ngầu vì cơn giận.

"Má mày thằng quái vật!" Hắn hét lên, rồi lao vào, kèm theo tên hải tặc còn lại.

Bạch Dạ chỉ liếc mắt một cái, nhếch mép một nụ cười khẩy.

Rút cây dù ra, hắn đứng thẳng người

Hai tên kia lao tới phối hợp nhau mà đâm chém. Nhưng Bạch Dạ chỉ nhẹ nhàng né tránh như đang nhảy múa vậy.

Tên Ragaru thở hổn hển, hai tay xiết chặt chuôi kiếm, ánh mắt dồn về phía Bạch Dạ.

"Là mày ép tao!" hắn gầm lên, giọng nghẹn lại.

Đột nhiên, một hình ảnh ma quái xuất hiện.

Khuôn mặt của tên hải tặc trên người hắn vặn vẹo, vết râu dài quái dị mọc ra, mũi thon dài như chuột, cùng cái miệng quái dị bắn ra một cục đất.

Bạch Dạ thấy vậy, không hề bận tâm.

Hắn vung tay, chiếc dù đen lập tức bung ra, tấm chắn ấy vỡ tan trước cục đất đang bay tới.

Không nói nhiều, Bạch Dạ rút dù về, tay cầm chặt cán, chạy đà như một con quái vật bùng nổ.

Cây dù như thanh kiếm sắt bén, Bạch Dạ cắm mạnh xuống đất để tạo lực, vung người bật lên, thân hình hắn xoay một vòng hoàn hảo trong không trung.

Nguyệt nhận từ tay trái lập tức tỏa sáng, phóng ra trong một ánh sáng sắc lẹm, chém thẳng về phía tên hải tặc kia.

Chưa kịp hiểu chuyện gì, tên Ragaru chỉ kịp thấy đôi chân Bạch Dạ xoay tròn như một chiếc đinh ba tử thần, trực tiếp vung mạnh vào đầu hắn.

Bốp!

Một cú đá mạnh mẽ dính thẳng vào mặt, làm cho Ragaru ngã nhào xuống đất, mặt va mạnh vào đất, máu tươi văng ra như mưa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...