Ta Bạch Dạ: Từ Biển Cả Bắt Đầu/Chapter 2: Ký Sự Cái Tên Bạch DạChapter 2: Ký Sự Cái Tên Bạch Dạ
20px

"Khụ... khụ..."

Bạch Dạ ho khan vài tiếng, mắt liếc sang con mèo đen như đang ngắm nhìn crush của mình.

"Vậy... chắc là có quà tân thủ chứ hả, đại ka?"

Giọng hắn nhỏ nhẹ mà đầy hy vọng, như học sinh năn nỉ giáo viên đừng kiểm tra miệng.

Con mèo đen đang ngồi trên vai lập tức tung cánh, đáp xuống trước mặt, khoanh tay nghênh mặt lên.

"Tất nhiên là có."

Nói dứt câu, nó vung vuốt một cái, từ hư không xuất hiện một hộp quà phủ ánh sáng lung linh lấp lánh như thể có nhạc nền Genshin vang lên phía sau.

Bạch Dạ đón lấy, mắt chớp chớp liên tục, tò mò nhìn vào bên trong.

"...Vậy là... hết rồi hả?"

Con mèo ngáp một cái dài như chán cả thế giới.

"Chính là hết rồi."

Nói xong, nó phi thân nhẹ như gió, lại trở về nằm gọn trên vai Bạch Dạ, cuộn mình lại như cục than có lông.

"Đừng gọi tao nữa... tao đang sleep mode."

Khóe môi Bạch Dạ giật giật, hắn muốn nói gì đó nhưng lại thôi.

Bạch Dạ thở dài một hơi, hai tay từ từ mở hộp quà ra, ánh sáng lập lòe từ bên trong.

[Keng!]

[Bạn nhận được: Cây Dù Điện Từ]

[Tác dụng: Khi mở ra, sẽ lan tỏa cảm xúc mãnh liệt của người dùng, làm thay đổi không khí và cảm nhận của mọi người xung quanh.]

[Bạn nhận được: Nguyệt Quang Cổ]

[Tác dụng: Ngưng tụ thành một nguyệt nhận phóng ra để công kích, phạm vi mười mét.]

Một màn hình hệ thống hiện lên trước mắt Bạch Dạ, trên đó là hai món phần thưởng hắn vừa nhận được.

"Đại Ái Tiên Tôn?"

Bạch Dạ ngơ ngác, liếc vào thông báo mà không thể hiểu nổi Nguyệt Quang Cổ chẳng phải cái này là cổ trùng trong Cổ Chân Nhân sao?

"Hệ thống, mày có chắc chắn phần thưởng là Nguyệt Quang Cổ không?" Bạch Dạ không thể tin vào mắt mình, hắn thậm chí không ngần ngại nhấc con mèo đen lên cao, nhìn thẳng vào đôi mắt vàng của nó như muốn xin confirmation.

Con mèo đen vẫn vô cảm, thản nhiên đáp lại một câu ngắn gọn. "Chắc."

"Vậy làm sao sử dụng, tao không có cái gọi là chân nguyên."

"Nuốt vào là được."

Bạch Dạ ngơ ngác.

Nuốt vào?

Con mèo đen ngu này đang nói gì vậy?

"...Được rồi, tao tin mày."

Bạch Dạ nhìn con cổ trùng nhỏ trong tay, mặt nhăn như ăn phải mù tạt, do dự một hồi rồi… dứt khoát quăng thẳng nó vào miệng.

Nuốt cái ực.

Hắn nhắm mắt lại, siết tay chuẩn bị tinh thần... chờ cơ thể phát nổ, đau đớn, đột phá gì đó như trong mấy bộ tiên hiệp thường có.

Một giây...

Hai giây...

Ba giây...

"Ủa?"

Bạch Dạ từ từ mở mắt, ngó quanh, rồi tự sờ lên ngực mình.

"Sao chả bị gì? Hàng dỏm à? Mẹ nó, còn không bằng thuốc đau bụng..."

Con mèo đen đang lơ lửng trên không lười biếng ngáp một cái, giọng điệu khinh khỉnh như kiểu đại ca trùm cuối chê tiểu đệ ăn nói không lọt tai.

"Đồ ngu."

"Bố là hệ thống toàn năng mày nghĩ phần thưởng sẽ rẻ rúng như mấy cái hệ thống xài đồ Tàu à?"

"Không cần mấy màn lên đồng, thăng thiên, ngồi thiền ngu xuẩn kia. Chỉ cần nuốt vào là dùng được. Full auto."

Bạch Dạ nghe vậy, ánh mắt đột nhiên sáng rực lên, trong lòng một luồng hưng phấn trào dâng như gặp được thần tượng giữa đời thực.

"Ồ..."

[Keng! Phát động nhiệm vụ chính tuyến]

[Tên nhiệm vụ: Con Đường Thống Trị]

[Mô tả: Trong vòng 100 năm, khiến cái tên “Bạch Dạ” vang vọng khắp bốn biển – để cả thế giới này không ai dám quên.]

[Phần thưởng: Chưa biết.]

Bạch Dạ nhìn dòng thông báo lấp lánh giữa không trung, khẽ nhướn mày.

“Chẳng phải đơn giản quá à? Đánh vài trận, làm tí scandal, bị truy nã toàn cầu là xong ngay.”

Giọng hắn đầy tự tin, kiểu như “một cái phẩy tay là xử lý sạch sẽ.”

Con mèo đen trên vai nghe vậy cười khẩy, tiếng cười như đập thẳng vào tự tôn của một đứa chưa trải đời:

"Nếu dễ như mày nói..."

Nó nghiêng đầu, ánh mắt vàng rực lấp lóe sau bộ lông đen tuyền.

"...Thì đã không được gọi là 'nhiệm vụ chính tuyến' đâu, thằng bòi."

"Ồ..."

Bạch Dạ ồ khẽ một tiếng, tay lật qua lật lại món đồ vừa nhận cây dù điện từ.

Toàn thân dù mang sắc đen nhánh, trên bề mặt lấp ló những đám mây xanh lam như được vẽ tay, ánh lên khi ánh sáng chiếu qua, đẹp một cách dịu dàng mà bí ẩn.

"Trông đẹp đấy.."

Hắn cầm cây dù bằng tay trái, thử vung nhẹ cảm giác như có dòng điện mỏng manh chạy dọc theo thân gậy.

"Không biết đánh nhau có chịu được không ta?"

Tay phải hắn khẽ nâng lên, hít một hơi sâu.

Kích hoạt Nguyệt Quang Cổ.

Ngay lập tức, không khí xung quanh như trầm xuống.

Một vầng nguyệt nhận màu xanh lam xoáy lên trong tay hắn, sắc bén như ánh trăng rạch nát màn đêm.

Xoẹt!

Nguyệt nhận phóng vút ra, xé toạc không khí, chém đứt phăng một cành cây khô đang khẽ đung đưa trong gió.

Cành cây rơi xuống, gãy đôi, im lặng tuyệt đối.

Bạch Dạ nhướng mày, khoé môi cong lên đầy thỏa mãn.

"Ồ... Tuyệt thật."

[Keng! Phát động nhiệm vụ phụ tuyến.]

[Tên nhiệm vụ: Kẻ Bị Truy Nã]

[Mô tả: Tìm mọi cách để khiến Chính Quyền Thế Giới phát lệnh truy nã ngươi.]

[Phần thưởng: Hộp quà bí ẩn.]

Bạch Dạ khẽ nhíu mày, vẫy tay đóng bảng hệ thống trước mặt.

Hắn ngẩng đầu nhìn con mèo đen đang ngáp dài trên vai, mở miệng hỏi.

"Giờ thì cho hỏi, ta đang ở đâu và thời điểm nào trong truyện vậy, đại ca hệ thống?"

Con mèo lười biếng duỗi lưng, phẩy cánh một cái như thể đang phủi bụi.

"Hòn đảo hoang, chưa có người. Và mày đang ở thời điểm trước Time Skip."

Bạch Dạ khẽ gật đầu.

Không cần hệ thống nhắc, hắn biết muốn nổi bật ở thế giới này, trước tiên phải sống sót, sau đó là mạnh lên.

Hắn dấn bước vào khu rừng rậm rạp nơi trung tâm đảo hoang. Cây cối đan xen như một mê cung sống động, tiếng côn trùng rì rào như nhạc nền cho cuộc hành trình mới bắt đầu.

Một tuần trôi qua.

Buổi sáng, Bạch Dạ cẩn trọng lần mò theo dấu vết động vật để tìm nguồn nước và trái cây hoang. Đôi khi phải vật lộn với rắn độc, đôi khi lại giành đồ ăn với khỉ rừng.

Buổi trưa, hắn lặng lẽ bám theo từng con thú, luyện phản xạ và sức bật qua từng cú phóng nguyệt nhận. Một con heo rừng từng bị cắt đôi trước khi kịp kêu tiếng đầu tiên.

Buổi chiều, hắn dùng cây dù điện từ cắm xuống đất, mở ra, cảm xúc tích tụ trong ngày lan tỏa, khiến cả khu rừng trở nên tĩnh lặng như nín thở.

Buổi tối, hắn ngồi thiền bên đống lửa nhỏ, ánh trăng phản chiếu trong đôi mắt bạc thứ ánh nhìn vừa lạnh lùng vừa lấp lánh như gương soi của một con sói hoang cô độc.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...