TỬ VONG!
Mở mắt ra một lần nữa, Tô Thanh Sơn không còn biểu lộ bất kỳ cảm xúc nào. Ánh mắt lạnh lùng quét qua đám đông phía dưới, thu vào từng khuôn mặt: có sự thương hại giả tạo, sự căm ghét cuồng nhiệt, và những ánh nhìn hóng hớt tò mò.
Khóe môi hắn khẽ nhếch, một nụ cười gần như vô hình, không chút ấm áp.
Trong đầu Tô Thanh Sơn lúc này, không bỏ sót một chi tiết nào, cố gắng khắc ghi nhớ tất cả những khuôn mặt đó, đồng thời bắt đầu nhớ lại công pháp, cách tu luyện và mọi ký ức liên quan đến thân thể này.
Từng đoạn ký ức, từ lúc nhập môn, tiếp xúc với con đường tu luyện, các loại công pháp, cho đến những cơ duyên, tất cả đều được Tô Thanh Sơn thu thập và ghi nhớ, khắc sâu vào tận linh hồn.
Thân thể này đã ba trăm hai mươi tuổi. Cộng với mười tám năm cuộc đời ở kiếp trước, tổng cộng là ba trăm ba mươi tám năm tuổi đời.
Việc tiêu hóa một lượng ký ức khổng lồ như vậy đòi hỏi một quá trình không hề ngắn, Tô Thanh Sơn biết mình cần thời gian.
"Ta yêu cầu phán quyết tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
Giọng nói quen thuộc vang lên kéo hắn khỏi dòng suy nghĩ. Tô Thanh Sơn khẽ nhíu mày. "Cuộc xét xử bắt đầu rồi sao," hắn lẩm bẩm, nhưng không nói thêm gì. Ưu tiên hàng đầu của hắn lúc này là hiểu rõ thế giới này và bản thân mình, sâu hơn nữa.
"Tất cả im lặng!"
Tiến trình hấp thụ ký ức của Tô Thanh Sơn mới chỉ dừng lại ở ba mươi năm đầu tiên. Để nhớ hết toàn bộ, hắn chắc chắn phải trải qua ít nhất ba lần cái chết nữa. Hắn không hề vội vàng, từ từ tiêu hóa từng dòng ký ức, từng hình ảnh trong suốt ba trăm năm qua như thủy triều không ngừng công kích linh hồn.
Đầu óc Tô Thanh Sơn như muốn nổ tung, cơn đau đớn dữ dội không ngừng truyền đến. Nhưng sắc mặt hắn vẫn bình thản. Ba mươi sáu lần chết đi sống lại đã khiến hắn quá quen thuộc với mọi loại đau đớn, không còn gì có thể lay chuyển được tâm trí hắn nữa.
Thật ra, trong ba mươi sáu lần chết đi sống lại đó, không phải tất cả đều là cái chết do bị xuyên tim. Tô Thanh Sơn lúc đó quá kích động mà nhiều lần cố tình khiêu khích đám đông, và đương nhiên hắn đã bị tra tấn bằng những thủ đoạn khủng khiếp hơn nhiều, nỗi đau đó không khác gì địa ngục trần gian.
"Tô Thanh Sơn, ngươi còn gì để nói không?" Lời của Trưởng lão Lệ Phi Vũ vang lên.
Tô Thanh Sơn phớt lờ giọng nói ấy, tâm trí hắn giờ đang trôi trên dòng sông ký ức. Dù cho có tra tấn hay lăng mạ hắn thì Tô Thanh Sơn đều mặc kệ, đối với hắn, những thứ đó đã nghe nhiều đến phát ngán, trở nên vô vị.
"Tô Thanh Sơn! Ngươi có nghe bản tọa nói gì không!?" Giọng của Lệ Phi Vũ trở nên bực bội và có chút gắt gỏng. Nếu không phải còn có hàng ngàn đệ tử đang theo dõi ở dưới kia, thì với sự uy hiếp này, hắn đã giết chết Tô Thanh Sơn ngay lập tức rồi.
Hiện giờ, tiến trình thu thập ký ức đã được một phần ba, còn thiếu hai phần nữa là dung hợp hoàn toàn. Hai mắt Tô Thanh Sơn khẽ động đậy rồi mở ra, kết thúc việc dung hợp ký ức tạm thời. Hắn ngước nhìn về phía Lệ Phi Vũ, khóe môi nhếch lên một nụ cười chế giễu đầy thách thức.
"Câm mồm thối của ngươi lại đi," Tô Thanh Sơn gằn giọng, giọng nói khàn đặc và lạnh lẽo, "Từ khi nào một thứ giòi bọ gớm ghiếc có quyền nói với ta vậy?"
Lệ Phi Vũ nghe thấy những từ ngữ lăng mạ đó liền sững sờ vài giây. Không chỉ hắn, mà cả đám người đang có mặt tại đây đều trố mắt kinh ngạc, há hốc mồm. Tỉnh táo lại, gương mặt Lệ Phi Vũ đỏ bừng lên vì tức giận, lão nghiến răng ken két, sát khí bùng lên.
"Dám nhục mạ Trưởng lão, ức hiếp đồng môn, tội càng thêm tội! Trực tiếp xé thành trăm mảnh, tra tấn linh hồn!" Lệ Phi Vũ gầm lên, bàn tay đã ngưng tụ linh lực màu lục đậm.
Tô Thanh Sơn không hề hoảng sợ mà ngược lại, hắn bật cười phá lên. Hai con mắt đầy tơ máu nhìn thẳng vào lão, tiếng cười của Tô Thanh Sơn phóng đại bằng linh lực, vang vọng khắp Chính Nghĩa Tông, nghe như một lời nguyền rủa.
"Ha ha ha ha ha!!!"
"Phải thế chứ, đúng chính là nó, cái câu nói quen thuộc này!" Hắn ngưng cười, ánh mắt trở nên tàn độc và đầy hứa hẹn, "Yên tâm, từng người các ngươi, ta đều hảo hảo không bỏ qua. Lệ Phi Vũ, rồi ta sẽ gặp lại ngươi ngay thôi."
"CHẾT ĐI!!!"
Lệ Phi Vũ không chần chừ thêm nữa, thanh hắc kiếm khổng lồ ngưng tụ, mang theo sát khí lạnh lẽo.
Xoẹt!
Lần thứ ba mươi bảy. Tô Thanh Sơn lại chết, nhưng lần chết này lại rất lâu tốn hắn năm năm trời. Lần thứ ba mươi tám, lần thứ ba mươi chín... và hắn tỉnh dậy vào lần thứ bốn mươi.
Mở mắt ra một lần nữa, Tô Thanh Sơn không cảm xúc mà nhìn về phía xa xôi. Tu vi của hắn giờ đang bị phong ấn hoàn toàn, việc chạy trốn gần như là bất khả thi. Sử dụng thần thức cũng không được. Tô Thanh Sơn suy nghĩ hồi lâu, rồi một ý tưởng lóe lên trong đầu.
Tạo ra một công pháp thiêu đốt tu vi, nói chung là có gì thì hiến tế hết. Dù sao, hắn có vô tận thời gian và vô số cơ hội để thử lại. Không chần chừ nữa, Tô Thanh Sơn liền bắt tay vào tạo ra một môn công pháp của riêng mình.
Muốn sáng tạo công pháp là một việc cực kỳ khó khăn, đòi hỏi kiến thức sâu rộng và sự thông tuệ. Tuy nhiên, bây giờ hắn có lợi thế từ việc quay ngược thời gian vô hạn và toàn bộ ký ức về các công pháp đã học trước kia của thân thể này. Vấn đề còn lại chỉ là thời gian và sự kiên trì.
Cứ thế, Tô Thanh Sơn chuyên tâm sáng tạo công pháp của chính mình, không quan tâm đến mọi thứ ở bên ngoài. Hắn hoàn toàn đắm chìm trong việc kết hợp các nguyên lý, thử nghiệm các dòng năng lượng và tối ưu hóa quá trình thiêu đốt.
Hắn chết đi sống lại vô số lần trong quá trình này, mỗi cái chết là một lần rút kinh nghiệm, một lần điều chỉnh công pháp. Thời gian trôi qua, đến khi hắn bừng tỉnh khỏi trạng thái tập trung cao độ, nhận ra mình đã chết tận ba trăm lần.
Ba trăm lần chết. Ba trăm lần thử nghiệm.
Hắn đã tạo ra một môn công pháp sơ khai nhưng đầy tiềm năng, một con đường riêng để thiêu đốt tất cả những gì mình có, nhằm giành lấy một cơ hội sống sót, dù là mong manh nhất.
"Ta yêu cầu phán quyết tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"
Giọng nói quen thuộc vang lên, đưa Tô Thanh Sơn trở lại thực tại của vòng lặp vô tận. Nhưng lần này, ánh mắt hắn đã khác.
"Chính Nghĩa Tông này," hắn lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên vẻ tính toán.
"Có tổng cộng ba mươi sáu Trưởng lão, mười vạn đệ tử, và một Tổng chủ... Ài, tu vi cao nhất trong số họ là Hóa Thần."
Ngay khoảnh khắc Lệ Phi Vũ định cất tiếng, Tô Thanh Sơn đã hành động. Một luồng linh lực cuồng bạo bỗng nhiên bùng nổ từ sâu bên trong cơ thể hắn. Đó là môn công pháp hắn đã khổ công sáng tạo, một sự hiến tế tất cả để đổi lấy sức mạnh. Tu vi của hắn lập tức tăng vọt, phá vỡ phong ấn, đạt đến Nguyên Anh hậu kỳ trong chớp mắt!
Sức mạnh đột ngột trỗi dậy khiến các sợi xiềng xích sắt đen vốn trói chặt hắn bỗng chốc đứt đoạn. Rắc! Rắc! Tiếng kim loại gãy vang vọng khắp quảng trường. Tô Thanh Sơn không chần chừ, toàn bộ tu vi Nguyên Anh hậu kỳ được dồn vào tốc độ, hóa thành một đạo tàn ảnh lao vụt đi. Hắn dùng toàn bộ tốc độ cực hạn, mục tiêu duy nhất là thoát khỏi Chính Nghĩa Tông.
"Cái gì!?" Lệ Phi Vũ kinh hãi thốt lên, không ngờ một kẻ bị phong ấn tu vi lại có thể đột ngột bùng nổ sức mạnh đến thế. "Ngăn hắn lại! Mau!"
Hàng chục Trưởng lão, trong đó có vài vị Nguyên Anh kỳ khác, lập tức lao theo. Cuộc truy đuổi diễn ra như chớp giật. Tô Thanh Sơn, với tốc độ kinh hồn, liên tục thay đổi quỹ đạo, sử dụng mọi địa hình để làm chướng ngại vật, hắn thành công cắt đuôi được một số lão Nguyên Anh yếu hơn, khiến họ chỉ có thể hít bụi phía sau.
Nhưng năm phút là quá ngắn. Sức mạnh thiêu đốt kia bắt đầu suy yếu. Và quan trọng hơn, một luồng áp lực khủng khiếp từ phía sau ập tới. Đó là tu sĩ Hóa Thần của tông môn, người có tu vi cao nhất mà Tô Thanh Sơn đã tìm hiểu được. Hắn không thể thoát khỏi một cường giả ở cảnh giới đó.
Vù... Rầm!
Một chưởng ấn khổng lồ từ trên cao giáng xuống, không cho Tô Thanh Sơn một cơ hội phản kháng nào.
TỬ VONG!
Lần thứ ba trăm lẻ một.
Mở mắt ra một lần nữa, Tô Thanh Sơn sắc mặt trầm hẳn. Đến nước này mà vẫn không được thì quả là khó khăn hơn hắn nghĩ. Việc thiêu đốt tu vi để bạo phát sức mạnh chỉ là giải pháp tạm thời, không thể giúp hắn thoát khỏi cường giả Hóa Thần kỳ có khả năng bao quát toàn bộ tông môn.
"Nếu không thể chạy nhanh hơn," Tô Thanh Sơn lẩm bẩm, "vậy thì phải khiến chúng không nhìn thấy mình."
Ý tưởng mới lóe lên trong đầu. Hắn đành phải tạo ra một công pháp chuyên về che đậy khí tức và ẩn mình khỏi thần thức. Điều này sẽ phức tạp hơn nhiều, đòi hỏi sự tinh vi trong việc điều khiển linh lực để hòa mình vào môi trường, đánh lừa cả cảm giác của những cường giả.
Tô Thanh Sơn lại bắt đầu quá trình quen thuộc, chết đi sống lại vô số lần trong khi tập trung sáng tạo công pháp. Hắn thử nghiệm đủ loại phương pháp, từ thu liễm hoàn toàn linh lực đến tạo ra ảo ảnh khí tức, mỗi lần chết là một bài học đắt giá.
Lần này, hắn lại mất thêm vài năm nữa, trải qua hàng trăm lần cái chết đau đớn, để hoàn thiện môn công pháp ẩn nấp của riêng mình.
Khi công pháp này tạm ổn, Tô Thanh Sơn lại bắt đầu cuộc đào thoát. Giữa lúc Lệ Phi Vũ chuẩn bị tuyên án, hắn kích hoạt công pháp. Tu vi không bùng nổ mạnh mẽ như trước, nhưng khí tức toàn thân hắn bỗng chốc biến mất, như thể hắn chưa từng tồn tại ở đó. Thần thức của các Trưởng lão quét qua cũng không thể phát hiện ra hắn.
Trong sự kinh ngạc tột độ của đám đông và các vị Trưởng lão, Tô Thanh Sơn lặng lẽ giải trừ xiềng xích, lẻn ra khỏi quảng trường, rồi lướt đi như một bóng ma vô hình.
"Hắn đâu rồi?!" Lệ Phi Vũ gầm lên, ánh mắt hoảng loạn quét khắp nơi.
Tô Thanh Sơn, tự tin vào công pháp mới, thoát khỏi tầm mắt của tất cả. Hắn ẩn mình giữa những vách đá, luồn lách qua các khu rừng rậm rạp bên ngoài tông môn. Lần này, mọi thứ dường như đang diễn ra theo kế hoạch. Hắn đã thành công trốn thoát... được một ngày.
Tuy nhiên, Tô Thanh Sơn không biết rằng, cường giả Hóa Thần kỳ không chỉ dựa vào thần thức để dò xét. Ở cảnh giới đó, họ có khả năng tra xét thiên cơ, nhìn thấu vận mệnh và định vị.
Một ngày sau, khi Tô Thanh Sơn đang ẩn mình trong một hang động sâu dưới lòng đất, một luồng ý niệm vô hình xuyên thấu mọi chướng ngại, khóa chặt lấy hắn.
Ầm!!!
Cả ngọn núi rung chuyển, sụp đổ. Một bàn tay khổng lồ, được tạo thành từ linh lực thuần túy, nghiền nát hang động và Tô Thanh Sơn thành tro bụi.
TỬ VONG!
Lần thứ ba trăm lẻ hai.
Chaporia
Bình Luận (0)