Ta có cơ hội sống lại vô hạn! Tô Thanh Sơn!/Chapter 3: Thoát khỏi tông môn.Chapter 3: Thoát khỏi tông môn.
20px

Mở mắt ra một lần nữa, Tô Thanh Sơn quay lại thời điểm trước đó, đầu đầy dấu hỏi. Hắn không thể hiểu tại sao lại bị phát hiện.

Công pháp che đậy khí tức của hắn gần như hoàn hảo, hắn không để lộ bất kỳ dấu vết nào trên đường đi, cũng không có bất kỳ Trưởng lão nào bám theo.

"Rốt cuộc là chi tiết nào mình đã bỏ qua? Có lẽ nào cảnh giới Hóa Thần đó có năng lực vượt ngoài hiểu biết của mình?"

Tô Thanh Sơn nhanh chóng nhận ra, dựa vào sự may mắn hay các phương pháp thông thường là vô ích khi đối đầu với những cường giả ở cấp bậc đó. Hắn cần phải hiểu rõ về kẻ thủ và thế giới này hơn nữa.

"Ta yêu cầu phán quyết tống giam hắn vào Yêu Ngục trăm năm!"

Giọng nói quen thuộc vang lên. Tô Thanh Sơn quyết định lần này sẽ không trốn thoát ngay. Hắn phải tìm hiểu, và nơi chứa đựng tri thức của tông môn chính là Tàng Thư Các.

Lần này, khi Lệ Phi Vũ vừa dứt lời, Tô Thanh Sơn lập tức kích hoạt công pháp tăng tu vi lên Nguyên Anh hậu kỳ và công pháp che đậy khí tức cùng lúc. Hắn bùng nổ sức mạnh, giải thoát khỏi xiềng xích, nhưng thay vì lao ra khỏi tông môn, hắn lại đột ngột rẽ hướng, xông thẳng vào Tàng Thư Các của Chính Nghĩa Tông.

Hắn sử dụng tu vi Nguyên Anh hậu kỳ tạm thời để áp chế các cấm chế bảo vệ, đồng thời dùng công pháp ẩn thân để tránh sự chú ý của các đệ tử và Trưởng lão canh gác. Thời gian duy trì Nguyên Anh chỉ còn vài phút. Hắn phải hành động cực kỳ nhanh.

Tô Thanh Sơn lướt như một cơn gió qua các tầng của Tàng Thư Các, thu thập và đọc lướt hàng ngàn điển tịch cổ xưa, đặc biệt là những quyển sách nói về cảnh giới cao và năng lực siêu nhiên. Bộ não của hắn hoạt động với tốc độ kinh hoàng, tiếp thu lượng thông tin khổng lồ trong thời gian ngắn ngủi.

Và rồi, hắn tìm thấy câu trả lời.

Một cuốn cổ tịch rách nát mô tả về cảnh giới Hóa Thần, hé lộ một khả năng mà hắn chưa từng nghĩ tới đó là. Tra Xét Thiên Cơ.

"Hóa Thần kỳ có thể nhìn thấu vận mệnh, tra xét nhân quả, định vị mục tiêu thông qua vận mệnh... thì ra là thế!" Tô Thanh Sơn nghiến răng. Sự che đậy khí tức và tốc độ đều vô dụng nếu định mệnh của hắn vẫn bị kẻ khác nhìn thấy.

Ngay sau khi nuốt trọn thông tin đó, thời gian duy trì tu vi Nguyên Anh kết thúc. Sức mạnh tan biến, hắn bị phát hiện và bị giết chết ngay lập tức.

TỬ VONG!

Lần thứ ba trăm lẻ ba.

Hắn quay lại. Lần này, Tô Thanh Sơn không lãng phí thời gian vào những cuộc đào thoát vô ích. Hắn chỉ tập trung vào một mục tiêu. Tạo ra công pháp che đậy Mệnh Cách.

Việc thay đổi hay che đậy Mệnh Cách của một tu sĩ là điều nghịch thiên, khó khăn gấp vạn lần việc tạo ra công pháp ẩn thân hay tăng tu vi. Nó đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về luật nhân quả, vận mệnh và sự biến đổi linh hồn.

Tô Thanh Sơn lao vào một vòng lặp chết chóc mới, lấy Tàng Thư Các làm mục tiêu ở một số lần để thu thập thêm chi tiết, nhưng chủ yếu là tập trung sáng tạo trong khoảnh khắc sống sót ngắn ngủi của mình.

Hàng trăm, hàng ngàn lần cái chết nối tiếp nhau.

Hắn thử các phương pháp hiến tế Mệnh Nguyên, mượn lực Hư Vô, thậm chí là tạo ra Mệnh Cách giả. Mỗi lần thất bại, hắn phải chịu đựng cơn đau thấu trời khi Mệnh Nguyên bị đảo lộn.

Cuối cùng, sau những nỗ lực tưởng chừng như vô vọng, sau vô số lần tuyệt vọng, Tô Thanh Sơn đã thành công.

Sau khi chết tổng cộng mười hai ngàn ba trăm lần, Tô Thanh Sơn mở mắt ra. Khí tức của hắn vẫn bị phong ấn, nhưng Mệnh Cách của hắn... đã hoàn toàn biến mất khỏi dòng chảy Thiên Cơ của thế giới này.

"Ta yêu cầu phán quyết tống giam hắn..."

"Tống tống cái đầu cha nhà ngươi!"

Tô Thanh Sơn hét lên. Hắn trực tiếp kích hoạt công pháp dịch chuyển, xuất hiện ngay trước mặt tên vừa cất lời, tung một quyền thẳng vào mặt kẻ đó.

Quá trình này thậm chí chỉ có không phẩy một giây, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng. Ngay sau cú đấm, Tô Thanh Sơn lập tức bay vụt đi mất.

Hắn thuận lợi thoát khỏi Chính Nghĩa Tông. Với Mệnh Cách được che đậy hoàn toàn, tu sĩ Hóa Thần không thể tra xét Thiên Cơ để định vị hắn. Tô Thanh Sơn, trong trạng thái tu vi bị phong ấn và cơ thể suy yếu thấy rõ, nhưng Mệnh Cách đã được bảo toàn, bay vút đi mười vạn dặm, hướng tới một thủ đô hoàng triều phàm nhân. Hắn muốn trốn vào đó, giả làm một phàm nhân bình thường.

Khi đến cổng thành, cơ thể rệu rã của hắn gần như kiệt sức. Tuy nhiên, hắn bị chặn lại vì không có tiền để vào thành. Đứng trước sự lựa chọn giữa việc chết đói hoặc lộ ra thân phận, Tô Thanh Sơn không chút do dự. Hắn tự sát ngay tại chỗ.

Tỉnh dậy, Tô Thanh Sơn lại ở đúng khoảnh khắc đó, trước cổng thành. Lần này, hắn đã có kinh nghiệm. Trước khi đến cổng thành, hắn âm thầm lẻn vào một nhà giàu gần đó, lấy đi một ít tiền bạc mà không để lại bất kỳ dấu vết nào.

Với tiền trong tay, hắn thuận lợi bước vào kinh thành. Hắn đi lang thang trong thành, tìm kiếm một nơi trú ẩn và bắt đầu lên kế hoạch mới.

Khi đang đi qua một khu phố cổ, Tô Thanh Sơn nhìn thấy một lão già tóc bạc phơ, râu dài đến ngực, đang ngồi bên vệ đường. Ánh mắt lão già có vẻ tinh tường, nhưng lại không có bất kỳ khí tức tu luyện nào, lão thấy Tô Thanh SƠn thì hớn hở chạy lại gần giới thiệu với nhau.

"Ồ nhìn chàng trai trẻ ăn mặc khác người ở đây, chắc là người mới đến đây phải không?"

"Vâng, cháu mới đến đây vẫn chưa quen thuộc nơi này cho lắm."

"Không sao, không sao, ta sống ở đây hơn chục năm rồi nên biết nhiều thứ lắm."

Nói xong, lão liền chấp tay sau lưng mà cất bước đi. Đi được nửa, lão quay đầu nhìn về phía Tô Thanh Sơn, giọng gấp gáp kêu lên.

"Cháu còn đứng đó làm gì nữa mau theo lão già này tìm hiểu kỹ nơi đây!"

Tô Thanh Sơn theo lão già đi khắp nơi, tìm hiểu mọi ngóc ngách của kinh thành rộng lớn này. Lão Cẩu Oa, với kinh nghiệm sống lâu năm, đã chỉ cho hắn những con hẻm nhỏ, những quán ăn bình dân, những khu chợ sầm uất.

Qua lời kể của lão, Tô Thanh Sơn cũng nắm được sơ lược về hoàng triều phàm nhân này. Hoàng đế đương nhiệm có tên là Triệu Di Kiệt, và ông có tổng cộng ba hoàng tử.

Sau khi đi loanh quanh đã thấm mệt, lão Cẩu Oa dẫn Tô Thanh Sơn đến một ngôi nhà tranh nhỏ nằm khuất trong một con hẻm yên tĩnh. Ngôi nhà có vẻ cũ kỹ nhưng gọn gàng, có một mảnh vườn nhỏ phía trước.

Lão già không nói nhiều, trực tiếp tìm chủ nhà gọi ra ngoài sân trò chuện một lúc rồi đi tới phía Tô Thanh Sơn nói.

"Cậu trai trẻ ta thấy cháu không có nơi ở..." lão Cẩu Oa nói, đưa chìa khóa cho hắn, "nên lão đây có một người quen giảm giá căn này cho cháu hai chục lương bạc thôi."

Tô Thanh Sơn gật đầu, trong lòng thầm chửi rủa ba đời tổ tiên lão, cái gì mà thấy mình không có nhà chứ, đây so với môi giới bất động sản không khác nhiêu là bao.

-Phì phì! Hóa ra tiếp cận mình vì điều này.

Trước lúc đi, lão Cẩu Oa quay lại, mỉm cười xoa râu. "À, lão già này tên là Cẩu Oa. Chàng trai tên là gì vậy? sau này ở đây lâu rồi cũng phải biết nhau chứ?"

"À sao cháu lại đến nơi này vậy."

Tô Thanh Sơn hơi khựng lại một chút, rồi cũng nở nụ cười đáp lời.

"Cháu tên là Tô Thanh Sơn. Cháu... xuất thân từ một ngôi làng nhỏ. Gặp phải thổ phỉ cướp bóc nên phải rời khỏi làng, lang thang mãi rồi lạc đến nơi này."

Lão Cẩu Oa nghe xong khẽ gật gù, rồi còng lưng bước đi trong hoàng hôn yên bình.

Tô Thanh Sơn bước vào ngôi nhà tranh mới của mình. Mọi thứ bên trong đều trống không, đơn sơ. Căn nhà chỉ có hai cửa sổ nhỏ, được chia thành một phòng bếp, một phòng ngủ và một phòng khách nhỏ. Bên ngoài là một khoảng sân rộng, hai bên được bao bọc bởi hàng rào tre cũ kỹ.

Hắn không lãng phí thời gian. Sau khi cất chút tiền cướp được vào nơi kín đáo, Tô Thanh Sơn lập tức đi mua sắm những nhu yếu phẩm cơ bản, một chiếc giường gỗ đơn giản, chăn nệm, vật dụng bếp núc và vài bộ y phục mới.

Mọi thứ được vận chuyển về đến tận tối mới xong. Những người khuân vác nói rằng trời đã tối, số đồ còn lại sẽ được đưa đến vào sáng mai. Tô Thanh Sơn gật đầu, đưa tiền công và đóng cửa lại.

Không chút chần chừ, hắn đi thẳng vào phòng ngủ. Căn nhà tranh đã trở thành nơi trú ẩn an toàn nhất cho hắn lúc này. Hắn trèo lên giường gỗ, không nằm nghỉ mà khoanh chân ngồi thiền ngay lập tức.

Ý thức của Tô Thanh Sơn nhanh chóng xuất hiện tại Khổ Hải.

Kiểm tra viên Kim Đan của mình, Tô Thanh Sơn phát hiện nó đã bị vỡ thành từng mảnh nhỏ li ti, hoàn toàn tan rã. Tu vi Kết Đan của hắn đã hoàn toàn mất đi, không còn một chút linh lực nào sót lại. Hắn đã trở thành một phàm nhân.

Hắn không quá thất vọng. Mất tu vi không đáng sợ, vì hắn có kinh nghiệm bởi hàng ngàn lần cái chết. Tô Thanh Sơn quyết định tu luyện lại từ đầu. Hắn vận chuyển công pháp tu luyện một cách thuần thục, cố gắng hấp thu chút linh khí mỏng manh còn sót lại trong không khí của kinh thành.

Vừa tu luyện được một chút, hắn bỗng ngừng lại.

"Không vội," hắn thầm nhủ.

Tô Thanh Sơn rời khỏi trạng thái tu luyện. Hắn thay một bộ y phục giản dị, mở cửa bước ra khỏi nhà. Đêm khuya, kinh thành chìm trong tĩnh lặng.

Hắn bắt đầu khám phá kinh thành, không phải để mua sắm hay tìm hiểu triều chính, mà để cảm nhận khí tức, tìm kiếm cái gọi là khói lửa nhân gian. Kiếp trước, hắn chỉ nghe và xem trên mạng về những điều này, giờ được tự mình trải nghiệm qua, cảm thấy thật khác xa.

Ngồi trong một quán kỹ viện, Tô Thanh Sơn nhấp một ngụm trà nóng hổi. Hắn nhìn xuống con phố tấp nập bên dưới, ánh sáng đèn lồng rực rỡ, những con người qua lại náo nhiệt, cùng với hình ảnh trẻ em nô đùa chạy nhảy lung tung bên gia đình.

Một cảnh tượng yên bình đến lạ lùng, xa lạ hoàn toàn với những gì hắn từng trải qua.

"Khoảng thời gian trước kia, nếu không chết vì bị giết thì cũng chết vì bị vây giết."

Hắn thầm nghĩ. "Giờ cuối cùng cũng được nghỉ ngơi rồi. Chính Nghĩa Tông à? Hừ hừ... ba trăm năm sau, ta sẽ quay lại diệt môn!"

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...