Ta Đến Từ Vực Sâu, Hôm Nay Cũng Phải Cứu Lấy Nhân Loại/Chapter 18: Thiếu nữ và quái thúChapter 18: Thiếu nữ và quái thú
20px

“Phì... phì...”

Con quái thú lắc đầu, hơi thở nặng nề từ mũi phun ra màn sương nước mịt mù. Nó ngẩng đầu, mũi ngửi ngửi khắp không trung, rồi như xác định được hướng, bước những bước chân trầm trọng về phía tôi.

“Rầm, rầm, rầm...”

Mỗi bước chân của nó khiến mặt đất rung chuyển, cỏ cây run rẩy.

Nó đến gần rồi! Nó phát hiện tôi rồi! Phải làm sao đây? Quay đầu bỏ chạy liệu còn kịp không?

Không được, con quái vật to lớn thế này, tôi chạy thế nào nổi! Đánh nhau ư? Nếu dùng khói đen, chưa chắc đã không có cơ hội... Nhưng ai lại muốn đánh nhau với thứ này chứ? Chỉ nhìn thôi đã đủ khiến tim tôi muốn ngừng đập!

Lòng rối như tơ vò, tôi bỗng thấy trời tối sầm. Con quái thú đã đứng ngay trước mặt, cúi đầu xuống, đưa cái đầu rồng khổng lồ lại gần. Tôi sợ đến cứng người, không dám nhúc nhích. Nó ngửi ngửi trên người tôi, rồi bất ngờ thè lưỡi, liếm một đường từ chân lên tận mặt.

“!!!!”

“Ọe... Phì phì phì!”

Cái lưỡi nhớp nháp, tanh hôi phủ đầy nước dãi dính chặt lên người tôi, thậm chí lọt cả vào miệng. Tôi buồn nôn, vừa nhổ nước bọt vừa lùi lại, mắt trợn trừng kinh hãi. Tay tôi lén ngưng tụ khí lạnh, năm gai băng sắc nhọn lơ lửng trên không, sẵn sàng tấn công.

Nó liếm tôi làm gì? Nếm thử xem có ngon không à?!

“Ngươi... đến... gần... ta... đánh...”

Giọng run rẩy, lời nói vốn đã không trôi chảy giờ càng lắp bắp.

Con quái thú thấy phản ứng của tôi, dường như cũng giật mình. Nó đột ngột ngẩng cao đầu, gầm lên:

“GÀO...!!!”

Tiếng gầm kinh thiên động địa, xuyên thủng mây trời, khiến cỏ cây rung chuyển, chim chóc hoảng loạn vỗ cánh bay tán loạn, thú rừng chạy trốn khắp nơi.

Tôi sợ đến run rẩy, năm gai băng lập tức lao vút về phía nó, cắm phập vào bộ xương ngoài đỏ máu trên ngực. Nhưng “rắc rắc rắc”, chúng vỡ tan thành vụn băng, chẳng hề hấn gì so với lớp giáp tự nhiên kia.

Không do dự, tôi quay người bỏ chạy. Chưa được hai bước, một móng vuốt khổng lồ đã tóm lấy tôi.

Hồn vía tôi bay lên mây, móng vuốt sắc nhọn ấy có thể xé tôi thành mảnh vụn bất cứ lúc nào. Tim đập thình thịch, tôi nín thở, chuẩn bị bùng phát khói đen.

Nhưng bất ngờ, con quái thú không siết chặt, mà nhẹ nhàng đặt tôi lên lưng nó.

Khói đen vừa bốc lên được vài sợi liền tan biến. Tôi vội bám chặt vào lớp lông dày trên lưng nó. Lông tơ dài và dày, mang mùi tanh hôi đặc trưng của dã thú, xộc vào mũi khiến tôi buồn nôn.

Nó muốn làm gì?

Sau khi đặt tôi lên lưng, con quái thú đứng thẳng, quay đầu đi về hướng nó đến. Xem ra nó không có ý định làm hại tôi.

“Ngươi... muốn... đưa ta... đi đâu?”

Tôi leo lên vai nó, vịn vào một chiếc sừng cong, đứng dậy nhìn cái đầu khổng lồ và hỏi.

“Gừ gừ gừ...”

Nó đáp lại bằng tiếng gầm trầm thấp, chẳng rõ có hiểu tôi không.

“Ngươi... thả ta... xuống...”

Con quái thú cao gần hai mươi mét. Nhảy xuống từ đây... chắc không sao đâu nhỉ? Tôi chưa thử, nhưng cảm giác độ cao này không làm khó được mình. Hay là nhân lúc nó không để ý, lén nhảy xuống chạy trốn?

Thôi bỏ đi. Cú tóm vừa rồi nếu muốn giết tôi, hẳn đã khiến tôi nửa sống nửa chết. Có vẻ nó muốn đưa tôi đến một nơi nào đó. Biết đâu là di tích cất giấu kho báu?

Tò mò xen lẫn hiếu kỳ, tôi quyết định xem nó sẽ dẫn mình đi đâu. Dù sao tôi cũng định rời khu rừng này rồi.

Con quái thú bước đi, đất rung núi chuyển, lắc lư khiến tôi đứng không vững, đành ngồi phịch xuống. Lớp lông xù của nó êm ái như một chiếc giường, chỉ cần bỏ qua mùi tanh hôi kia.

Nhìn xuống hạ thân vẫn đang rỉ máu, tôi cầm miếng vải áo choàng trong tay, thở dài. Chẳng còn cách nào khác, đành dùng tạm. Tôi quấn nó quanh chỗ chảy máu, vòng qua háng, thắt nút chặt.

“Ực.”

Hơi đau, nhưng chắc sẽ có tác dụng. Xem như tạm giải quyết một vấn đề phiền phức. Kệ vậy.

Không khí trên cao trong lành, không còn ẩm ướt oi bức như dưới rừng. Gió nhẹ lướt qua, làm rối tóc tôi, cọ vào cổ hơi ngứa. Tôi vuốt tóc ra sau, tựa vào cổ con quái thú, nơi làn da thô ráp nhưng ấm áp, không có lớp xương ngoài đỏ máu.

Nắng dịu dàng xuyên qua những chiếc sừng chằng chịt, chiếu lên người tôi, mang theo chút lười biếng.

“Ngươi... sống... ở đây... sao?”

“Gừ gừ.”

“Ngươi... là rồng.

.. sao?”

“Phì phì...”

“Vậy ngươi... là quái thú... gì?”

“Ta... cũng là... quái vật... đấy.”

“......”

“Ta... gọi ngươi... là Đại Bạch... nhé.”

“Ngao.”

“Đại Bạch.”

“......”

“Đại Bạch Bạch.”

“Khì khì.”

Chẳng thể gọi là trò chuyện, nhưng bóng dáng một người một thú lại hòa hợp đến lạ.

...

Cứ thế, Đại Bạch đưa tôi đi qua khu rừng. Mệt thì dừng lại nghỉ, đói thì hái vài quả cây ăn. Đại Bạch dường như không cần ăn. Tôi từng nghe, thú càng lớn thì càng giỏi chịu đói. Với kích thước của Đại Bạch, một bữa no có lẽ đủ cho nó cả nửa tháng.

Đến đêm, tôi xem lưng Đại Bạch như chiếc giường êm ái, ngủ ngon lành.

Một người một thú đi rồi dừng, cho đến sáng ngày thứ tư.

Tôi đang say ngủ trên đầu Đại Bạch thì cảm giác mất trọng lượng đánh thức. Mở mắt, tôi thấy nó nhẹ nhàng tóm tôi, đặt xuống đất.

Sao vậy?

Vừa tỉnh, tôi còn mơ màng, dụi mắt, không hiểu Đại Bạch muốn làm gì. Nó cúi xuống, dùng đầu hích tôi về phía trước.

Tôi ngơ ngác nhìn nó. Nó lại hích thêm cái nữa.

Lúc này tôi mới hiểu ý, quay lại nhìn phía sau.

Một con đường mòn lầy lội uốn lượn kéo dài. Xa xa, thấp thoáng những ngôi nhà bốc khói bếp.

Đã đến làng người.

Đại Bạch thấy tôi không động, lại hích thêm cái nữa.

“Đại Bạch... ta... sợ. Họ... sẽ làm hại... ta.”

“Gừ gừ...”

“Ta... không hiểu... ngươi nói gì.”

Đại Bạch nhìn tôi chằm chằm, tôi cũng nhìn lại. Một người một thú trừng mắt hồi lâu.

Thôi được, tôi hiểu rồi.

Tôi bước tới, ôm lấy đầu Đại Bạch. Nhưng đầu nó quá lớn, tôi chỉ ôm được phần trước miệng, áp mặt vào lỗ mũi to tướng của nó. Nó muốn cọ lại, nhưng không kiểm soát được lực, húc tôi ngã chổng mông.

Cảnh chia ly này thật chẳng đẹp đẽ gì.

“Vậy... ta đi đây. Ngươi... sống tốt... nhé.”

Tôi quay người bước đi, nhưng vài bước lại ngoảnh đầu, lòng không nỡ. Đại Bạch vẫn đứng đó, ánh mắt dường như ánh lên sự dịu dàng không thuộc về dã thú.

Tôi vẫy tay thật mạnh, rồi sải bước về phía trước.

Có lẽ nó xem tôi như một đứa trẻ loài người lạc trong rừng, nên đưa tôi đến đây.

Đi được một đoạn xa, tôi ngoảnh lại, bóng dáng khổng lồ ấy đã biến mất.

A, quên cảm ơn nó.

...Lần sau gặp lại, sẽ nói trực tiếp.

Càng đến gần làng, tôi kéo mũ trùm che kín mặt. Hít sâu một hơi, lòng vẫn hoảng loạn. Dù biết vẻ ngoài mình không khác người thường, nhưng tôi rõ, tôi không phải đồng loại của họ.

Đối với họ, tôi là quái vật đáng sợ.

Nhưng... tôi không muốn chết cô độc như một con quái vật.

Tôi tiếp tục bước, con đường lầy lội dần thay bằng lối đi lát đá, kẽ đá mọc đầy rêu xanh. Hai bên đường là những ngôi nhà gỗ và đá, hàng rào bao quanh sân nhỏ nuôi gà, dê, bò.

Cảnh làng quê buổi sớm yên bình, gợi nhớ những ngôi làng cổ ở phương Tây Trái Đất.

Thỉnh thoảng, vài người xách thùng hoặc cầm cuốc đi qua, liếc nhìn tôi với ánh mắt kỳ lạ, nhưng không dừng lại.

Tôi không biết nơi đây có quán trọ hay không, nhưng dù có, tôi cũng chẳng có tiền.

Trong thoáng chốc, tôi lạc lõng, không biết đi đâu về đâu.

“Ôi chao, đây là con nhà ai thế này?”

Một giọng nói run rẩy vang lên. Tôi quay lại, thấy một bà lão gầy gò, gương mặt đầy nếp nhăn.

“Chậc chậc, sao lại ra nông nỗi này?” Bà lão bước đến, phủi phủi chiếc áo choàng dính cỏ của tôi, giọng dịu dàng như dỗ trẻ con. “Cháu bé, từ đâu đến, tên gì?”

Tôi căng thẳng, hơi co người lại.

“Đừng sợ, đừng sợ.” Bà lão nở nụ cười hiền, đưa tay lật mũ trùm của tôi.

Gương mặt bà thoáng sững sờ, khiến tim tôi thắt lại.

Lẽ nào bà nhận ra gì rồi?

“Trời đất, cô bé xinh quá!” Bà lão kinh ngạc, ánh mắt tràn ngập yêu thương. Bàn tay già nua vuốt má tôi. “Nào, nói cho bà nghe, sao lại ra nông nỗi này? Người lớn nhà cháu đâu?”

Tôi nhẹ lắc đầu, chưa kịp nói gì thì bụng đã kêu “ọt ọt”.

Bà lão sững sờ, rồi nắm tay tôi.

“Nào, theo bà về nhà, ăn chút gì rồi tắm rửa. Xem cháu kìa, người hôi rình!”

Bàn tay bà khô ráp nhưng ấm áp lạ thường, kéo tôi đi trong ánh nắng sớm mai.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...