Ánh nắng dịu dàng bị mây đen nuốt chửng.
Gió lạnh mang theo chút mùi tanh tưởi xộc vào khoang mũi, bụi đất cuộn lên khuấy đảo dòng khí hỗn loạn.
Tựa như cả thế gian đều chìm trong u ám và lạnh lẽo.
“Tiểu Syl…”
Elya đứng sau lưng tôi, ngập ngừng muốn nói lại thôi.
“Elya, rút lui. Em sẽ đi tìm mọi người.” Tôi rảo bước nhanh hơn về phía trước, tuyệt nhiên không quay đầu lại: “Đi ngay bây giờ đi.”
Cảm nhận rõ rệt hơi thở Vực Sâu đang cuộn trào náo động cách đó không xa, cùng cảm giác thân thuộc như khắc sâu vào xương tủy, tôi gượng ép đè nén sự dao động khó hiểu trong lòng.
“Elya, nghe lời em ấy… Syl đi, mọi người mau đi đi. Yên tâm, anh sẽ đi cùng em ấy.”
Barry vừa nói, vừa kiên quyết tiến lên một bước.
“Barry! Đừng qua đây!”
“Em Syl…”
“Sắp đến rồi, mọi người mau…”
“Sylvia! Anh nói cho em biết, bất kể em rốt cuộc là ai, anh - Barry này sẽ không bao giờ bỏ mặc…”
“Ầm ầm ầm...”
Barry chưa kịp dứt lời, phía xa bỗng vang lên tiếng nổ tựa sấm rền. Mặt đất dưới chân lại một lần nữa rung chuyển dữ dội, vô số luồng khói đen quen thuộc bỗng vút lên tận trời cao ở cuối tầm mắt, nổ tung như pháo hoa, bay lên không trung rồi đột ngột tụ lại thành một cầu khói đen khổng lồ.
“Vút vút vút...”
Khi làn khói tụ lại ngày càng nhiều, mật độ của khối cầu cũng ngày một đậm đặc, trong nháy mắt đã ngưng tụ như thực thể, đổ xuống những dòng thác đen kịt, tựa như một vầng hắc nhật tử thần thay thế cho mặt trời, treo lơ lửng trên bầu trời u tối.
Barry trân trân nhìn vào cảnh tượng kinh hoàng như ngày tận thế, yết hầu khẽ động, những lời hùng hồn ban nãy rốt cuộc cũng nghẹn lại nơi cổ họng.
Sau đó, một giọng nói từ trên không trung vọng xuống.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Ta… là… ai… Ta đây là… sao thế này… Ta là… ta… rõ ràng... ta... a... ha ha ha... ta là… ta là ý chí của Thần… ta là… Vực Sâu Vô Tận… Trảm Sát.”
Giọng nói ấy khi mới cất lên vẫn vương chút nghi hoặc, dường như đang cố gắng xác nhận điều gì đó.
Thế nhưng ngay sau đó lại như bị thứ gì nuốt chửng, nhanh chóng chuyển thành sự lạnh lẽo vô cảm.
Tựa như đã vứt bỏ linh hồn.
Tôi còn chưa kịp suy xét ý nghĩa trong đó, thì giây tiếp theo, một cơn gió gào thét đã ập đến trước mặt.
“Ầm...!!! Vù vù vù vù...”
Vô số lưỡi đao đen kịt khổng lồ bắn ra từ cầu khói, càn quét một vùng rộng lớn, thực hiện một cuộc hủy diệt không phân biệt.
“Ầm ầm ầm ầm ầm...!!”
Lưỡi đao cuốn theo cuồng phong cày xới mặt đất, tựa như những quả tên lửa mang uy lực cực lớn, tiếng nổ vang rền không ngớt, đất đá cây cỏ trong phút chốc bay rợp trời.
“Trời đất ơi...”
Không biết là ai đã thốt lên lời cảm thán tuyệt vọng. Cùng lúc đó, một lưỡi đao bay thẳng về phía tôi.
Đồng tử tôi co rút, hít sâu một hơi, tay trái loé lên những đốm sáng xanh lam.
“Hự...!”
Bàn tay nhỏ vung mạnh về phía trước.
“Rắc... kèn kẹt kẹt kẹt!!”
Theo những tiếng vỡ giòn giã, một bức tường băng khổng lồ đột ngột trồi lên, chắn ngay trước lưỡi đao đen trong tích tắc.
Tường băng sừng sững như một ngọn núi nhỏ, đứng xa cũng có thể cảm nhận được cái lạnh thấu xương. Hàn khí dư âm bay lả tả, ngưng tụ thành những hạt băng nhỏ, khiến lông mày và tóc của dân làng phủ một lớp sương trắng mỏng.
Thế nhưng luồng sức mạnh vượt ngoài sức tưởng tượng của họ này, đứng trước lưỡi đao kia, lại chẳng khác nào châu chấu đá xe.
“Rắc...!”
Lưỡi đao đen mang theo thế không thể cản phá, dễ dàng xuyên thủng lớp băng cứng, uy lực không hề suy giảm.
Tinh thần tôi tập trung cao độ, vạn vật xung quanh dường như chậm lại, tựa như một thước phim quay chậm.
Vào khoảnh khắc nhìn thấy tường băng nứt toác, cơ thể tôi đã phản xạ theo bản năng, lập tức chuẩn bị né tránh.
Rồi tôi liếc mắt nhìn ra sau.
Elya, Barry, Alan, và cả đám dân làng. Họ trợn mắt há hốc, hoàn toàn tê liệt không thể phản ứng, mặt lộ vẻ kinh hoàng, chờ đợi cái chết ập đến.
Cắn răng một cái, tôi dừng bước.
Khói đen mờ ảo bốc lên từ dưới chân và trong lòng bàn tay, bao bọc lấy chiếc lưỡi hái lớn.
Tất cả mọi chuyện, chỉ xảy ra trong nháy mắt.
Trong mắt Elya, Tiểu Syl yếu đuối mong manh, ngày thường trông như rất dễ bị bắt nạt, chỉ liếc nhìn cô một cái, khuôn mặt non nớt lộ ra vẻ nghiêm nghị chưa từng có, giơ cao chiếc liềm làm nông trong tay, quay đầu đón lấy luồng sức mạnh đáng sợ đó.
“Kenggggg...!!!!”
Cuồng phong gào thét, cát bay đá chạy.
Tiếng kim loại va chạm chát chúa như muốn xé nát màng nhĩ.
Cả đất trời đều bị nhuộm một màu đen, lưỡi đao khổng lồ dường như muốn nuốt chửng tôi.
Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy mình đang dùng thân xác phàm trần để đối đầu với một chiếc xe tải hạng nặng. Lực đạo không thể cản phá khiến cơ thể nhỏ bé của tôi không ngừng trượt về phía sau, cày trên mặt đất một vệt sâu hoắm, mắt thấy sắp va vào đám người phía sau.
“A a a a a...!!!”
Tôi gầm lên một tiếng giận dữ, dồn sức hất tung lưỡi hái trong tay lên trên.
“Vút...”
Lưỡi đao gần như lướt sát qua đỉnh đầu mọi người, như một tia chớp lao vút về phía xa.
Tôi hít một hơi thật sâu, nhìn vết mẻ sâu hoắm trên sống lưng lưỡi hái, tay phải hơi run rẩy.
“Mau! Đi! Tôi không bảo vệ, được mọi người đâu!!!”
“Ực.”
Barry đứng sau lưng tôi, nuốt nước bọt.
Những lời hùng hồn chưa kịp nói ra, lúc này đã sớm quăng ra sau đầu.
“Đi! Mau đi! Đừng gây thêm phiền phức cho em Syl nữa!!”
Trong mắt cậu ta đầy những tơ máu, không biết là vì tự trách đã làm gánh nặng, hay là vì nỗi sợ hãi sau khi thoát chết.
“Chạy đi!!”
Dân làng lúc này mới bừng tỉnh khỏi cơn ác mộng, cõng những người không thể đi lại, dốc hết sức chạy về phía sau.
“Tiểu Syl!!!” Elya lớn tiếng gọi tôi: “Chúng chị đợi em về!! Em là! Em gái của chị!! Nhất định phải... về nhà đấy!!”
Tiếng hét của cô bé quả quyết chưa từng có. Tôi ngoái lại nhìn cô một cái, nhẹ nhàng gật đầu.
Ừm, nhất định.
Mặc dù ngôi nhà nhỏ được gọi là nhà đó đã biến thành đống đổ nát.
Nhìn họ cuối cùng cũng dần rời xa chiến trường.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」... Trảm Sát.”
Lời thì thầm của ác ma lại một lần nữa vang lên bên tai.
“「Ngôn Ngữ Vực Sâu」Ta trảm cha ngươi ấy!!!!”
Giọng nói nghe vẫn còn chút non nớt của một bé gái, tiếng thét giận dữ chẳng mang chút uy hiếp nào.
Nhưng dưới chân lại bùng lên một cột băng vút trời.
Trong khoảng thời gian ở lại làng, tôi đương nhiên không thể nào ngốc nghếch làm một cô thôn nữ chân yếu tay mềm như vậy. Việc rèn luyện sức mạnh chưa bao giờ có một chút lơ là. Cho đến bây giờ, khoan nói đến khói đen, ít nhất là về việc điều khiển băng sương, có thể nói tôi đã vô cùng thành thạo.
Nhờ lực đẩy của cột băng, tôi nhảy vọt lên độ cao gần hai mươi mét, vẽ một đường parabol trên không trung, lúc rơi xuống lại lập tức dựng lên một cột băng khác làm điểm tựa. Cứ như vậy, liên tục mượn lực, tôi nhanh chóng rút ngắn khoảng cách với quả cầu khói.
Vực Sâu Vô Tận không phóng ra những lưỡi đao đáng sợ đó nữa, mà không biết dùng cách nào, đã triệu hồi ra vô số quái vật hình người có tứ chi là những lưỡi dao sắc bén.
Những con quái vật đó toàn thân đen kịt, tuy mang hình người, nhưng thân thể lại vặn vẹo dị dạng. Chúng đi lang thang trong làng, có con thậm chí còn đi không vững, nhưng lại luôn có thể nhanh chóng tước đoạt sinh mệnh ngay khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy con mồi.
Không ngừng có những luồng sáng màu xanh trắng từ dưới đất bay lên, bị hút vào bên trong quả cầu khói.
Thì ra, Vực Sâu chính là sự tồn tại như vậy sao.
Nơi nào đi qua, tất cả đều bị hủy diệt, ngay cả linh hồn cũng không còn lại.
Trái tim bị ngọn lửa phẫn nộ xâm chiếm, đôi mắt tôi đỏ ngầu.
Một cú bổ nhào xuống đất, đáp chính xác ngay trước mặt một con quái vật, lưỡi hái lớn dài gần hai mét giơ cao.
Ánh lạnh lóe lên.
Đầu con quái vật bay lên trời, chẳng mấy chốc đã hóa thành khói đen tan biến vào hư vô.
“Keng...”
Không một chút ngơi nghỉ, lưỡi hái khổng lồ trong tay lại một lần nữa múa lên, trong đầu văng vẳng lời dạy của bà Claire.
“Bước nhỏ đứng cho vững, khom lưng, tay trái nắm, tay phải lia. Ra sức phải nhanh, xuống tay phải chuẩn.”
Dễ dàng như gặt lúa, mỗi nhát đao vung lên hạ xuống, mỗi lần đều tiễn đưa ít nhất một con quái vật.
Những thứ nhỏ bé này, đối với tôi chẳng có chút sức chống cự nào.
Nhưng số lượng thật sự quá nhiều.
Tôi không dám giải phóng Băng Sương Thế Giới ở đây, làm vậy sẽ giết chết tất cả dân làng còn sống sót.
Có cách nào không...
“Cứu mạng, cứu mạng!!”
Nghe thấy tiếng kêu cứu thất thanh cách đó không xa, tôi ném cái đầu quái vật trong tay đi, dựng cột băng nhảy lên, nhận ra đó là Ryan.
Cậu ta đang bị hai con quái vật đuổi sát nút, liều mạng tháo chạy.
Không chút do dự, tôi xoay người trên không, đổi hướng lao vút đi như một viên đạn pháo.
Chaporia
Bình Luận (0)