Sau khi đọc lại ký ức của chủ thể ban đầu và cốt truyện gốc do hệ thống 222 truyền tải, Du Quân trầm mặc hồi lâu rồi mới nói:
【Sao tôi cảm thấy có gì đó không đúng nhỉ? Hà Tĩnh Tĩnh và Hạ Du Giác cùng chết, chẳng phải là để dọn đường cho cặp đôi chính – Tống Minh Châu và Hạ Tri Kỳ – hay sao?】
Lẽ ra, người thừa kế chính thức của nhà họ Hạ phải là Hạ Du Giác– con trai cả tài giỏi và xuất sắc. Dù cùng lớp với nữ chính Tống Minh Châu, nhưng do xuất thân từ cô nhi viện, anh nhập học trễ hơn và lớn hơn cô hai tuổi.
Nam chính Hà Tri Kỳ và nữ chính Tống Minh Châu thì cùng tuổi, nghĩa là Hà Từ Giác lớn hơn em trai Hà Tri Kỳ hai tuổi.
Khoảng cách hai tuổi không lớn, nhưng với nhà họ Hạ – một gia tộc truyền thống coi trọng thứ tự anh em – thì nếu Hạ Du Giác không phải kẻ vô dụng, người kế thừa chắc chắn sẽ là anh. Hạ Tri Kỳ – con trai thứ – chỉ có thể chia nhận cổ phần hưởng lợi nhuận và một số bất động sản.
Lẽ ra, người thừa kế chính thức của nhà họ Hạ phải là Hạ Du Giác– con trai cả tài giỏi và xuất sắc. Dù cùng lớp với nữ chính Tống Minh Châu, nhưng do xuất thân từ cô nhi viện, anh nhập học trễ hơn và lớn hơn cô hai tuổi.
Nam chính Hà Tri Kỳ và nữ chính Tống Minh Châu thì cùng tuổi, nghĩa là Hà Từ Giác lớn hơn em trai Hà Tri Kỳ hai tuổi.
Khoảng cách hai tuổi không lớn, nhưng với nhà họ Hạ – một gia tộc truyền thống coi trọng thứ tự anh em – thì nếu Hạ Du Giác không phải kẻ vô dụng, người kế thừa chắc chắn sẽ là anh. Hạ Tri Kỳ – con trai thứ – chỉ có thể chia nhận cổ phần hưởng lợi nhuận và một số bất động sản.
Còn nhà họ Tống là một gia tộc mới nổi, từ lúc bố Tống khởi nghiệp từ hai bàn tay trắng cho tới giờ, tất cả tài sản đều thuộc về Hà Tĩnh Tĩnh – con gái ruột duy nhất. Tống Minh Châu, dù có danh nghĩa con gái nuôi, cùng lắm chỉ được chia một phần nhỏ tài sản, nhận một số nhà cửa và trang sức là đã đủ nhân từ của bố mẹ Tống
Thế nhưng, kết quả lại là: người thừa kế chính của nhà họ Hạ – Hạ Du Giác – chết. Người thừa kế duy nhất của nhà họ Tống – Hà Tĩnh Tĩnh – cũng chết.
Chẳng phải tất cả chỉ để dọn dẹp mọi chướng ngại vật hay sao?
Dù vậy, Du Giác cũng cảm thấy cái chết của bản thân không hoàn toàn oan uổng. Không rõ thực hư câu chuyện thiên kim thật giả, anh đã vội vàng lên tiếng bênh vực Tống Minh Châu chèn ép Tống Tĩnh Tĩnh. Sao Tống Tĩnh Tĩnh có thể không căm ghét anh đến tận xương tủy được chứ?
Từ góc nhìn của nữ chính trong nguyên tác, Hạ Du Giác là một vị quý nhân luôn đứng ra bênh vực, che chở và đối xử với cô rất tốt.
Năm đó, việc Tống Minh Châu cứu người quả thực không hề uổng phí.
Nhưng nếu nhìn từ góc độ của Tống Tĩnh Tĩnh, cô con gái ruột thật sự của Tống gia, thì Hạ Du Giác lại quá đáng vô cùng. Ban đầu, bố mẹ Tống đã đưa Tống Minh Châu rời khỏi nhà, không để cô ấy tiếp tục sống trong nhà họ Tống khiến con gái ruột phải khó chịu. Vậy mà Hạ Du Giác lại dùng danh nghĩa nhà họ Hạ gây áp lực, buộc bố mẹ Tống phải đưa Tống Minh Châu quay trở về.
Tuy nhiên, qua ký ức của nguyên chủ, Hạ Du Giác biết được rằng, nguyên chủ thực sự không hề nghĩ nhiều đến thế. Anh ta chỉ đơn thuần cảm thấy xót xa khi thấy Tống Minh Châu khóc lóc, kể lể với anh rằng cô không nỡ rời xa cha mẹ nuôi. Anh đã giúp cô ấy nói đôi lời với bố mẹ Tống. Anh không hề nghĩ rằng, với thân phận đại thiếu gia nhà họ Hạ, việc anh đứng ra giúp Tống Minh Châu nói chuyện lại bị cha mẹ Tống hiểu nhầm nhà họ Hạ đang gây áp lực, ép buộc họ. Họ vốn dĩ không dám đắc tội.
Hạ Du Giác chưa từng tiếp xúc với ai trong Tống gia ngoài Tống Minh Châu. Trong mắt anh, Tống Minh Châu là một cô gái tốt bụng, sẵn sàng ra tay nghĩa hiệp khi thấy chuyện bất bình. Nếu cô ấy bị oan ức trong nhà họ Tống, chắc chắn là do lỗi của người khác, là do Tống Tĩnh Tĩnh không chấp nhận sự tồn tại của cô ấy - người từng chiếm đoạt vị trí của mình.
Con người ai cũng có sự thiên vị. Một bên là người mình để ý, một bên là bạn học xa lạ không chút ấn tượng hay giao tình, Hạ Du Giác nghiêng về phía ai đã quá rõ ràng.
Chỉ là khi xem ký ức của nguyên chủ, Hạ Du Giác lại thấy những lời lẽ ngọt ngào đậm chất "trà xanh" của Tống Minh Châu, chẳng hạn như:
— “Em chưa từng nghĩ đến việc tranh giành với Tống Tĩnh Tĩnh, chỉ là không nỡ rời xa cha mẹ, muốn ở bên họ để báo hiếu.”
— “Em hiểu tại sao Tống Tĩnh Tĩnh ghét em, là em có lỗi với cô ấy. Nhưng em thật lòng muốn bù đắp cho cô ấy.”
— “Em có thể từ bỏ tất cả, không cần bất cứ thứ gì của nhà họ Tống, em chỉ muốn cả nhà vui vẻ hòa thuận mà thôi…”
Chaporia
Bình Luận (0)