Du Giác có chút đồng cảm với Hạ Du Giác. Một người vốn lạnh lùng, cứng rắn như vậy, người bình thường khó mà bước vào trái tim anh ta. Chỉ có Tống Minh Châu, nhờ một sự cố ngoài ý muốn, đã bước vào nội tâm anh ta khi anh ta yếu đuối nhất. Nhưng hóa ra, sự thật lại là thế này.
Nếu như đổi lại góc độ về giới tính, Du Giác còn nghi ngờ liệu có phải Tống Minh Châu thầm khao khát nhan sắc của Hạ Du Giác không, nên đã cố tình sắp xếp người vây đánh anh ta để cô có thể nhảy ra cứu mỹ nhân, từ đó chiếm được trái tim anh ta.
Dù không phải Tống Minh Châu cố ý sắp xếp, Hạ Ngu Giác vẫn là người bị cô ta liên lụy từ đầu đến cuối.
Khi Du Giác rời khỏi đồn cảnh sát, anh liền thấy Tống Minh Châu vẫn đứng trước cửa, chưa rời đi.
Bước chân anh hơi khựng lại, nhưng sau đó lại tiếp tục đi về phía trước, đối xử với Tống Minh Châu y như Hạ Du Giác trước khi được cô ta cứu—lạnh lùng, xa cách, lướt qua cô mà không thèm chào hỏi, xem cô như một bạn học xa lạ, không quen biết.
"Hạ Du Giác!" Tống Minh Châu đuổi theo anh, thở hổn hển, “Thật xin lỗi, tôi không ngờ việc tôi từ chối lời tỏ tình của hắn ta lại khiến anh gặp rắc rối. Khi ấy, tôi chỉ nói mình thích những học sinh giỏi như anh, không ngờ hắn ta lại hiểu lầm rằng người tôi thích là anh, rồi đến tìm anh gây sự...”
Du Giác đột nhiên dừng bước, quay đầu nhìn nữ chính đang đuổi theo mình đến mức thở dốc, nhàn nhạt nói: “Chuyện này nên dừng lại ở đây đi.”
Mặc dù Hạ Du Giác đã bị Tống Minh Châu liên lụy, nhưng không thể nói là lỗi của Tống Minh Châu. Cứ nghĩ đến chuyện không may này, trong lòng Du Giác vẫn hơi khó chịu với Tống Minh Châu, không muốn tha thứ nhưng lại không có lý do đủ để đổ hết trách nhiệm lên đầu cô ấy, thật sự thấy khó chịu.
Du Giác có thể hiểu cảm giác của Tống Tĩnh Tĩnh rồi—rõ ràng bản thân là nạn nhân, nhưng lại không thể danh chính ngôn thuận trách móc kẻ được lợi, ai mà không bực bội cho được?
Du Giác không muốn quan tâm đến nữ chính Tống Minh Châu nữa. Nhưng cô ta lại cố chấp cho rằng anh bị đánh là do lỗi của mình, nhất định phải xin lỗi. Nhưng lời xin lỗi của cô ta cứ như đang tự biện hộ cho bản thân, càng nghe càng lúc khiến người ta khó chịu, chẳng có chút thành ý nào.
Du Giác vốn định cho qua chuyện này, nhưng không được. Hôm sau đi học, Tống Minh Châu lại cố ý đứng trước lớp xin lỗi anh trước mặt tất cả bạn học, khiến ai nấy đều biết vì Tống Minh Châu mà bị cuốn vào vòng xoáy ghen tuông và đánh nhau với năm tên côn đồ.
Tin đồn truyền đi một hồi, cuối cùng toàn bộ đều biến thành tam sao thất bản.
Ban đầu, chuyện chỉ là Du Giác bị liên lụy bởi một câu nói của Tống Minh Châu, bị côn đồ coi như tình địch mà tấn công, sau đó anh phản kích thành công. Nhưng qua miệng thiên hạ, nó lại biến thành chuyện anh và năm tên côn đồ cùng thích Tống Minh Châu, vì tranh giành tình cảm mà đánh nhau. Cuối cùng Du Giác đánh bại năm tình địch, trở thành bạn trai của cô ta.
Tin đồn truyền đến tai giáo viên chủ nhiệm, thầy liền gọi cả hai vào văn phòng, mở đầu bằng một bài giảng về tác hại của yêu sớm
Du Giác nhìn cảnh này mà cạn lời, lắc đầu thẳng thắn nói: “Thầy Vương, thầy hiểu lầm rồi. Em không thích Tống Minh Châu. Em bị đánh vì một trong số họ đến tỏ tình với cô ấy. Cô ấy từ chối hắn rồi lôi em ra làm cái cớ, nói mình thích học sinh giỏi như em. Vì vậy, tên côn đồ đó liềb coi em là tình địch, dẫn theo bốn người đến đánh em. Chuyện này vốn giải Quyết xong, em cũng không muốn nhắc đến trong trường nhưng Tống Minh Châu cứ khăng khăng loan tin khắp trường, khiến tin đồn bị bóp méo thành như vậy.”
Thầy Vương nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Tống Minh Châu, hỏi: "Những gì Hạ Ngu Giác nói có đúng không?”
Tống Minh Châu rất muốn nói không phải vậy, nhưng những gì Du Giác nói cơ bản là sự thật, chỉ lược bớt một chút khiến người ta cảm thấy toàn bộ là lỗi của cô vậy. Cô không biết phản bác thế nào, chỉ lí nhí: “Đúng ạ, nhưng em thật sự không cố ý. Em không ngờ tên đó sẽ đi tìm Hạ Du Giác, em cũng không loan tin khắp trường, chỉ muốn xin lỗi Hạ Du Giác ở trường thôi. Em không ngờ các bạn lại đồn thành như vậy.”
Thầy Vương lập tức không còn thiện cảm với Tống Minh Châu nữa. Về thành tích học tập, Tống Minh Châu chỉ ở mức trung bình kém trong trường, dù nhà có tiền, dáng vẻ xinh đẹp, nhưng trong một trường cấp ba trọng điểm coi trọng thành tích như thế này, sẽ không được thầy cô yêu thích bằng Hạ Du Giác – học sinh giỏi có thể thi đỗ Đại học Kinh Đô.
Khi nghe tin đồn hai người yêu nhau, phản ứng đầu tiên của thầy Vương là phải nhanh chóng chia cắt họ, không để Tống Minh Châu làm ảnh hưởng đến việc học của Hạ Du Giác.
Chaporia
Bình Luận (0)