Ta Tuyệt Đối Xác Suất Hệ Thống/Chapter 1: Chương 1: Tỉnh Giấc Trong Rác RưởiChapter 1: C. 1: Tỉnh Giấc Trong Rác Rưởi
20px

Chương 1: Tỉnh Giấc Trong Rác Rưởi

Một mùi hôi thối nồng nặc, hỗn tạp của thức ăn thừa đang phân hủy, giấy vụn ẩm mốc và thứ gì đó tanh tưởi không xác định được, xộc thẳng vào khoang mũi, đập mạnh vào các giác quan còn đang mơ màng của Phong Chi Khuê. Nó giống như bị nhấn chìm trong một bể chứa chất thải, một sự tấn công dồn dập khiến dạ dày cậu quặn lên và đầu óc vốn đã nặng trịch càng thêm quay cuồng. Cậu ho khan vài tiếng, cố gắng đẩy lùi cái mùi kinh khủng đang xâm chiếm lấy từng tế bào phổi, nhưng không khí xung quanh cũng chẳng khá hơn là bao.

Đầu óc cậu đau như búa bổ, một cơn đau âm ỉ lan tỏa từ thái dương xuống tận sau gáy. Cảm giác như thể có ai đó đã dùng một vật cứng đập mạnh vào đầu cậu vậy. Cơ thể thì ê ẩm lạ thường, mọi cơ bắp dường như đều đang phản đối, căng cứng và đau nhức. Cậu cảm nhận được sự ẩm ướt, nhớp nháp khó chịu trên da thịt, thứ gì đó mềm mềm, lùng nhùng đang đè lên người, và quan trọng nhất, cái lạnh lẽo đang thấm sâu vào xương tủy. Cái lạnh của màn đêm đô thị, nhưng còn hơn thế nữa, nó mang theo một sự ảm đạm, chết chóc kỳ lạ.

"Đây... là đâu?" Khuê khẽ rên rỉ, giọng nói lạc đi trong cổ họng khô khốc. Cậu cố gắng mở mắt, nhưng mí mắt nặng trĩu như đeo chì. Sau vài lần cố gắng, cậu cũng hé mắt ra được một chút, nhưng tầm nhìn chỉ là một màu đen đặc quánh, thỉnh thoảng bị cắt ngang bởi những vệt sáng yếu ớt lọt qua từ đâu đó phía trên. Xung quanh là những vật thể không rõ hình thù, mềm có, cứng có, tất cả đều bao bọc lấy cậu trong một không gian chật hẹp đến ngột ngạt. Cậu thử cử động, nhúc nhích cánh tay, nhưng cảm giác bị kẹt cứng, bị vô số thứ rác rưởi đè lên.

Một thoáng hoang mang lóe lên. Cậu đang ở đâu thế này? Bị bắt cóc sao? Hay gặp tai nạn? Ký ức cuối cùng của cậu là gì?

Hình ảnh vụt qua tâm trí như một đoạn phim cũ kỹ. Đúng rồi, trung tâm thương mại! Ánh đèn rực rỡ, tiếng nhạc Giáng sinh rộn ràng dù mới chỉ là cuối thu, dòng người đông đúc qua lại. Cậu đang đi bên cạnh Tiểu Nguyệt, cô em gái bé bỏng mới lên cấp hai của cậu. Con bé đang tíu tít khoe khoang về mô hình Gundam phiên bản giới hạn mà cậu vừa bấm bụng mua cho nó sau cả tháng trời nó năn nỉ. Nụ cười rạng rỡ của Tiểu Nguyệt, đôi mắt sáng long lanh và cái cách nó ôm chặt hộp đồ chơi vào lòng… Khuê bất giác mỉm cười khi nhớ lại. Hai anh em còn đang tranh luận xem tối nay nên ăn lẩu hay đồ nướng để "ăn mừng chiến tích" của Tiểu Nguyệt.

Rồi sao nữa? À, cậu nhớ rồi. Khi đang đứng chờ thanh toán ở quầy kem, nơi Tiểu Nguyệt nằng nặc đòi ăn tráng miệng, một cơn choáng váng đột ngột ập đến. Mọi thứ trước mắt nhòe đi, tai cậu ù đặc. Cảm giác như mặt đất dưới chân đang chao đảo, và rồi một màn đen kịt nuốt chửng lấy ý thức của cậu. Không một lời cảnh báo, không một dấu hiệu nào trước đó. Chỉ là sự sụp đổ đột ngột.

Và rồi cậu tỉnh dậy ở đây. Trong một cái không gian kinh khủng, hôi thối và lạnh lẽo này. Chắc chắn không phải bệnh viện, cũng không phải nhà. Nó giống như... một cái thùng rác khổng lồ.

"Tiểu Nguyệt! TIỂU NGUYỆT!" Nỗi sợ hãi thực sự đánh úp lấy Khuê. Em gái cậu đâu rồi? Khi cậu ngất đi, con bé đang đứng ngay cạnh cậu mà! Nó có sao không? Có bị liên lụy gì không? Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, nỗi lo lắng cho sự an nguy của em gái át cả cơn đau thể xác và sự ghê tởm với hoàn cảnh hiện tại. "Em đâu rồi, Tiểu Nguyệt ơi!"

Cậu phải ra khỏi đây! Phải đi tìm em gái! Gedanke đó thúc đẩy Khuê hành động. Cậu nghiến răng, dùng hết sức lực còn lại của cơ thể đang rệu rã, cố gắng vùng vẫy, đẩy những thứ rác rưởi đang đè lên người ra. Vỏ hộp sữa chua, túi nilon nhàu nát, vỏ trái cây bốc mùi, giấy báo ẩm ướt... tất cả đều trơn trượt và kinh tởm. Cậu cảm thấy thứ gì đó sền sệt dính vào tóc, vào da, nhưng cậu không còn tâm trí để quan tâm. Sau một hồi vật lộn, cuối cùng cậu cũng tạo ra được một khoảng trống nhỏ, đủ để cựa mình và cố gắng ngồi dậy.

"CÓ AI KHÔNG? LÀM ƠN CỨU TÔI VỚI! GIÚP VỚI!" Khuê gom hết hơi thở còn sót lại, dùng toàn bộ sức lực ở cổ họng để hét lên thật to, hy vọng mong manh rằng tiếng kêu cứu của mình có thể xuyên qua màn đêm, đến tai một người qua đường nào đó.

Nhưng âm thanh bật ra khỏi môi cậu lại khiến chính cậu phải sững sờ, chết lặng.

Nó hoàn toàn xa lạ.

Không phải là giọng trầm khàn, có phần rè đi vì la hét của một chàng trai 19 tuổi. Mà đó là một giọng nữ. Thanh mảnh, yếu ớt, run rẩy, cao vút và nhuốm đầy vẻ hoảng loạn, tuyệt vọng tột cùng. Một giọng nói mà cậu chắc chắn chưa bao giờ nghe thấy trong đời, chứ đừng nói là phát ra từ chính cổ họng mình.

"Cái... cái gì?" Khuê lắp bắp, sự kinh hoàng bắt đầu len lỏi vào từng ngóc ngách tâm hồn, còn đáng sợ hơn cả việc tỉnh dậy trong thùng rác. Cậu đưa tay lên sờ cổ họng theo phản xạ. Da thịt mềm mại, không có yết hầu nhô lên như của cậu. Ngón tay cậu lướt dọc xuống xương quai xanh mảnh dẻ, rồi đến bờ vai thon nhỏ. Hoàn toàn không phải là bờ vai rộng, vững chãi của một người thường xuyên chơi bóng rổ như cậu.

Một dự cảm khủng khiếp, phi lý đến điên rồ bắt đầu hình thành.

Cậu run run đưa bàn tay lên trước mặt, cố gắng nhìn kỹ trong ánh sáng mờ ảo yếu ớt hắt vào từ khe hở nào đó phía trên thùng rác. Đôi bàn tay này... thon dài, trắng nõn, những ngón tay búp măng thanh tú với phần móng tay được cắt tỉa gọn gàng. Đây không phải là bàn tay của Phong Chi Khuê! Bàn tay cậu to hơn, các khớp ngón tay rõ ràng hơn, có vài vết chai mờ do cầm bóng và cả những vết sẹo nhỏ từ những lần ngã trên sân tập. Bàn tay trước mắt cậu đây hoàn toàn xa lạ, mềm mại và... nữ tính.

"Không... không thể nào..." Khuê lẩm bẩm, giọng nói vẫn là của cô gái kia, run rẩy vì sợ hãi. Cậu nhắm chặt mắt lại, lắc đầu quầy quậy như muốn xua đi cái ý nghĩ điên rồ đang xâm chiếm lấy mình. Đây chắc chắn là một cơn ác mộng. Một cơn ác mộng kinh khủng, chân thực đến đáng sợ. Khi tỉnh dậy, cậu sẽ thấy mình đang nằm trên giường, hoặc tệ nhất là trong bệnh viện, và Tiểu Nguyệt sẽ ngồi bên cạnh lo lắng. Phải rồi, chỉ là mơ thôi.

Nhưng cái lạnh vẫn thấm vào da thịt. Mùi hôi thối vẫn sộc vào mũi. Cơn đau nhức vẫn hành hạ cơ thể. Và khi cậu mở mắt ra lần nữa, đôi bàn tay xa lạ kia vẫn còn đó.

Cậu thử véo mạnh vào cánh tay. Cảm giác đau buốt truyền đến não bộ. Rất thật. Không phải mơ.

Hoảng loạn tột độ, Khuê bắt đầu đưa tay sờ soạng khắp cơ thể mình trong bóng tối. Mái tóc dài, mềm mượt, chạm đến ngang vai, hoàn toàn khác với mái tóc cắt ngắn gọn gàng của cậu. Làn da mịn màng đến khó tin, không có dấu vết của những sợi lông tay, lông chân đặc trưng của nam giới. Cậu sờ lên mặt, những đường nét mềm mại, chiếc cằm thon gọn, đôi môi mỏng... Và rồi, bàn tay run rẩy của cậu dừng lại ở trước ngực. Cậu cảm nhận được sự mềm mại, đầy đặn... của bộ ngực nữ giới đang hơi nhô lên.

"Á!" Khuê giật bắn mình rụt tay lại như phải bỏng, cả người cứng đờ. Sự thật phũ phàng, dù phi lý đến đâu, cũng không thể chối cãi được nữa.

Cậu đang ở trong cơ thể của một người khác.

Một cô gái.

Ngay lúc sự thật kinh hoàng này giáng một đòn mạnh vào tâm trí Khuê, một cơn gió lạnh lẽo bất chợt luồn qua khe hở của con hẻm nơi thùng rác đang trú ngụ, thổi thẳng vào người cậu. Cái lạnh đột ngột khiến cậu rùng mình dữ dội, và lúc này, cậu mới nhận thức rõ ràng một sự thật kinh khủng khác: Cậu hoàn toàn trần trụi. Không một mảnh vải che thân. Da thịt non mềm của cơ thể xa lạ này đang phơi bày hoàn toàn trước không khí đêm lạnh lẽo và bẩn thỉu.

Sự hoảng loạn, xấu hổ, ghê tởm và sợ hãi đồng loạt bùng nổ. Cậu theo bản năng co người lại, hai tay ôm lấy thân mình, cố gắng che đi sự trần trụi đáng xấu hổ, dù biết rằng trong bóng tối này chẳng có ai nhìn thấy. Nhưng cảm giác bị phơi bày, cảm giác yếu đuối và mong manh trong cơ thể nữ giới này khiến cậu chỉ muốn bật khóc. Cậu là Phong Chi Khuê, một thằng con trai 19 tuổi cao lớn, khỏe mạnh, sao giờ lại thành ra thế này? Trần truồng, trong thân xác một cô gái, và bị vứt vào thùng rác? Chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?

Cậu đưa mắt nhìn quanh, cố gắng thích nghi với bóng tối.

Dường như cậu đang ở trong một con hẻm nhỏ, hẹp và sâu. Hai bên là những bức tường cao, ẩm ướt, phủ đầy rêu mốc và những hình vẽ graffiti nguệch ngoạc. Ánh sáng duy nhất là từ ngọn đèn đường vàng vọt hắt vào từ phía đầu hẻm, tạo ra những cái bóng kỳ dị, nhảy múa trên mặt đất nhớp nháp. Không khí đặc quánh mùi ẩm mốc, nước cống và rác thải. Xa xa vọng lại tiếng còi xe mơ hồ của thành phố về đêm, nhưng ở đây, trong con hẻm này, chỉ có sự tĩnh lặng đến rợn người và tiếng gió rít khe khẽ. Một nơi hoàn hảo để che giấu tội ác.

Ngay khi ý nghĩ đó lóe lên, một cơn đau đầu còn dữ dội hơn trước bất ngờ ập đến, như thể có hàng ngàn mũi kim cùng lúc đâm vào não cậu. Cậu ôm lấy đầu, nghiến chặt răng chịu đựng. Và rồi, những hình ảnh rời rạc, hỗn loạn bắt đầu tràn vào tâm trí cậu như một cuốn phim kinh dị bị tua nhanh.

Chúng không phải là ký ức của cậu. Chúng xa lạ, nhưng lại chân thực đến đau đớn.

Đó là hình ảnh một nữ sinh mặc bộ đồng phục màu xanh trắng quen thuộc của một trường cấp ba nào đó. Cô gái có mái tóc đen dài buộc đuôi ngựa gọn gàng, gương mặt thanh tú với đôi mắt to tròn, trong sáng, dù đang ẩn chứa nét mệt mỏi sau một ngày dài học tập. Cô đang một mình bước đi trên vỉa hè quen thuộc, con đường về nhà sau buổi học thêm buổi tối. Balo đeo trên vai trĩu nặng sách vở. Cô gái vừa đi vừa lẩm nhẩm ôn lại bài, khóe môi khẽ mỉm cười khi nghĩ đến bữa tối nóng hổi mẹ đang chờ ở nhà, nghĩ đến ước mơ vào được trường đại học y danh tiếng. Tên cô ấy... Lâm Thiên Nhu... Ký ức vụt qua cho cậu biết tên của chủ nhân cơ thể này. Một học sinh lớp 12, học rất giỏi, tính tình hiền lành, ngoan ngoãn, là niềm tự hào của gia đình.

Rồi khung cảnh đột ngột thay đổi. Vẫn là con đường đó, nhưng một chiếc xe máy cũ kỹ đột ngột chặn đầu. Hai gã đàn ông mặt mũi bặm trợn, ánh mắt hau háu nhảy xuống xe. Thiên Nhu giật mình hoảng sợ, lùi lại. Chúng nói gì đó về tiền bạc, về việc "vay tạm". Giọng điệu đầy đe dọa. Thiên Nhu run rẩy nói rằng mình chỉ là học sinh, không có tiền.

Sự sợ hãi tột cùng trong đôi mắt cô gái khi một tên túm lấy tay cô, lôi mạnh. Cô cố gắng vùng vẫy, kêu cứu, nhưng con hẻm gần đó quá vắng vẻ vào giờ này. Tiếng kêu yếu ớt của cô bị át đi bởi tiếng cười khả ố của bọn chúng. Chúng lôi cô vào con hẻm tối tăm, nơi Khuê đang ẩn mình trong thùng rác bây giờ.

Chúng lục soát cặp sách, túi áo của cô, nhưng chỉ thấy sách vở và vài đồng tiền lẻ. Sự tức giận vì không kiếm được tiền biến thành thú tính bệnh hoạn. Ánh mắt chúng nhìn cô thay đổi, trở nên thèm thuồng, dơ bẩn.

Khuê cảm nhận được nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt trái tim Thiên Nhu qua dòng ký ức. Tiếng van xin thảm thiết của cô. "Tha cho em... Em xin các anh..." Tiếng quần áo bị xé toạc một cách thô bạo. Những bàn tay dơ bẩn chạm vào cơ thể cô. Sự chống cự yếu ớt, tuyệt vọng của một cô gái nhỏ bé trước hai tên côn đồ mất hết nhân tính. Nỗi đau đớn cả về thể xác lẫn tinh thần khi cô bị chà đạp, xâm hại...

Khuê cảm thấy lồng ngực mình đau nhói như bị ai đó đấm mạnh. Cậu cảm nhận được sự tủi nhục, sự ghê tởm, sự bất lực của Thiên Nhu như thể chính cậu đang trải qua nó. Nước mắt không tự chủ mà tuôn rơi từ khóe mắt của cơ thể này, những giọt nước mắt nóng hổi mang theo nỗi đau và sự uất hận của cô gái trẻ.

Cuộc tấn công tàn bạo vẫn tiếp diễn trong ký ức. Thiên Nhu vẫn không ngừng chống cự, dù chỉ là những cái cào cấu, cắn yếu ớt. Có lẽ chính sự phản kháng đó đã chọc giận bọn khốn nạn. Một bàn tay to lớn, thô bạo siết chặt lấy cổ họng mảnh dẻ của cô.

Khuê đột nhiên cảm thấy khó thở. Lồng ngực như bị ép chặt lại, không khí không thể vào phổi. Cậu cảm nhận được sự hoảng loạn tột độ của Thiên Nhu khi sự sống dần rời xa cô. Đôi mắt cô trợn trừng nhìn lên bầu trời đêm u tối qua khe hở của con hẻm, hình ảnh cuối cùng mờ dần đi trong tuyệt vọng. Khuê cảm nhận được cái siết tay càng lúc càng mạnh, tiếng xương cổ kêu răng rắc... và rồi, một sự trống rỗng, lạnh lẽo bao trùm. Ý thức của Thiên Nhu lịm đi.

Hình ảnh cuối cùng trong dòng ký ức hỗn loạn là cảm giác cơ thể mềm oặt, vô hồn của cô bị hai tên khốn kia nhấc lên một cách khinh miệt, rồi ném mạnh vào thùng rác gần đó như một bao tải rách. Tiếng nắp thùng rác đóng sầm lại. Tiếng xe máy rồ lên rồi xa dần, trả lại sự tĩnh lặng chết chóc cho con hẻm.

Dòng ký ức đột ngột chấm dứt. Cơn đau đầu dịu đi, nhưng tâm trí Phong Chi Khuê giờ đây là một mớ hỗn độn của kinh hoàng, phẫn nộ và xót thương. Cậu ngồi bất động trong thùng rác, cơ thể vẫn run lên bần bật, nước mắt vẫn lăn dài trên má.

Vậy ra... đây là sự thật. Cô gái tên Lâm Thiên Nhu này đã bị bọn xã hội đen bắt cóc, cưỡng hiếp và giết chết một cách dã man. Và chúng đã vứt xác cô vào đây. Còn cậu, Phong Chi Khuê, bằng một cách thần kỳ hay ma quỷ nào đó, đã tỉnh lại trong chính cơ thể đã chết này. Linh hồn cậu đã chiếm lấy thân xác của cô gái đáng thương ngay sau khi cô trút hơi thở cuối cùng.

Nỗi kinh hoàng giờ đây được thay thế bằng một sự thật còn khủng khiếp hơn. Cậu không chỉ bị hoán đổi thân xác, mà còn đang ở trong cơ thể của một nạn nhân bị sát hại. Ký ức về cái chết đau đớn, tủi nhục của cô ấy giờ đây khắc sâu vào tâm trí cậu, trở thành một phần của cậu. Cơn giận dữ sôi sục trong lòng Khuê, sự căm phẫn đối với những kẻ thủ ác đã gây ra tội ác tày trời này. Đồng thời, một nỗi xót thương vô hạn dâng lên cho Lâm Thiên Nhu, cho cuộc đời ngắn ngủi và bi thảm của cô.

Cậu nhìn xuống đôi bàn tay mình – đôi bàn tay của Thiên Nhu. Đôi bàn tay đã cố gắng chống cự đến cùng. Cậu cảm nhận trái tim đang đập yếu ớt trong lồng ngực này – trái tim đã ngừng đập chỉ ít phút trước. Cậu đang sống, nhưng lại sống trong cái chết của người khác.

Bên dưới lớp rác bẩn thỉu, hôi hám, trong con hẻm tối tăm, lạnh lẽo, Phong Chi Khuê co mình lại trong thân xác xa lạ của cô gái đã chết. Cậu hoàn toàn trần trụi, không chỉ về thể xác, mà còn về tinh thần. Cậu mất đi cơ thể của mình, mất đi cuộc sống quen thuộc, mất liên lạc với gia đình, với em gái. Cậu bị mắc kẹt trong một cơn ác mộng không lối thoát, mang theo ký ức bi thảm và cái chết oan khuất của một người xa lạ.

Sự tuyệt vọng bao trùm lấy cậu như một tấm lưới lạnh lẽo. Mình... phải làm sao bây giờ? Làm thế nào để thoát khỏi đây? Làm thế nào để đối mặt với sự thật này? Làm thế nào để sống tiếp trong thân xác này? Hàng ngàn câu hỏi xoáy sâu vào tâm trí, nhưng không có lấy một câu trả lời. Chỉ có bóng tối, cái lạnh, mùi hôi thối và nỗi sợ hãi vô biên đang gặm nhấm linh hồn cậu.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...