Ta Tuyệt Đối Xác Suất Hệ Thống/Chapter 2: Chương 2: Mái Nhà Xa LạChapter 2: C. 2: Mái Nhà Xa Lạ
20px

Chương 2: Mái Nhà Xa Lạ

Sự tuyệt vọng và hoảng loạn ban đầu dần nhường chỗ cho một mệnh lệnh duy nhất vang vọng trong tâm trí Phong Chi Khuê: Sống sót. Cậu không thể cứ ngồi mãi trong cái thùng rác bẩn thỉu này, trần trụi và run rẩy, chờ đợi điều gì đó tệ hơn xảy ra. Dù đang mắc kẹt trong thân xác của Lâm Thiên Nhu, dù ký ức về cái chết của cô gái vẫn còn ám ảnh, cậu phải hành động. Phải ra khỏi đây.

Gom chút sức lực còn sót lại, Khuê bắt đầu cựa mình, cố gắng tìm điểm tựa để leo ra khỏi cái bẫy rác rưởi này. Cơ thể nữ giới này yếu hơn cậu nghĩ rất nhiều, hoặc có lẽ là do dư chấn từ vụ tấn công và cái chết tạm thời của Thiên Nhu. Mỗi cử động đều khiến các cơ bắp căng lên đau đớn, những vết bầm tím mà cậu không nhìn thấy nhưng chắc chắn có trên cơ thể này đang âm thầm hành hạ cậu. Thành thùng rác trơn trượt vì ẩm ướt và nhớp nháp, khiến nỗ lực của cậu nhiều lần thất bại. Cậu trượt chân ngã dúi dụi trở lại lớp rác mềm oặt, tiếng thở dốc nặng nề vang lên trong không gian tĩnh lặng của con hẻm.

"Chết tiệt! Phải ra ngoài!" Khuê nghiến răng tự nhủ, sự bướng bỉnh và ý chí sinh tồn của một chàng trai 19 tuổi trỗi dậy. Cậu thử lại lần nữa, dùng cả tay và chân, bấu víu vào bất cứ thứ gì có vẻ chắc chắn trong đống hỗn độn. Cuối cùng, sau không biết bao nhiêu nỗ lực, cậu cũng đặt được một chân lên mép thùng, rồi dùng hết sức bình sinh đu người lên và ngã phịch xuống nền đất lạnh lẽo, bẩn thỉu của con hẻm.

Cậu nằm sõng soài trên mặt đất trong vài giây, thở hổn hển, cơ thể run lên vì lạnh và kiệt sức. Mùi hôi thối từ quần áo rác (hay chính cơ thể cậu?) vẫn nồng nặc. Nhưng ít nhất, cậu đã ra ngoài. Cậu tự do khỏi cái nhà tù rác rưởi kia.

Giờ là vấn đề tiếp theo: sự trần trụi. Cậu không thể đi lại giữa thanh thiên bạch nhật (dù bây giờ là đêm) trong tình trạng này được. Ánh mắt cậu quét qua khu vực xung quanh thùng rác trong ánh sáng lờ mờ. Và rồi cậu nhìn thấy chúng. Vương vãi trên mặt đất ẩm ướt, lẫn lộn với rác rưởi, là những mảnh vải quen thuộc – chính là bộ đồng phục học sinh mà cậu đã thấy trong ký ức của Thiên Nhu. Chiếc áo sơ mi trắng nhàu nát, dính đầy vết bẩn và cả những vệt màu đỏ sẫm đáng sợ mà Khuê không dám nghĩ tới. Chiếc váy màu xanh đen cũng bị xé rách ở vài chỗ, nhăn nhúm và bẩn thỉu không kém. Đôi giày búp bê nằm chỏng chơ cách đó không xa, một chiếc còn nguyên, một chiếc đã mất quai.

Một cảm giác ghê tởm và xót xa dâng lên trong lòng Khuê. Đây là những thứ cuối cùng Thiên Nhu mặc trên người trước khi bị hại. Mặc chúng vào chẳng khác nào khoác lên mình dấu vết của tội ác, của cái chết. Nhưng cậu không còn lựa chọn nào khác. Trần trụi còn tệ hơn.

Run rẩy, cậu nhặt chiếc áo sơ mi lên. Nó ẩm ướt và lạnh lẽo. Cậu cố gắng không nhìn vào những vết bẩn đáng ngờ, khoác vội nó lên người. Chiếc áo rộng thùng thình so với thân hình mảnh dẻ này, nhưng ít nhất nó cũng che được phần nào. Tiếp đến là chiếc váy. Nó bị xé một đường khá dài ở bên hông, nhưng vẫn đủ để che đi phần dưới cơ thể. Cậu xỏ chân vào đôi giày, cảm giác lạnh lẽo của da thuộc ẩm ướt bao lấy bàn chân. Mái tóc dài của Thiên Nhu rối bù, dính bết mồ hôi và cả những thứ bẩn thỉu từ thùng rác. Cậu dùng tay vuốt tạm lại cho gọn gàng hơn một chút.

Xong xuôi, cậu tự nhìn lại mình. Một hình ảnh thảm hại: cô gái mặc bộ đồng phục xộc xệch, rách rưới, bẩn thỉu, tóc tai rối bù, gương mặt (chắc chắn là) tái nhợt và hoảng loạn. Ai nhìn thấy cũng sẽ nghĩ cậu là kẻ lang thang, hoặc tệ hơn, là nạn nhân của một vụ tấn công nào đó – điều này lại gần với sự thật một cách trớ trêu.

Bước tiếp theo: đi đâu bây giờ? Trở về nhà của Phong Chi Khuê? Không thể. Cậu không biết nhà mình ở đâu từ vị trí này, và quan trọng hơn, cậu trong bộ dạng này làm sao mà về? Ai sẽ tin cậu là Phong Chi Khuê trong thân xác một cô gái xa lạ? Họ sẽ tống cậu vào trại tâm thần mất.

Chỉ còn một lựa chọn duy nhất: đến nhà của Lâm Thiên Nhu. Ký ức của cô ấy là chiếc chìa khóa duy nhất cậu có lúc này.

Khuê nhắm mắt lại, cố gắng tập trung, lục lọi trong mớ ký ức hỗn độn vừa tiếp nhận được. Hình ảnh con đường quen thuộc hiện lên. Tên đường... địa chỉ... số nhà... Chúng hiện lên rời rạc, lúc tỏ lúc mờ. Cậu cố gắng xâu chuỗi chúng lại. Khu chung cư cũ kỹ... tầng 4... căn hộ số 402... Con đường từ trường về nhà mà Thiên Nhu đã đi hàng ngàn lần...

Mở mắt ra, Khuê hít một hơi thật sâu, cố gắng định hướng. Con hẻm này thông ra đường nào? Cậu nhận ra một vài chi tiết trong ký ức của Thiên Nhu về con hẻm tắt này. Phải đi về phía có ánh đèn đường vàng vọt kia.

Cậu bắt đầu bước đi, đôi chân trần trong đôi giày ẩm ướt có phần không quen. Cơ thể này nhẹ hơn, bước đi cũng khác hẳn. Cậu phải di chuyển một cách cẩn trọng, cố gắng ẩn mình trong bóng tối của những mái hiên, những gốc cây ven đường. Mỗi tiếng động nhỏ, tiếng xe máy chạy qua từ xa, hay tiếng chó sủa văng vẳng đều khiến tim cậu thót lại. Nỗi sợ bị phát hiện, sợ bị những kẻ đã hại Thiên Nhu nhìn thấy, sợ bị người qua đường tò mò dò xét... bao trùm lấy cậu.

Cậu bước đi trong trạng thái căng thẳng tột độ, mắt liên tục liếc nhìn xung quanh. Bộ đồng phục rách rưới và bẩn thỉu khiến cậu cảm thấy tự ti và bất an. Thỉnh thoảng, cậu lại phải dừng lại ở một góc khuất nào đó, chờ cho vài người đi xe máy khuya lướt qua rồi mới dám đi tiếp. Thành phố về đêm giờ đây không còn vẻ hào nhoáng, nhộn nhịp như lúc cậu đi cùng Tiểu Nguyệt, mà trở nên xa lạ, tiềm ẩn đầy nguy hiểm.

Những con phố dần trở nên quen thuộc hơn khi cậu lần theo ký ức của Thiên Nhu. Cậu đi qua một cửa hàng tiện lợi vẫn sáng đèn, một quán phở đêm nghi ngút khói, một công viên nhỏ vắng lặng. Mỗi địa điểm lại gợi lên một mảnh ký ức khác của cô gái: nơi cô hay mua đồ ăn vặt, nơi cô và bạn bè hay ngồi chơi... Những ký ức đời thường đó đối lập một cách nghiệt ngã với cái chết bi thảm của cô, khiến lòng Khuê càng thêm trĩu nặng.

Cậu vừa đi vừa nghĩ về gia đình mình. Bố mẹ cậu giờ này chắc đang lo lắng lắm. Tiểu Nguyệt có an toàn không? Con bé chắc đã hoảng sợ lắm khi thấy cậu đột nhiên ngất đi. Nỗi nhớ nhà, nhớ em gái quay quắt trong lòng, nhưng cậu biết mình không thể quay về lúc này. Cậu phải đối mặt với thực tại này trước đã.

Cuộc hành trình như kéo dài vô tận. Cơ thể Thiên Nhu vốn đã yếu lại càng thêm mệt mỏi sau chấn thương và quãng đường dài đi bộ. Đôi chân cậu rã rời, bụng đói cồn cào. Nhưng hình ảnh ngôi nhà trong ký ức ngày càng rõ nét hơn, thôi thúc cậu bước tiếp.

Cuối cùng, sau gần một giờ đồng hồ lẩn trốn và lê bước trong đêm, cậu cũng nhận ra khu chung cư cũ kỹ, bốn tầng với lớp sơn vàng đã bong tróc nhiều chỗ. Đây rồi! Chính là nơi Lâm Thiên Nhu đã sống. Một cảm giác nhẹ nhõm thoáng qua, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự lo lắng và bối rối. Phải làm sao để vào nhà?

Một mảnh ký ức khác lóe lên. Thiên Nhu thường về nhà vào giờ này sau buổi học thêm, và bố mẹ cô thường về muộn hơn. Bố cô làm ca đêm ở nhà máy, còn mẹ cô làm giúp việc theo giờ, thường về lúc gần trưa để chuẩn bị cơm nước. Giờ này, căn nhà có lẽ không có ai. Nhưng chìa khóa đâu?

Cậu nhớ lại cảnh tượng bọn côn đồ lục soát cặp sách của Thiên Nhu. Có lẽ chúng đã vứt chiếc cặp đi đâu đó gần hiện trường? Hay là... Khuê đưa tay sờ vào túi áo sơ mi rách nát. Không có gì. Rồi cậu sờ vào túi chiếc váy. Ngón tay cậu chạm vào một vật cứng, lạnh. Một chiếc chìa khóa! Có lẽ trong lúc giằng co, hoặc do may mắn nào đó, chiếc chìa khóa nhà vẫn còn sót lại trong túi váy. Tim Khuê đập nhanh hơn một chút vì may mắn bất ngờ này.

Cậu lẻn vào khu chung cư, cố gắng không gây ra tiếng động. Cầu thang bộ tối và ẩm thấp. Cậu leo lên tầng 4, tìm đến căn hộ số 402. Cánh cửa gỗ màu nâu sẫm quen thuộc hiện ra trước mắt. Hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh, cậu run run đưa chìa khóa vào ổ. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên khi ổ khóa được mở. Cậu đẩy nhẹ cửa và bước vào trong, rồi nhanh chóng đóng cửa lại, khóa trái.

Bên trong căn nhà hoàn toàn tĩnh lặng và tối om. Khuê đứng dựa lưng vào cửa, thở phào nhẹ nhõm. Ít nhất thì cậu cũng có một nơi trú ẩn an toàn, tạm thời thoát khỏi cái lạnh và sự nguy hiểm bên ngoài. Cậu đưa tay bật công tắc đèn ở gần cửa. Ánh sáng vàng ấm áp tràn ngập căn phòng khách nhỏ.

Đó là một căn hộ khá giản dị nhưng gọn gàng, sạch sẽ. Bộ ghế sofa cũ bọc vải hoa, chiếc tivi màn hình phẳng đặt trên kệ gỗ, vài bức ảnh gia đình treo trên tường. Mọi thứ đều toát lên vẻ ấm cúng, bình yên của một gia đình lao động bình thường. Đây là thế giới của Lâm Thiên Nhu. Một thế giới mà giờ đây cậu phải bước vào.

Điều đầu tiên Khuê muốn làm là tắm rửa. Cảm giác nhớp nháp, bẩn thỉu và mùi hôi thối trên người khiến cậu không thể chịu đựng nổi. Cậu muốn gột rửa đi tất cả những dấu vết kinh hoàng của đêm nay, dù biết rằng điều đó là không thể. Lần theo trí nhớ, cậu tìm đến nhà tắm ở cuối hành lang.

Nhà tắm nhỏ, được lát gạch men màu xanh nhạt, khá sạch sẽ. Có một chiếc gương lớn treo phía trên bồn rửa mặt. Khuê ngập ngừng bước đến trước gương, và lần đầu tiên, cậu nhìn thấy rõ ràng khuôn mặt của cơ thể mà mình đang trú ngụ.

Đó là một cô gái trẻ với gương mặt trái xoan thanh tú, làn da trắng dù hơi tái nhợt, đôi mắt to tròn giờ đây đang mở to vì hoảng hốt và mệt mỏi, và đôi môi mỏng đang mím chặt. Mái tóc đen dài rối bù, dính bết vào hai bên má. Đây là Lâm Thiên Nhu. Một cô gái xinh đẹp, nhưng trong mắt Khuê lúc này, hình ảnh phản chiếu trong gương chỉ mang lại cảm giác xa lạ, ghê sợ và tức giận.

Đây không phải cậu!

Cậu quay mặt đi, không dám nhìn vào gương nữa. Cậu nhanh chóng cởi bỏ bộ đồng phục rách nát, kinh tởm kia, vứt chúng vào góc nhà tắm như vứt bỏ một thứ bệnh dịch. Cậu bước vào buồng tắm đứng, vặn vòi hoa sen. Dòng nước ấm áp xối xuống cơ thể khiến cậu khẽ rùng mình, nhưng cũng mang lại cảm giác dễ chịu phần nào.

Khuê nhắm mắt lại, cố gắng kỳ cọ thật mạnh, muốn rửa trôi đi mọi vết bẩn, mọi cảm giác nhơ nhớp, và cả những ký ức kinh hoàng kia. Nhưng càng cố gắng, hình ảnh về vụ tấn công, về cái chết của Thiên Nhu lại càng hiện rõ trong tâm trí. Cảm giác về những bàn tay dơ bẩn chạm vào cơ thể này khiến cậu rùng mình ghê tởm. Cậu đang tắm rửa cho một cơ thể đã bị xâm phạm, một cơ thể đã chết. Ý nghĩ đó khiến cậu buồn nôn. Việc chạm vào làn da mịn màng, bộ ngực nữ tính này cũng khiến cậu vô cùng khó chịu và bối rối. Đây là một sự tra tấn tinh thần khủng khiếp.

Sau một hồi lâu, khi cảm thấy cơ thể đã sạch sẽ hơn, dù tâm trí vẫn nặng trĩu, Khuê tắt nước và bước ra ngoài, lấy chiếc khăn tắm màu hồng treo trên giá lau khô người. Giờ lại đến vấn đề quần áo. Cậu không thể mặc lại bộ đồng phục kia được nữa. Cậu phải tìm thứ gì đó để mặc.

Cậu quấn tạm chiếc khăn tắm quanh người, hé cửa nhà tắm nhìn ra ngoài hành lang. Cậu nhớ Thiên Nhu có một phòng riêng. Có lẽ trong tủ quần áo của cô ấy sẽ có đồ để mặc. Nhưng ý nghĩ phải mặc đồ con gái lại khiến cậu không thoải mái chút nào.

Ngập ngừng bước ra hành lang, cậu đi về phía căn phòng mà cậu đoán là của Thiên Nhu. Cánh cửa phòng hé mở. Bên trong, đồ đạc được sắp xếp khá gọn gàng. Bàn học kê sát cửa sổ với chồng sách vở, một chiếc giường nhỏ trải ga màu xanh nhạt, và một tủ quần áo bằng gỗ.

Khuê mở tủ quần áo ra. Bên trong treo đầy những bộ váy áo nữ sinh đủ màu sắc, kiểu dáng. Cậu nhăn mặt. Đúng lúc đó, mắt cậu dừng lại ở ngăn tủ phía dưới. Cậu kéo ngăn tủ ra. Bên trong, gấp gọn gàng là vài bộ quần áo... nam? Một chiếc áo phông cũ màu xám, một chiếc quần short thể thao, và một bộ đồ ngủ pijama kẻ sọc. Tại sao lại có đồ nam ở đây? Của anh trai? Khách? Hay đồ cũ của ai đó? Ký ức của Thiên Nhu về chuyện này khá mơ hồ. Nhưng Khuê không quan tâm. Nhìn thấy chúng giống như nhìn thấy phao cứu sinh.

Cậu vội vàng lấy chiếc áo phông và quần short ra. Dù chúng có vẻ hơi cũ và có thể không vừa vặn hoàn toàn, nhưng ít nhất chúng là đồ nam. Cậu mặc chúng vào người. Chiếc áo phông hơi rộng, quần short thì vừa vặn một cách đáng ngạc nhiên. Cảm giác quen thuộc của chất liệu vải và kiểu dáng nam tính mang lại cho cậu một chút an ủi mong manh trong hoàn cảnh hỗn loạn này.

Mặc quần áo xong, Khuê ngồi phịch xuống chiếc giường của Thiên Nhu. Căn phòng im lặng bao trùm. Giờ đây, khi đã ở trong một nơi tạm gọi là an toàn, sạch sẽ và có quần áo che thân, toàn bộ gánh nặng của tình huống lại đè nặng lên tâm trí cậu.

Mình thực sự bị mắc kẹt trong cơ thể này rồi sao? Mình sẽ phải sống như Lâm Thiên Nhu từ bây giờ? Bố mẹ mình, em gái mình, bạn bè mình... họ sẽ ra sao? Họ có đi tìm mình không? Liệu mình có cơ hội nào trở lại cơ thể cũ không? Hay đây là dấu chấm hết cho cuộc đời của Phong Chi Khuê?

Còn những kẻ đã giết Thiên Nhu? Chúng vẫn nhởn nhơ ngoài kia. Chúng đã cướp đi mạng sống của một cô gái vô tội và hủy hoại cuộc đời cậu. Sự phẫn nộ lại trào dâng, nhưng đi kèm với đó là cảm giác bất lực. Cậu trong thân xác yếu đuối này thì làm được gì chứ?

Cậu vùi mặt vào hai lòng bàn tay, cảm giác mệt mỏi, hoang mang và tuyệt vọng xâm chiếm toàn bộ cơ thể và tâm trí. Tại sao lại là mình? Tại sao lại xảy ra chuyện quái đản này?

Đang chìm trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, Khuê bỗng giật mình nghe thấy tiếng lạch cạch của chìa khóa tra vào ổ ngoài cửa chính, theo sau là tiếng cửa mở và tiếng bước chân nhẹ nhàng.

Tim cậu như nhảy khỏi lồng ngực. Có người về! Dựa vào ký ức và giọng nói khe khẽ vọng vào, cậu đoán đó là mẹ của Thiên Nhu.

"Thiên Nhu à? Con về rồi đấy à? Sao đèn phòng khách bật mà không thấy con đâu?" Giọng một người phụ nữ trung niên, có phần mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng vang lên từ phòng khách.

Khuê nín thở, ngồi im thin thít trên giường. Phải làm sao bây giờ? Ra ngoài gặp bà ấy? Nói gì đây? Cậu không thể giả làm Thiên Nhu được! Giọng nói, cử chỉ, ánh mắt... mọi thứ sẽ tố cáo cậu ngay lập tức.

"Thiên Nhu? Con có trong phòng không đấy?" Tiếng bước chân đang tiến lại gần phòng cậu.

Hoảng quá, Khuê vội vàng nằm xuống giường, kéo chăn trùm lên gần kín mặt, cố gắng làm cho giọng nói của mình trở nên yếu ớt và mệt mỏi, đồng thời bắt chước tông giọng nữ cao mà cậu nghe được từ chính mình lúc ở trong thùng rác.

"Dạ... con đây mẹ..." Cậu đáp khẽ, cố gắng điều chỉnh giọng nói hết mức có thể. Nghe thật kinh khủng và giả tạo, ngay cả với chính cậu.

Tiếng bước chân dừng lại ngoài cửa phòng. "Con về lúc nào thế? Có chuyện gì à? Sao giọng con lạ vậy?" Mẹ Thiên Nhu hỏi, giọng đầy lo lắng.

"Con... con hơi mệt thôi mẹ. Con học về thấy đau đầu nên vào phòng nằm nghỉ luôn." Khuê lắp bắp nói dối, tim đập loạn xạ.

"Vậy à? Có cần uống thuốc không? Mẹ nấu cơm xong rồi này, con xuống ăn chút gì cho lại sức đi." Giọng người mẹ vẫn đầy quan tâm.

"Thôi ạ... Con không muốn ăn đâu. Mẹ cứ ăn trước đi, con muốn ngủ một lát." Khuê vội vàng từ chối. Cậu không thể đối mặt với bà ấy lúc này. Cậu cần thời gian để suy nghĩ, để chấp nhận, để tìm ra cách đối phó.

Bên ngoài cửa im lặng một lúc. Khuê gần như có thể cảm nhận được ánh mắt lo lắng của người mẹ đang nhìn vào cánh cửa phòng. May mắn thay, bà ấy không cố gắng vào phòng.

"Ừ, vậy con nghỉ đi nhé. Nếu thấy khó chịu quá thì gọi mẹ." Giọng bà có chút thất vọng nhưng rồi cũng dịu lại.

"Dạ..." Khuê đáp lí nhí.

Tiếng bước chân xa dần, quay trở lại phòng bếp. Khuê thở phào nhẹ nhõm, nhưng cả người vẫn căng cứng như dây đàn. Trốn tránh được lần này, nhưng không thể trốn tránh mãi được. Cậu đang sống trong nhà của Thiên Nhu, với mẹ của cô ấy. Sớm muộn gì cậu cũng phải đối mặt.

Nhưng đó là chuyện của sau này. Bây giờ, cậu chỉ muốn nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ và hy vọng rằng khi tỉnh dậy, tất cả những chuyện kinh khủng này chỉ là một cơn ác mộng dài mà thôi. Dù cậu biết, sâu thẳm trong lòng, điều đó là không thể. Cuộc sống của Phong Chi Khuê đã kết thúc, và cuộc sống đầy thử thách trong thân xác Lâm Thiên Nhu chỉ vừa mới bắt đầu.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...