Nếu là ba năm trước, có lẽ chỉ một câu này thôi cũng đủ khiến Tô Niệm Đường đỏ mắt.
Nhưng hiện tại, cô chỉ cảm thấy buồn cười.
“Lục Diễn Châu.”
Cô gọi đầy đủ tên anh.
“Anh không sai vì không yêu tôi.”
“Anh sai vì rõ ràng không yêu, nhưng vẫn hưởng thụ sự hy sinh của tôi như chuyện đương nhiên.”
“Anh sai vì biết mẹ anh khinh thường tôi, nhưng anh mặc kệ.”
“Anh sai vì biết Bạch Nhược Vi vượt quá giới hạn, nhưng anh dung túng.”
“Anh sai vì luôn cho rằng chỉ cần anh quay đầu, tôi sẽ còn đứng nguyên ở đó.”
Cô nhìn anh.
Từng chữ rất rõ.
“Nhưng tôi không đứng đó nữa.”
Mặt Lục Diễn Châu trắng bệch.
Anh nói khàn giọng:
“Chúng ta còn có thể bắt đầu lại không?”
Tô Niệm Đường nhìn anh, im lặng hai giây.
Sau đó cô cười rất nhẹ.
“Anh có biết sáng hôm đó, lúc tôi ký vào giấy l/ y hôn, tôi đang nghĩ gì không?”
Lục Diễn Châu nhìn cô.
“Tôi nghĩ, hóa ra một người từng yêu anh đến vậy, cũng có ngày không còn muốn nghe anh nói thêm một câu.”
Nói xong, cô bước qua anh.
Không quay đầu.
Tối hôm đó, mưa lại rơi.
Tô Niệm Đường trở về nhà chính Lâm gia ở Nam Thành.
Tòa biệt thự cổ nằm bên hồ.
Đèn trong nhà sáng ấm.
Ông Lâm Hoài Cẩn ngồi trong phòng khách, trên đầu gối phủ một tấm chăn mỏng.
Vừa thấy cô bước vào, ông cụ lập tức chống gậy đứng dậy.
Tô Niệm Đường đi đến trước mặt ông.
“Ông ngoại.”
Ông cụ nhìn cô rất lâu.
Cuối cùng chỉ thở dài.
“Gầy rồi.”
Chỉ hai chữ.
Mắt Tô Niệm Đường bỗng hơi cay.
Ba năm qua, trong nhà họ Lục, không ai hỏi cô mệt không.
Không ai hỏi cô ăn cơm chưa.
Không ai hỏi cô có lạnh không.
Bọn họ chỉ hỏi:
“Diễn Châu đâu?”
“Sao chưa có con?”
“Việc nhỏ như vậy cũng làm không xong à?”
“Con dâu nhà họ Lục phải biết điều.”
Cô từng nghĩ mình đã không còn để ý nữa.
Nhưng đến khi nghe ông ngoại nói “gầy rồi”, cô mới phát hiện hóa ra mình vẫn là người có thể được thương.
Tô Niệm Đường ngồi xuống bên cạnh ông.
“Sau này cháu không đi nữa.”
Ông cụ hừ một tiếng.
“Còn dám đi nữa, ông đánh gãy chân Lâm Dục trước.”
Lâm Dục vừa bước vào cửa lập tức oan ức.
“Ông ngoại, chuyện này liên quan gì đến cháu?”
Ông cụ liếc anh ta.
“Ba năm qua cháu để chị cháu chịu ấm ức, không đánh cháu thì đánh ai?”
Lâm Dục lập tức im miệng.
Tô Niệm Đường bật cười.
Nụ cười này không còn lạnh.
Cũng không còn nhạt.
Mà giống như cuối cùng mây mù cũng tan ra sau một cơn mưa dài.
Ông cụ nhìn chiếc nhẫn đen trên tay cô.
“Đã đeo lại rồi?”
“Vâng.”
“Vậy từ mai quay về tập đoàn.”
Tô Niệm Đường gật đầu.
“Được.”
Ông cụ lại hỏi:
“Còn nhà họ Lục?”
Tô Niệm Đường nhìn ra ngoài cửa sổ.
Mưa rơi xuống mặt hồ, tạo thành từng vòng sóng nhỏ.
“Cháu không định làm gì thêm.”
Lâm Dục ngạc nhiên.
“Chị tha cho họ à?”
Tô Niệm Đường lắc đầu.
“Không.”
“Chỉ là không cần.”
Cô cầm tách trà lên.
Giọng rất nhẹ.
“Nhà họ Lục đã quen có người lấp hố thay họ. Bây giờ không còn ai nữa, những cái hố đó sẽ tự nuốt chửng họ.”
Quả đúng như cô nói.
Một tháng sau, Lục thị phải bán tháo hai dự án để trả nợ.
Ba tháng sau, Lục Tư Vũ bị đưa ra tòa vì gian lận trong dự án Vân Hải.
Bạch Nhược Vi bị giới thượng lưu Nam Thành tránh như tránh tà.
Phòng tranh đóng cửa.
Danh tiếng sụp đổ.
Bà Lục phải dọn khỏi biệt thự Nam Sơn, chuyển về nhà cũ nhỏ hơn.
Ông Lục bệnh một trận, cuối cùng giao toàn bộ quyền xử lý tài sản còn lại cho hội đồng quản trị.
Còn Lục Diễn Châu.
Sau khi bị miễn nhiệm, anh từng nhiều lần đến dưới tòa nhà Niệm Đường Capital.
Nhưng lần nào cũng không gặp được Tô Niệm Đường.
Lễ tân luôn dùng cùng một câu trả lời.
“Xin lỗi, Chủ tịch Tô không có lịch gặp ngài.”
Sau này, anh gửi thư.
Tô Niệm Đường không đọc.
Anh gửi hoa.
Lâm Dục chuyển thẳng đến viện dưỡng lão.
Anh gửi lại chiếc nhẫn cưới đã được vớt khỏi ly nước.
Tô Niệm Đường nhìn chiếc hộp nhung được đặt trên bàn làm việc.
Chỉ nói một câu:
“Bán đấu giá đi.”
Lâm Dục sửng sốt.
“Thật ạ?”
“Tiền thu được quyên cho Quỹ Ánh Sao.”
Lâm Dục cười.
“Để em ghi chú tên người quyên là gì?”
Tô Niệm Đường suy nghĩ một lát.
“Người cũ.”
Lâm Dục cười đến vai run.
“Độc ác thật đó, chị.”
Tô Niệm Đường cúi đầu xem tài liệu.
“Cậu mới biết à?”
Chiếc nhẫn cưới ấy cuối cùng được bán với giá cao trong một buổi đấu giá từ thiện.
Chaporia
Bình Luận (0)