Người mua không biết câu chuyện phía sau.
Chỉ biết món đồ được quyên dưới danh nghĩa “người cũ”.
Tin này truyền đến tai Lục Diễn Châu.
Anh ngồi trong căn hộ trống rất lâu.
Trên bàn còn đặt một tấm ảnh cũ.
Đó là ảnh cưới của anh và Tô Niệm Đường.
Trong ảnh, cô mặc váy trắng, đứng bên cạnh anh.
Cười rất nhẹ.
Khi đó anh không nhìn cô.
Bây giờ anh nhìn rất lâu.
Nhưng người trong ảnh đã không còn thuộc về anh nữa.
Một năm sau.
Tô Niệm Đường chính thức tiếp quản Tập đoàn Lâm thị khu vực phía Nam.
Ngày nhậm chức, truyền thông Nam Thành chen kín ngoài cửa hội trường.
Cô mặc vest trắng, tóc búi thấp, trên tay vẫn là chiếc nhẫn đen đại diện cho quyền lực của Lâm gia.
Phóng viên hỏi:
“Chủ tịch Tô, cô từng biến mất khỏi giới tài chính ba năm. Hiện tại quay lại với thân phận người thừa kế Lâm thị, cô có cảm thấy tiếc khoảng thời gian đó không?”
Tô Niệm Đường nhìn ống kính.
Một lát sau, cô mỉm cười.
“Không tiếc.”
“Ba năm đó giúp tôi hiểu một chuyện.”
Phóng viên vội hỏi:
“Là chuyện gì?”
Cô đáp:
“Người phụ nữ không nên sợ mất đi một cuộc hôn nhân sai.”
“Mà nên sợ vì cuộc hôn nhân sai đó, đánh mất chính mình.”
Cả hội trường yên tĩnh mấy giây.
Sau đó tiếng vỗ tay vang lên.
Ở góc cuối hội trường, Lục Diễn Châu đứng giữa đám đông.
Anh không còn tư cách ngồi hàng đầu.
Cũng không còn tư cách bước đến cạnh cô.
Anh chỉ có thể đứng từ xa, nhìn người phụ nữ từng bị anh bỏ quên tỏa sáng dưới ánh đèn.
Rực rỡ.
Lạnh lùng.
Không cần anh.
Buổi lễ kết thúc.
Tô Niệm Đường bước ra cửa sau.
Chiếc Maybach quen thuộc đã đợi sẵn.
Lục Diễn Châu cuối cùng vẫn đuổi theo.
“Niệm Đường.”
Cô dừng lại, quay đầu.
Một năm không gặp, anh thay đổi rất nhiều.
Không còn ngạo mạn như trước.
Cũng không còn dáng vẻ mọi chuyện đều nằm trong lòng bàn tay.
Anh nhìn cô.
“Anh chỉ muốn hỏi em một câu.”
Tô Niệm Đường không nói.
Lục Diễn Châu khàn giọng hỏi:
“Ba năm đó, em từng thật lòng yêu anh không?”
Gió thổi qua mái tóc cô.
Tô Niệm Đường im lặng thật lâu.
Sau đó cô nói:
“Từng.”
Mắt Lục Diễn Châu hơi sáng lên.
Nhưng câu tiếp theo của cô lại khiến ánh sáng ấy tắt hẳn.
“Nhưng anh đã dùng hết rồi.”
Cô mở cửa xe.
Trước khi ngồi vào, cô quay đầu nhìn anh lần cuối.
“Lục Diễn Châu, người như anh luôn tính toán được mất rất giỏi.”
“Nhưng có một thứ, một khi lỗ vốn thì không thể mua lại.”
“Đó là lòng người.”
Cửa xe khép lại.
Chiếc Maybach chậm rãi rời đi.
Lục Diễn Châu đứng dưới bậc thềm rất lâu.
Lần này, trời không mưa.
Nhưng anh lại cảm thấy cả người lạnh thấu.
Trong xe, Lâm Dục ngồi ghế phụ, quay đầu hỏi:
“Chị, về nhà chính hay về công ty?”
Tô Niệm Đường nhìn thành phố ngoài cửa sổ.
Nơi này từng có ba năm cô tự nhốt mình vào vai diễn “Lục phu nhân”.
Cũng là nơi cô tự tay tháo chiếc nhẫn cưới xuống, kết thúc tất cả.
Cô khẽ cong môi.
“Về công ty.”
“Chiều nay còn họp.”
Lâm Dục cười.
“Đúng là Chủ tịch Tô. Vừa ngầu vừa vô tình.”
Tô Niệm Đường nhắm mắt tựa vào ghế.
“Không phải vô tình.”
“Chỉ là cuối cùng cũng tỉnh rồi.”
Chiếc xe lao về phía trước.
Ánh nắng sau mưa rơi xuống mặt kính, phản chiếu thành một vệt sáng dài.
Tám phút ở Cục Dân chính đã kết thúc một cuộc hôn nhân kéo dài ba năm.
Nhưng cũng chính tám phút ấy, trả lại cho Tô Niệm Đường cả đời tự do.
Từ nay về sau, cô không còn là cái bóng sau lưng Lục Diễn Châu.
Không còn là người con dâu bị nhà họ Lục xem nhẹ.
Không còn là người phụ nữ ngồi trong căn phòng trống chờ một người không về.
Cô là Tô Niệm Đường.
Là chủ nhân của Quỹ Niệm Đường.
Là người thừa kế Lâm gia.
Là người có thể tự mình đi qua mưa gió, rồi đứng dưới ánh mặt trời rực rỡ nhất.
Còn Lục Diễn Châu.
Anh từng có được cô.
Nhưng chính tay anh đã đánh mất.
Mà người đã bị Tô Niệm Đường bỏ lại phía sau, vĩnh viễn không còn tư cách được cô quay đầu nhìn thêm lần nào nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)