Tống Ứng Lễ tuy cũng là cậu ấm nhà giàu giống Trần Cạnh Trì.
Nhưng rất có giáo dưỡng.
Tính tình cũng vô cùng ổn định.
Chúng tôi quen nhau trong hoạt động câu lạc bộ năm hai.
Khi ấy anh là chủ tịch câu lạc bộ.
Còn tôi là phó chủ tịch.
Sau vài lần tiếp xúc.
Cả hai nhanh chóng nhận ra chúng tôi rất hợp nhau.
Ở cạnh nhau lúc nào cũng có vô số chuyện để nói.
Rồi mọi thứ cứ tự nhiên như nước chảy thành sông.
Sau khi anh tỏ tình.
Tôi đồng ý.
Mối tình đầu quả thật rất khó quên.
Nhưng cuộc sống không phải tiểu thuyết.
Tôi không thể cả đời chỉ yêu một người.
Cuộc sống…
Vẫn phải tiếp tục.
“Thật à? Hôm nào mình đưa anh ấy đi thiến đi. Dạo này em toàn thấy anh ấy quấy rầy mấy con mèo cái.”
Tôi bật cười.
Trần Cạnh Trì khẽ cười nhạt.
Tôi mặc kệ anh.
Tống Ứng Lễ xiên một miếng bánh nhỏ đưa tới miệng tôi.
“Bánh của tiệm em thích nhất.”
“Anh vừa đi mua đấy.”
Tôi vừa hé miệng định ăn.
Thì Trần Cạnh Trì đột nhiên húc mạnh vào bàn.
Chiếc bàn phát ra tiếng két rồi trượt lên phía trước.
Miếng bánh trong miệng tôi rơi xuống đất.
Tống Ứng Lễ không nhịn được cau mày.
“Hôm nay cậu bị cái gì vậy?”
Trần Cạnh Trì nói đầy mỉa mai.
“Xin lỗi nhé.”
“Trượt tay.”
Bữa cơm càng ăn càng ngột ngạt.
Cuối cùng tôi cũng không chịu nổi.
Đẩy khay cơm sang một bên.
“Em ăn không nổi nữa.”
Tống Ứng Lễ vừa định đưa tay.
Thì Trần Cạnh Trì đã theo phản xạ cầm lấy khay cơm của tôi.
Rồi bắt đầu ăn phần cơm thừa của tôi.
“Sao lúc nào cũng ăn thừa thế…”
Tống Ứng Lễ sững người.
Tôi hé miệng.
Muốn nói gì đó.
Rồi lại thôi.
Ngày trước.
Khi còn yêu nhau.
Trần Cạnh Trì cũng luôn như vậy.
Tuổi trẻ ăn khỏe.
Tôi thì ăn rất ít.
Anh lười đi lấy thêm suất khác.
Thế nên ngày nào cũng tiện tay ăn nốt phần cơm tôi để lại.
Chưa bao giờ chê tôi.
Chỉ là…
Không ngờ đến tận bây giờ.
Anh vẫn chưa quên thói quen ấy.
Động tác trên tay Trần Cạnh Trì khựng lại.
Anh cứng người.
Lặng lẽ cúi đầu.
Sau một khoảng lặng nghẹt thở.
Trần Cạnh Trì đột nhiên đứng dậy.
Không nói một lời.
Quay người bỏ đi.
Một lát sau.
Điện thoại tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.
“M ý anh là…”
“Mắt nhìn của em chẳng ra sao.”
10
Tối hôm ấy.
Tôi suy nghĩ rất lâu.
Cuối cùng vẫn kể cho Tống Ứng Lễ nghe chuyện giữa tôi và Trần Cạnh Trì.
Đó là sự tôn trọng dành cho anh.
Cũng là sự tôn trọng dành cho mối quan hệ của chúng tôi.
“Thảo nào hôm nay cậu ta kỳ lạ như thế.”
“Anh coi cậu ta là anh em.”
“Ai ngờ cậu ta lại nhòm ngó vợ anh.”
Hiếm khi Tống Ứng Lễ xị mặt như vậy.
Nhưng anh vẫn dịu dàng an ủi tôi.
“Không sao.”
“Chuyện qua rồi.”
“Sau này anh sẽ cố gắng không để cậu ta có cơ hội tiếp xúc với em.”
Dù nói vậy.
Nhưng mỗi khi tôi học chung lớp với lớp của Tống Ứng Lễ.
Ba người vẫn không tránh khỏi gặp nhau.
Trần Cạnh Trì hoàn toàn không có khái niệm phải giữ khoảng cách với người đã có người yêu.
Anh ngang nhiên ngồi xuống bên trái tôi.
Cả phòng học đều kín chỗ.
Tống Ứng Lễ chỉ có thể ngồi bên phải tôi.
Trong phút chốc.
Tôi như ngồi trên đống lửa.
Chỉ có thể giả vờ chăm chú nghe giảng.
Thực ra mồ hôi sau lưng đã túa ra.
May mà nửa tiết học trôi qua.
Trần Cạnh Trì không gây chuyện gì.
Đúng lúc tôi vừa thở phào.
Một mẩu giấy bất ngờ bị đẩy đến trước mặt tôi.
Tôi giả vờ như không nhìn thấy.
Trần Cạnh Trì chống cằm bằng một tay.
Nửa cười nửa không nhìn tôi.
Như thể anh định cứ giằng co với tôi như vậy.
Tôi hết cách.
Chỉ đành nhân lúc Tống Ứng Lễ không để ý mà mở mẩu giấy ra.
Rồi chết lặng.
Chaporia
Bình Luận (0)