Trên đó…
Là hình vẽ nguệch ngoạc của tôi.
Giống hệt năm tôi mười bảy tuổi.
Quá khứ như cơn lốc bất ngờ ập đến.
Tôi thất thần trong giây lát.
Đến khi hoàn hồn.
Tôi siết chặt mẩu giấy thành một cục.
Ném sang một bên.
Nụ cười trên mặt Trần Cạnh Trì dần biến mất.
Anh nhặt cục giấy lên.
Cúi đầu không biết làm gì.
Một lúc sau.
Một ngôi sao giấy nhăn nhúm được đặt trước mặt tôi.
Đúng lúc ấy.
Tống Ứng Lễ bỗng quay đầu lại.
Anh hơi nhướng mày.
“Đó là gì vậy?”
“Tờ giấy rác thôi.”
Tôi cầm ngôi sao giấy lên.
Đến khi chuông tan học vang lên.
Tôi khoác tay Tống Ứng Lễ đứng dậy.
Rồi ném ngôi sao giấy ấy vào thùng rác.
Tôi…
Đã không còn là cô gái mười bảy tuổi nữa.
Không còn là độ tuổi chỉ vì một mẩu giấy hay một ngôi sao giấy mà rung động.
…
Trên đường đến nhà ăn.
Trần Cạnh Trì vẫn ung dung đi theo phía sau chúng tôi.
Tống Ứng Lễ cuối cùng cũng không nhịn được.
Anh cau mày hỏi:
“Tôi đưa bạn gái tôi đi ăn.”
“Cậu đi theo bọn tôi làm gì?”
Trần Cạnh Trì thản nhiên đáp:
“Tôi cũng đi ăn.”
“Đến nhà ăn chỉ có mỗi con đường này.”
“Lúc nào tôi đi theo hai người?”
Trong đầu tôi bỗng nảy ra một ý.
Tôi bảo Tống Ứng Lễ cõng mình.
Anh chẳng hiểu vì sao.
Nhưng vẫn ngoan ngoãn làm theo.
Tống Ứng Lễ cứ thế cõng tôi đi ngang qua trước mặt Trần Cạnh Trì.
Suốt dọc đường.
Hai chúng tôi vừa cười vừa nói.
Còn sắc mặt Trần Cạnh Trì thì càng lúc càng tối sầm.
Không biết…
Anh còn nhớ hay không.
Ngày trước.
Khi chúng tôi còn yêu nhau.
Người nằm ở vị trí của Tống Ứng Lễ hôm nay…
Chính là tôi.
11
Buổi tối.
Tống Ứng Lễ quấn quýt với tôi dưới lầu ký túc xá.
“Thêm một lúc nữa đi.”
“Thêm một lúc nữa thôi.”
Một người đàn ông cao gần mét chín làm nũng, suýt nữa đã húc ngã tôi.
Thế mà ngay sau đó lại giả vờ như không có chuyện gì, đưa tay đỡ tôi đứng vững.
“Em thấy anh tốt hơn hay Trần Cạnh Trì tốt hơn?”
Anh nhìn thẳng vào mắt tôi, bất ngờ hỏi.
Đến rồi!
Tôi lập tức cảnh giác.
Câu hỏi mà bất kỳ ai từng có người yêu cũ đều sẽ bị hỏi… cuối cùng cũng đến.
Đáng tiếc tôi còn chẳng thể hỏi ngược lại.
Bởi vì…
Tống Ứng Lễ không có người yêu cũ.
Tôi là mối tình đầu của anh.
Tôi không dám chần chừ.
“Tất nhiên là anh tốt hơn rồi.”
“Thế trước đây em thích cậu ấy hơn, hay bây giờ thích anh hơn?”
Anh nheo mắt, từng bước ép sát.
Tôi im lặng.
Thích ai hơn?
Tôi rất thích Tống Ứng Lễ.
Ở bên anh, ngày nào tôi cũng vui vẻ.
Tôi luôn cảm thấy chúng tôi là tri kỷ của nhau.
Nhưng…
Tình yêu của tuổi trẻ cũng từng chân thành và mãnh liệt.
Cũng trong trẻo đến không lẫn chút tạp chất.
Chỉ một thoáng do dự ngắn ngủi.
Tống Ứng Lễ đã không vui.
Khuôn mặt anh lập tức xị xuống.
Tôi đành kiễng chân, định hôn anh.
“Được rồi mà.”
“Tất nhiên bây giờ em thích anh hơn.”
Hai tay anh vẫn đút trong túi.
Không chịu cúi xuống cho tôi hôn.
Anh cao hơn tôi cả một cái đầu.
Nếu không cúi xuống thì tôi hoàn toàn không với tới.
Vừa tức vừa sốt ruột.
Tôi dứt khoát túm lấy cổ áo anh.
“Tống Ứng Lễ!”
“Anh ngứa đòn đúng không?!”
Lúc này anh mới bật cười.
Rồi cúi đầu hôn tôi.
Tán long não trên đầu bị gió thổi xào xạc.
Hương chanh hòa quyện cùng vị muối biển phả vào mặt.
Trong làn gió đêm tháng Bảy, tất cả lên men thành một mùi hương vừa mơ hồ vừa tươi mát.
Đôi môi anh hơi lạnh.
Bàn tay thon dài đỡ lấy sau gáy tôi.
Khi tôi vì thiếu không khí mà định lùi lại.
Anh dịu dàng nhưng đầy mạnh mẽ giữ tôi trong vòng tay.
“Khoan đã…”
Tôi vội vàng đẩy anh ra.
“Em sắp nghẹt thở rồi!”
Chaporia
Bình Luận (0)