Tàn Dư Của Thần/Chapter 12: Ánh mắt ngoại tinhChapter 12: Ánh mắt ngoại tinh
20px

Một tiếng rít dài vang vọng như xé toạc màn đêm.

Đại Xà siết chặt vòng thân, rồi bất ngờ vung mạnh. Cả khối cơ khổng lồ quất xuống nền đá, tạo ra chấn động như động đất. Tường đền nứt toác, những mảng đá vỡ văng tung tóe, cây cối quanh đảo bật gốc, rơi lộp bộp xuống mặt hồ.

Nó ngẩng cao đầu, cái miệng khổng lồ mở rộng đến mức tưởng như có thể nuốt trọn cả ngôi đền. Từ cổ họng tối đen, một luồng sóng xung kích cuộn khói tím đặc quánh phóng ra, ép không khí thành mũi lao khổng lồ bắn về phía bờ.

Mặt hồ gầm lên. Sóng dựng đứng cao hơn cả boong tàu, cuốn phăng những chiếc thuyền neo gần bến. Bọt nước pha lẫn khói tím bắn lên, mùi tanh ngột ngạt trùm lấy toàn bộ bờ đảo.

Ám Thiên nghiêng người né tránh, mũi kiếm dựng sẵn trong tay. Linh Phong trượt lùi trên nền đá, hai tay bắt chéo kiếm trước ngực. Còn Thiên Minh… vẫn đứng nguyên, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào con quái vật, khí áp từ cơ thể anh cuộn lên như sóng ngầm, ép mặt đất dưới chân rung nhẹ.

Đại Xà chưa dừng lại - những vòng cơ tiếp theo siết mạnh, chuẩn bị cho một đòn tiếp theo còn dữ dội hơn.

Ba cột nước khổng lồ vẫn còn chưa kịp sụp xuống thì cả ba đã di chuyển.

Ba cột nước khổng lồ vẫn chưa kịp sụp xuống thì cả ba đã di chuyển.

Kiếm khí của Ám Thiên rít lên như xé gió, cắt thẳng qua làn khói tím đặc quánh. Linh Phong nghiêng người, dồn lực vào mũi kiếm, ánh sáng xanh bạc bùng nổ thành một vệt chém dài. Thiên Minh lao thẳng về phía trước, mỗi bước chân như đóng đinh vào mặt đá, luồng khí áp từ cơ thể ép những tia khói tím bị dạt sang hai bên.

Ba luồng kiếm khí hội tụ, xoáy thành một mũi thương khổng lồ chém thẳng vào thân Đại Xà.

Linh Phong lập tức lao vào khoảng mở đó, thanh kiếm trong tay vẽ một đường chém ngang, kiếm khí vàng sẫm bùng phát thành lưỡi trăng khổng lồ, chém dọc theo phần bụng của Đại Xà. Tiếng kim loại chát chúa vang lên khi lưỡi kiếm khí va vào lớp vảy đen tím dày đặc, tóe ra những tia lửa tím ma quái.

Cùng lúc ấy, Thiên Minh vẫn đứng nguyên, chỉ khẽ giơ tay. Kiếm khí từ anh không bùng nổ dữ dội mà ngưng tụ thành một đường mảnh đến mức gần như vô hình. Nhưng khi nó phóng ra, toàn bộ âm thanh xung quanh bị hút sạch - và ngay sau đó, một đường cắt sâu hoắm xuất hiện trên phần cổ bên trái của Đại Xà, máu tím phun ra thành dòng.

Tiếng gầm của quái vật rung trời, từng vòng thân khổng lồ quật loạn xạ khiến cả nền đền lẫn bờ đá quanh đảo nổ tung từng mảng.

Ám Thiên lùi nhanh, Linh Phong xoay người thu kiếm, còn Thiên Minh… vẫn giữ ánh mắt bất động, như thể đòn vừa rồi chỉ mới là khởi động.

Tiếng gầm của Đại Xà chưa dứt, phần cổ nơi bị kiếm khí cắt sâu lập tức co rút, những mảng vảy quanh đó vỡ toạc, để lộ lớp thịt đỏ thẫm phủ đầy tơ máu tím ngoằn ngoèo. Nhưng thay vì yếu đi, nó lại càng trở nên dữ tợn.

Ầm!!!

Thân nó quất mạnh xuống nền đền, sức chấn động làm cả khu vực lún xuống nửa mét, từng tảng đá lớn văng tung tóe. Một nhánh thân khác quét ngang như lưỡi roi, tốc độ nhanh đến mức không khí rít thành tiếng.

Ám Thiên phản xạ nhanh nhất, kiếm đỡ lấy đòn quất, nhưng lực truyền qua mạnh đến nỗi cả người anh bị hất văng ra xa, lăn trượt hàng chục mét trên nền đá.

Linh Phong vừa xoay người đã thấy phần đuôi khổng lồ khác của nó quét tới từ hướng ngược lại. Anh cắm mũi kiếm xuống đất, dồn lực chống đỡ - nhưng khi cú quét chạm vào, mặt đất dưới chân anh nổ tung, đá vụn bắn mù mịt, cơ thể bị đẩy trượt dài, vai tê rần.

Còn Thiên Minh… không lùi. Đại Xà há to miệng, từ sâu trong cổ họng, một luồng xoáy tối đặc quánh hình thành, cuốn theo hơi lạnh lẫn mùi tanh nồng đến rợn người, nhắm thẳng về phía anh.

Chỉ trong tích tắc, không gian trước mặt Thiên Minh như bị hút sạch ánh sáng.

Luồng xoáy tối nuốt chửng ánh sáng lao đến trước mặt, tưởng chừng chỉ cần chạm vào là toàn thân sẽ bị nghiền nát.

Thiên Minh siết chặt kiếm, chân khẽ dịch nửa bước, cơ thể hơi nghiêng về trước. Một luồng khí áp khổng lồ bùng phát từ anh, ép mặt đất dưới chân nứt toác như mạng nhện.

- Khai!

Kiếm chém xuống, tạo thành một vệt sáng trắng bạc rực rỡ, sắc bén đến mức gió quanh lưỡi kiếm bị xé tan. Luồng sáng đó đập thẳng vào tâm xoáy, cắt phăng dòng lực đen đặc. Không khí nổ tung, sóng xung kích tràn ra cuốn bay sương mù quanh đền.

Khoảnh khắc Đại Xà bị chặn đòn, Ám Thiên đã lướt như bóng ma vòng ra sau, mũi kiếm rạch một đường dọc theo phần bụng khổng lồ của nó, vảy đen tím tóe lên tia lửa khi kim loại cọ vào.

Linh Phong tận dụng thời cơ, bật người lên cao, kiếm khí tụ dày quanh lưỡi kiếm, rồi chém thẳng xuống gáy Đại Xà, nơi các mảng vảy đã rạn từ đòn tấn công trước.

Ba luồng kiếm khí - bạc, tím than và xanh lam - đồng loạt giáng xuống, giao nhau ngay trên thân quái vật. Ánh sáng bùng lên chói lòa, tiếng rít gầm của Đại Xà vang vọng khắp đảo, khiến mặt hồ xung quanh dậy sóng dữ dội.

Nhưng… từ những vết thương, chất lỏng tím đen lại trào ra, nhanh chóng ngưng kết thành những mảnh vảy mới, còn dày và sắc hơn trước. Đại Xà ngẩng cao đầu, ánh mắt đỏ rực bùng cháy như máu sôi, phản công bằng một cú quét toàn lực khiến cả nền đền rung lắc như sắp sụp đổ.

Cú quét khổng lồ chưa kịp chạm đất thì cơ thể Đại Xà bỗng co giật dữ dội. Một tiếng gầm như xé toạc bầu trời vang lên, áp lực bủa vây khiến cả ba đồng loạt khựng lại.

Từ những khe vảy rạn, ánh sáng tím đen phụt ra dữ dội, quấn quanh toàn thân nó như hàng nghìn con rắn nhỏ đang trườn siết. Tiếng “rắc… rắc…” vang lên liên tục, không phải từ nền đá, mà từ chính xương cốt khổng lồ của nó đang biến đổi.

Thân thể dài ngoằng cuộn siết lại, co rút dần, cơ bắp xoắn chặt như đang bị nén đến cực hạn. Vảy đen tím bong ra từng mảng, bắn tung tóe rồi tan thành khói đặc quánh.

Chỉ trong nhịp thở, trước mặt họ không còn là con quái vật khổng lồ nữa… mà là một người đàn ông cao lớn, mái tóc dài màu tím đen rũ xuống như dòng thác, đôi mắt đỏ rực vẫn giữ nguyên sự hung bạo nguyên thủy. Trên cánh tay hắn, những mảng vảy còn sót lại lấp loáng ánh tím, ngón tay dài và nhọn như móng vuốt, mỗi cử động đều phát ra tiếng gió rít.

Hắn siết chặt nắm đấm, luồng khí áp tha hóa bùng lên, thổi tung sương mù và xé rách từng tán cây xung quanh. Giọng nói trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian, vừa như con người, vừa như tiếng rít của rắn:

- Kẻ nào… dám bước chân vào lãnh địa của ta… sẽ không toàn thây.

Sát khí ngập tràn, khiến không khí trở nên đặc quánh đến mức từng hơi thở cũng như bị dao cứa vào phổi.

Không cần báo trước, hắn biến mất khỏi tầm mắt - chỉ để lại một vệt tím đen xé toạc không khí.

“Ầm!!!”

Cú đấm đầu tiên giáng xuống vị trí Linh Phong vừa đứng, tạo thành một hố sâu hoắm, đất đá bắn tung như bị bão cuốn. Làn sóng khí từ cú đấm quét sạch cả hàng cây phía sau, để lại những thân gỗ to bằng bắp đùi gãy ngang, mặt cắt nhẵn đến rợn người.

Chưa kịp định thần, một bóng tím khác đã áp sát Ám Thiên. Cú đấm thứ hai đi kèm luồng khí lực dồn nén như búa sấm, ập thẳng vào ngực. Ám Thiên nghiêng mình tránh, nhưng cả bức tường cây sau lưng anh lập tức bị xé tung, gỗ vụn và lá rừng cuộn lên thành lốc xoáy.

Thiên Minh lách lên đỡ đòn thứ ba - nhưng ngay khi thanh kiếm của anh chặn được cú đấm, áp lực truyền qua đủ để mặt đất dưới chân nứt toác, vệt nứt chạy dài như tia chớp, cắm sâu vào trong rừng.

Mỗi cú ra tay của hắn giờ đây không còn là những đòn quét chậm rãi của một con mãng xà khổng lồ, mà là sự kết hợp chết người giữa tốc độ và sức mạnh. Khí lực từ nắm đấm sắc bén đến mức không khí cũng bị xé rách, để lại từng đường xoáy dữ dội trên khoảng không.

Ba luồng kiếm khí liên tiếp xé rách màn đêm, va chạm vào những cú đấm như sấm nổ của hắn. Mỗi lần va, không khí rung lên, sóng xung kích quét sạch từng khoảng rừng, cây cối gãy rạp, mặt đất bị xới tung thành những hố sâu và rãnh nứt ngoằn ngoèo.

Giữa cơn hỗn loạn ấy, giọng hắn vang lên như tiếng trống trận dội từ lòng đất:

- Trăm năm ta trấn giữ… kẻ xâm phạm… giết không tha!

Hắn lao đến, tốc độ càng lúc càng nhanh, nắm đấm và chưởng lực vẽ nên những quỹ đạo tím đen dữ dội, buộc cả ba phải vừa lách né, vừa tung kiếm phản công để không bị nghiền nát.

Nhưng từng nhịp thở của hắn trở nên gấp gáp, bờ vai giật mạnh theo từng động tác. Những vệt tím đen bắt đầu lan rộng hơn trên da, từ cổ tay, cánh tay cho đến nửa thân trên, như những mạch độc đang ăn sâu vào tận tủy.

Mỗi lần hắn vận dụng sức mạnh, khí tha hóa lại bùng phát dữ dội hơn, kèm theo mùi tanh kim loại nồng nặc. Đôi mắt đỏ rực ban đầu còn giữ chút lý trí giờ chỉ còn là hố lửa rực cháy - và trong từng cú ra tay, sự điên cuồng đã lấn át hoàn toàn sự tỉnh táo.

Cả khu rừng quanh đền rung chuyển như sắp bị bứng khỏi mặt đất, từng mảng lá cây bị cuốn vào lốc xoáy kiếm khí và quyền kình, xoay tít trước khi bị xé vụn.

Một tiếng gầm xé toạc bầu trời đêm. Từ khắp cơ thể hắn, những đường vân tím–đen bùng phát dữ dội, ăn sâu vào tận gốc xương. Làn da rạn nứt như gốm bị nung quá lửa, từ những khe nứt đó trào ra chất lỏng nhầy quánh ánh tím, bốc khói trắng khi chạm xuống đất.

Đôi mắt hắn giờ chỉ còn một màu tím đậm, không còn tròng đen, không còn ánh sáng con người. Mái tóc dài tung loạn, phần gáy xuất hiện từng mảng vảy đen sắc như lưỡi dao, lan nhanh xuống vai và khắp sống lưng.

- GIẾT!!!

Tiếng rống không còn mang hình hài của ngôn từ. Sức ép từ nó quét ngang chiến trường, khiến cả ba bị hất lùi, những gốc cây cổ thụ bị bật tung, cả mảng đất bị bốc lên như sóng.

Hắn lao tới không còn theo bất kỳ chiêu thức nào - chỉ là cơn cuồng phong của bản năng giết chóc. Mỗi cú đấm giáng xuống như búa trời, tạo thành những hố sâu, đá và đất bị nghiền nát thành bụi. Cú quét chân của hắn chém toạc cả sườn núi nhỏ phía xa, văng ra hàng trăm mảnh đá bén như phi tiêu.

Linh Phong bật kiếm khí cực đại, chém vỡ từng mảnh đá đang bay tới. Ám Thiên xoay mũi kiếm, dựng lên một vòng xoáy kiếm lực chắn trước mặt, còn Thiên Minh bước thẳng vào luồng bạo kình, kiếm và quyền chạm nhau, tạo nên tiếng nổ như sấm rền ngay trên mặt đất.

Nhưng khác trước… giờ đây mỗi lần va chạm, lực từ hắn mạnh đến mức cánh tay cầm kiếm tê dại, xương cổ tay rạn ra từng đường nhỏ.

Trận chiến không còn là đấu trí hay kỹ thuật. Đó là một cơn bão thịt và thép, nơi bất kỳ sơ hở nào cũng đồng nghĩa với bị nghiền nát ngay lập tức.

Tiếng gầm man dại của hắn còn vang dội chưa dứt… thì “Xoẹt!!!” - một bàn tay thò xuyên qua tấm lưng phủ đầy vảy đen, máu tím đặc quánh phụt ra, bốc khói nghi ngút.

Đầu hắn khựng lại giữa không trung. Cả cơ thể cứng đờ, đôi mắt đỏ tím giãn to, như không thể tin vào điều vừa xảy ra. Ngón tay của bàn tay ấy cong lại, bóp chặt lấy thứ gì đó trong lồng ngực hắn.

Chỉ một khắc trước, chiến trường còn rung chuyển bởi tiếng va chạm và gào thét. Nhưng giờ… mọi âm thanh bỗng tắt lịm.

Gió rừng lặng hẳn. Ánh sáng tím từ cơ thể hắn chập chờn, yếu dần như ngọn đuốc sắp tắt. Những mảng vảy trên vai và cổ bắt đầu rụng xuống từng mảnh, rơi lộp bộp xuống nền đất nhuốm máu.

Ba người còn lại - Thiên Minh, Linh Phong, Ám Thiên - đều khựng lại, mũi kiếm vẫn còn đang hướng về phía hắn nhưng không ai tiến thêm bước nào. Cảm giác như họ vừa chứng kiến một con thú dữ giữa cơn cuồng nộ… bị ai đó tóm gọn chỉ bằng một bàn tay.

Trong khoảnh khắc chết lặng ấy, giọng nói khẽ vang lên từ phía sau hắn, trầm thấp nhưng đủ khiến từng tế bào trên cơ thể mọi người lạnh buốt:

- Ngươi… đã ồn ào đủ rồi.

Bóng người phía sau bước ra từ màn khói tanh nồng của máu - Tử Dương.

Tay trái hắn vẫn cắm sâu xuyên qua lưng Đại Xà, bàn tay khẽ run theo từng nhịp đập yếu ớt cuối cùng của con quái.

Tay phải hắn cầm một thứ màu tím sẫm, bề mặt như đang chảy lỏng, nhưng lại tỏa ra từng làn khói tím–đen đặc quánh, xoáy tròn như sống. Thứ đó tựa như một mảnh lõi đang đập nhịp, phát ra âm thanh “thình thịch” nặng nề, khiến không khí xung quanh trầm xuống.

Hắn rút tay trái khỏi cơ thể Đại Xà, máu tím phun ra như suối, bốc khói xèo xèo trên đất. Không hề nhìn xác con quái, Tử Dương vung tay phải một cái.

“BỐP!!!”

Một luồng lực vô hình bùng nổ. Cơ thể khổng lồ của Đại Xà như bị một bàn tay khổng lồ bóp nghẹt, quằn quại, vặn vẹo, xương thịt nứt rạn và co rút lại. Tiếng gào bị nghẹn ú ớ, rồi toàn bộ thân hình bị nén chặt thành một khối cầu to bằng đầu người, phát ra ánh sáng tím rực, mạch sáng đập nhịp như một trái tim đang hấp hối.

Tử Dương nắm lấy quả cầu đó, ánh mắt không chút cảm xúc, giọng trầm lạnh:

- Hoàn tất.

Ám Thiên khẽ hừ lạnh, nắm chặt chuôi kiếm:

- Ai mà rảnh đứng nhìn ngươi biến hình chứ!

Cùng lúc, Linh Phong và Thiên Minh lao lên. Ba luồng kiếm khí khác biệt hợp lại thành một cơn bão ánh sáng, xé rách mặt đất, cuốn thẳng về phía Tử Dương.

Nhưng…

“Ầm!!!”

Một luồng khí tức tím–đen bùng phát từ cơ thể hắn, mạnh đến mức hất văng cả ba người ra xa. Mặt đất xung quanh lõm xuống, đá vỡ tung, cây cối gãy rạp theo vòng xung kích.

Cơ thể Tử Dương từ từ nâng lên khỏi mặt đất, lơ lửng giữa không trung. Tha hóa chi lực như những dòng sông khói tím đen quấn quanh hắn, trườn vào từng thớ cơ, từng mạch máu. Không chỉ chiếm lấy sức mạnh của hắn, nó còn đồng hóa toàn bộ năng lượng Đại Xà vừa bị hắn nuốt trọn - hợp nhất thành một nguồn sức mạnh khổng lồ, không còn chút phản phệ.

Vảy thép phủ kín cơ thể, từng đường nét cơ bắp rắn chắc đến mức không một vết nứt hay tì vết nào tồn tại. Hơi thở hắn ổn định trở lại, nhưng áp lực phát ra thì như một bức tường vô hình ép xuống toàn bộ hòn đảo.

Từng luồng khí từ mọi ngóc ngách của Tử Xà Đảo bị hút về phía hắn. Những tia sáng tím ma quái trên cây, mùi tanh trong không khí, và cả tàn dư tha hóa trên mặt hồ… tất cả biến mất, như thể chưa từng tồn tại.

Nhưng thay vì yên bình, một thứ sức mạnh mới trỗi dậy, khủng khiếp hơn, tinh khiết hơn, và hoàn toàn thuộc về hắn.

Tử Dương mở mắt. Ánh tím trong tròng mắt không còn hỗn loạn - mà đã trở thành một màu sáng ngời tuyệt đối, tựa ngọn đèn hiệu báo trước một cơn ác mộng sắp tràn ra thế giới.

Không một lời báo trước.

“BÙM!!!”

Tử Dương biến mất khỏi tầm mắt trong một nhịp tim. Khoảnh khắc hắn xuất hiện lại, khoảng không trước mặt Linh Phong đã bị xé toạc bởi một cú đấm.

Không khí nổ tung. Làn sóng xung kích từ cú đấm ấy thổi bay hàng chục thân cây, đất đá bị cuộn lên như sóng, và cả khoảng rừng phía sau Linh Phong… bị cày sạch thành một rãnh sâu hoắm.

Linh Phong vừa kịp nghiêng người tránh, nhưng gió đấm cắt ngang qua vẫn đủ khiến áo giáp trên vai anh nứt toác. Máu rỉ xuống, nóng rực.

Ám Thiên lập tức lao tới, kiếm vung thành một vầng sáng bạc chém ngang hông Tử Dương. Nhưng hắn chỉ nghiêng người, bàn tay phủ đầy vảy thép tóm lấy lưỡi kiếm. Tiếng “KENG” chát chúa vang lên - và thanh kiếm sắc đến mức cắt sắt như bùn… không để lại nổi một vết xước trên tay hắn.

Thiên Minh là người duy nhất không lùi lại. Khí áp vô hình từ cơ thể anh bùng lên, ép xuống tạo thành một khoảng trống giữa cơn bão tàn phá.

Anh nâng kiếm, ánh mắt khóa chặt vào Tử Dương.

Tử Dương nhìn cả ba, khóe môi nhếch lên:

- Đây mới là bắt đầu…

Rồi hắn xoay người, tay phải nắm chặt thành quyền, toàn bộ tha hóa chi lực tụ lại thành một cột sáng tím đen đặc quánh. Cú đấm ấy nhắm thẳng xuống mặt đất.

ẦM ẦM ẦM!!!

Mặt đất nổ tung, toàn bộ bề mặt rừng bị hất lên thành những mảng đất đá khổng lồ, bay loạn xạ như thiên thạch rơi. Cơn địa chấn từ cú đánh lan ra đến tận bờ hồ, khiến mặt nước dựng thành từng bức tường sóng khổng lồ.

Khói bụi còn chưa tan hết, Tử Dương đã bước ra từ giữa đám đổ nát, bàn tay phải nắm lấy chuôi kiếm dài gần bằng cả cơ thể. Thanh kiếm đen sẫm, trên thân khắc những đường vân tím chảy như máu, tỏa ra từng nhịp xung động khiến không gian xung quanh méo mó.

Hắn khẽ nghiêng đầu, đôi mắt rực sắc tím quỷ dị:

- Đến lượt ta thử kiếm mới.

“Vù-ẦM!!!”

Một đường chém xé thẳng qua mặt đất. Vết cắt sâu đến mức thấy cả lớp đá nền, còn khí tím đặc quánh trào ra khỏi đường chém, như máu từ vết thương khổng lồ của hòn đảo. Nhưng ngay khi lan ra được vài mét, toàn bộ khí tím ấy lại bị hút ngược trở về, cuộn xoáy rồi nhập thẳng vào cơ thể Tử Dương.

Ám Thiên liếc sang Linh Phong, nhếch mép:

- Chẳng khác gì nôn ra… rồi nuốt lại.

Không đợi đối phương ra thêm đòn, Thiên Minh đã bước lên, kiếm khí dồn lại dày đặc đến mức nền đất dưới chân nứt vỡ. Linh Phong lập tức hòa kiếm khí của mình vào, tạo thành một vầng sáng trắng xanh sắc bén bao bọc xung quanh. Ám Thiên cũng nhấc kiếm, mũi kiếm hướng thẳng về phía Tử Dương, luồng ánh bạc mỏng nhưng lạnh đến mức đông cứng cả không khí.

Ba luồng kiếm khí giao hòa, bùng nổ thành một lưỡi kiếm khổng lồ hình thành giữa bầu trời, chém thẳng xuống.

Tử Dương chỉ khẽ nhếch môi, xoay cổ tay. Thanh kiếm đen sẫm của hắn vung lên, tha hóa chi lực bùng phát thành cột lốc xoáy tím đen, đỡ lấy toàn bộ sức nặng của ba người.

Tiếng va chạm vang lên như sét xé ngang trời, sóng xung kích quét sạch mọi tán cây còn sót lại. Cả mặt đất rung chuyển, từng phiến đá khổng lồ bị hất văng ra xa hàng trăm mét.

Cột kiếm khí tím đen và lưỡi kiếm khổng lồ do ba người hợp lực chạm nhau, tạo thành một khoảng trống chân không ngắn ngủi giữa tâm va chạm. Từ trong đó, Tử Dương bước ra, cơ thể hắn gần như không hề có một vết trầy, chỉ có từng mảng khí tím còn lượn quanh cánh tay, rồi bị hút ngược trở lại.

Hắn siết chuôi kiếm, ánh mắt lóe lên một tia sắc bén như vừa hiểu thêm điều gì.

- Ra là thế… sức mạnh này không cần ép… chỉ cần dẫn.

Vù!

Hắn biến mất khỏi tầm mắt, chỉ để lại những vệt nứt kéo dài dưới đất. Một tích tắc sau, lưỡi kiếm của hắn đã áp sát Thiên Minh từ bên hông. Thiên Minh vừa kịp xoay người đỡ, tia lửa trắng xanh bắn ra, nhưng lực chém vẫn đủ hất anh lùi lại mấy mét.

Không cho đối thủ thời gian lấy lại thế, Tử Dương xoay cổ tay, điều khiển tha hóa chi lực tập trung ở mũi kiếm. Đường chém thứ hai lao về phía Linh Phong, không còn sức phá hoại hỗn loạn như trước mà gọn gàng, sắc bén, tốc độ tăng gấp đôi. Linh Phong nghiến răng nghiêng người né, chỉ nghe “xẹt” một tiếng, tấm áo ngoài đã rách toạc.

Ám Thiên nhận ra điều bất thường, ánh mắt trầm xuống:

- Hắn đang vừa đánh vừa học…

Đòn kế tiếp của Tử Dương chứng minh lời ấy. Hắn xoay nửa vòng người, mũi kiếm lia ngang. Tha hóa chi lực không còn tràn lan khắp chiến trường, mà ép thành một đường mảnh như sợi chỉ, nhưng nơi nó đi qua, đá nứt thành hình đường thẳng hoàn hảo, cây gãy gục như bị lưỡi dao cắt.

Mỗi nhát kiếm tiếp theo, sự hoang dại giảm đi, sự chính xác tăng lên, và cùng với đó là áp lực nghẹt thở. Không gian quanh hắn như bị một tay kiếm sư lão luyện khắc lại bằng những đường chém tử vong, ép cả ba vào thế chỉ có thể vừa chống đỡ vừa tìm khe hở phản kích.

Các đường kiếm liên hoàn của Tử Dương đều dồn sát về một hướng, áp lực như muốn nghiền nát cả không gian trước mặt. Hơi thở hắn trở nên ổn định, từng động tác càng chính xác, và rồi - hắn quyết định thử nghiệm chiêu “đoạt mạng” đầu tiên kể từ khi gần như hoàn toàn kiểm soát sức mạnh mới.

Tha hóa chi lực tụ cuộn quanh lưỡi kiếm, đặc quánh như kim loại lỏng, rồi bùng phát thành một luồng kiếm khí tím đen đậm đặc, kéo theo sát khí như dao cắt vào da thịt. Hắn vung mạnh, luồng kiếm khí ấy lao thẳng về phía trước, như muốn xé toạc cả mảng rừng.

Nhưng đúng khoảnh khắc đó - “Vùm!!!” - từ xa, một luồng kiếm khí khác lao tới, cuộn trong hỏa diễm đỏ rực, tiếng rít xé gió vang vọng khắp khu rừng. Nó đâm thẳng vào đường kiếm của Tử Dương, mang theo uy lực không hề kém cạnh, như thể muốn cắt đôi cả bầu trời.

Hai luồng kiếm khí chạm nhau. ẦM!!!

Cú va chạm tạo nên một vụ nổ ánh sáng khủng khiếp. Lửa và khí tím bùng lên, quét ngang cả hai bên chiến tuyến, thổi bay hàng chục cây đại thụ thành tro bụi. Mặt đất nứt ra thành những đường rãnh cháy sém, sức ép mạnh đến mức cả không khí cũng rung lên, dội lại những tiếng ù ù chói tai.

Trong làn khói mù mịt, không ai kịp thấy rõ gương mặt của kẻ vừa tung ra chiêu hỏa kiếm kia… nhưng rõ ràng, một người mới đã bước vào trận chiến.

Khói bụi vẫn chưa kịp tan thì một âm thanh vang lên, trầm ổn nhưng đầy uy áp, như lệnh tuyên giữa trời đêm:

- Hỏa Dực Quân, đệ nhất kiếm sư… đã đến đây!

Từ trong làn khói, một bóng người sải bước ra. Là một lão tầm năm mươi, mái tóc cam rực rỡ giờ đã ngả bạc ở vài lọn, như ngọn lửa từng bùng cháy dữ dội nay vẫn còn sức thiêu đốt. Thân hình rắn chắc, từng bước chân mang theo sức nặng của kẻ đã kinh qua trăm trận.

Trên tay ông là thanh trường kiếm đang bùng cháy, ngọn lửa đỏ cam rực sáng cả khoảng trời đêm. Ánh lửa phản chiếu trên gương mặt hằn sẹo, đôi mắt sáng rực lên ngọn lửa quyết tâm không thể dập tắt.

Ông mặc bộ giáp nhẹ, từng mảnh kim loại ôm khít lấy cơ bắp. Sau lưng là tấm áo choàng đỏ sẫm, nơi giữa tấm vải in nổi biểu tượng mặt trời cách điệu màu trắng - dấu ấn của uy quyền và sức mạnh.

Lão dừng bước, mũi kiếm hạ xuống chạm đất, hỏa diễm vẫn bùng lên dữ dội, luồng nhiệt khiến không khí xung quanh rung lên từng hồi.

- Kẻ nào… động vào mạng của đám này, sẽ phải bước qua xác ta trước.

Ám Thiên hạ mũ, liếc nhìn vị kiếm sư tóc cam, khóe môi nhếch nhẹ:

- Tôi còn tưởng Hội đến… là để mang xác chúng tôi về chứ.

Linh Phong bước lên nửa bước, giọng vẫn đầy nghi hoặc:

- Tiền bối… sao ông biết chúng tôi cần ứng cứu?

Hỏa Dực Quân bật cười khẽ, tiếng cười trầm như sắt va vào nhau:

- Là “vòng tay” các ngươi phát tín hiệu đó.

Tử Dương ngoác miệng, nửa như ngáp, nửa như khinh thường:

- Họp… gia môn rồi chứ?

Hắn vung kiếm. Từng nhát kiếm như mưa trút xuống, dày đặc đến mức ánh trăng cũng bị xé nát thành vô số mảnh bạc lấp loáng.

Hỏa Dực Quân ngẩng đầu, đôi mắt như bùng cháy:

- Mạng ta còn đây, các ngươi không cần lo!

Lời vừa dứt, khí thế của cả nhóm bùng lên. Hỏa Dực Quân dẫn đầu, một kiếm bổ thẳng lên trời, hỏa diễm cuộn trào thành lưỡi sóng đỏ rực, quét ngang, thiêu rụi cả cơn mưa kiếm.

Không bỏ lỡ thời cơ, cả bốn người đồng loạt xông vào, tạo thành vòng vây ép sát Tử Dương.

Hắn cười lạnh, vảy thép trên tay và vai phản chiếu ánh lửa, rồi bất ngờ quất chiếc đuôi dài như roi thép, hất văng Hỏa Dực Quân lùi hẳn mấy trượng. Ngay lập tức, Linh Phong thế vào khoảng trống, kiếm khí bạc trắng như nước lũ ập tới.

Tử Dương vừa thủ vừa phản, mỗi bước di chuyển đều như đã tính trước nửa nhịp, khiến vòng vây không bao giờ khép kín hoàn toàn. Lưỡi kiếm tím than vẽ thành những đường vòng cung vừa đủ để chặn, rồi xoay thành đòn phản kích sắc lẹm.

Mỗi khi Linh Phong áp sát, mũi kiếm của hắn đã chờ sẵn ở đúng quỹ đạo tấn công; khi Ám Thiên lao tới từ góc khuất, đuôi thép của Tử Dương quất ngang, đánh bật kẻ địch ra xa; Thiên Minh vừa hạ kiếm xuống đã buộc phải xoay cổ tay đổi hướng, vì lưỡi kiếm đen tím của hắn đã luồn tới ngay bên hông, nhanh đến mức kiếm khí chỉ kịp cắt qua tà áo.

Còn hễ Hỏa Dực Quân tung kiếm hỏa diễm, hắn liền trượt người né sát mép lưỡi, mượn luồng nhiệt để tăng tốc cú xoay kế tiếp.

Từng nhịp kiếm va chạm dồn dập như sấm, tia lửa và ánh hỏa quện vào khí tím đặc quánh. Rừng cây xung quanh bị xé nát thành những khoảng trống loang lổ, mặt đất đầy vết rạch sâu hoắm, khói nóng và bụi đá cuộn mù.

Tử Dương không chỉ đang chiến đấu - hắn đang kiểm soát trận địa như một con thú săn mồi bao trọn lãnh thổ của mình.

Đột nhiên, Tử Dương xoay mũi kiếm cắm mạnh xuống đất, toàn thân hắn hạ thấp, đôi mắt lóe lên ánh tím đậm đặc. Một vòng xoáy kiếm khí bùng nổ từ tâm, cuộn theo khí nóng và hắc vụ như lốc xoáy dựng đứng.

Đuôi thép quất mạnh xuống nền, tạo thành một đường nứt sâu hun hút, rồi hắn xoay người một vòng trọn, lưỡi kiếm quét thành bán nguyệt chém xé cả mặt đất. Lực chấn động dội ngược, hất tung đá vụn và những gốc cây bị gãy rễ.

Cơn sóng kiếm khí ấy không chỉ cắt ngang mọi đòn tấn công đang áp sát, mà còn tạo khoảng trống ép cả ba cùng lúc lùi lại.

Linh Phong trượt chân kéo kiếm dựng lên để che chắn, Ám Thiên phải chống mũi kiếm xuống đất mới trụ vững, còn Hỏa Dực Quân thì cắm gót xuống sâu, hỏa diễm trên lưỡi kiếm bùng cao như muốn nuốt trọn luồng áp lực kia.

Tử Dương đứng giữa tâm vòng xoáy tan dần, áo choàng tím than tung bay trong gió, giọng khẽ vang ra nhưng như áp thẳng vào tai họ:

- Đến đây thôi… từ giờ, đến lượt ta săn.

Không đợi vòng xoáy kiếm khí tan hẳn, Tử Dương đã biến mất khỏi tầm mắt như một vệt tím xé toạc không gian.

Tiếng kim loại va nhau vang lên choang choảng chỉ nửa nhịp sau - hắn đã xuất hiện ngay trước mặt Linh Phong, tung cú chém dọc nặng như búa giáng, buộc y phải nghiêng người lách tránh. Nhưng chưa kịp phản công, đuôi thép đã quất ngang, hất Linh Phong văng ra xa đập vào thân cây gãy răng rắc.

Cùng lúc, Ám Thiên áp sát từ bên hông, kiếm lao như mũi tên. Tử Dương xoay cổ tay chặn thẳng, lực va chạm tạo một vòng xung kích thổi bay lá rừng. Chưa kịp để Ám Thiên lấy lại thế, hắn dùng tay trái bắn ra luồng hắc khí đậm đặc, ép y phải bật ngửa ra sau để tránh bị nuốt chửng.

Hỏa Dực Quân gầm một tiếng, hỏa kiếm xé trời chém xuống như vầng dương rơi thẳng. Tử Dương không né, mà dùng chính sức mạnh vừa hấp thụ, vận khí lên lưỡi kiếm, đỡ thẳng đòn trong tiếng nổ rền trời. Hắc vụ và hỏa diễm quấn vào nhau, xoắn thành cột lửa-tối đỏ rực, quét sạch những gốc cây còn sót quanh chiến trường.

Hắn không dừng lại dù chỉ một nhịp thở. Mỗi cú ra kiếm của Tử Dương đều nối liền đòn trước, tốc độ nhanh đến mức kẻ đối diện chỉ vừa chặn xong đã lập tức phải phòng thủ đòn tiếp theo.

Chuyển động của hắn giờ đây không còn là những nhát chém đơn lẻ - mà là cơn bão liền mạch, đè cả bốn người vào thế lùi liên tục, bước chân bị ép sát mép rừng.

Trong mắt Tử Dương, ánh tím đã hoàn toàn nuốt hết màu đen, mỗi lần vung kiếm là một lần mặt đất dưới chân nứt toác, khí tím bị hút trở lại cơ thể hắn như thể bản thân đang “nuốt” chính sức tàn phá mình tạo ra để nuôi lớn thêm sức mạnh.

Giọng hắn vang lên, trầm thấp nhưng át cả tiếng gió, như đang tuyên án:

- Phòng thủ mãi… các ngươi nghĩ trụ được bao lâu?

Một nhát chém ngang của Tử Dương vẽ thành vệt tím dữ dội trong không trung. Linh Phong chỉ kịp bắt chéo kiếm đỡ, nhưng lực va chạm khủng khiếp ép y bật ngược ra sau, cả cơ thể văng mạnh như viên đạn, đập xuyên qua hai thân cây rồi nằm bất động, máu trào khóe miệng.

- LINH PHONG! - Thiên Minh gầm lên, mắt lóe tia sát khí.

Không cần bàn bạc, anh và Hỏa Dực Quân lập tức sải bước lao thẳng vào Tử Dương. Một kiếm của Thiên Minh lạnh như băng, một kiếm của Hỏa Dực Quân rực cháy như mặt trời.

Hai luồng kiếm khí - băng lam và xích hỏa - giao hòa giữa không trung, xoắn chặt thành một đường trảm duy nhất, sáng rực đến mức xé toạc bóng tối của cả khu rừng.

“ẦM!!!”

Cú trảm bổ thẳng vào người Tử Dương, xuyên qua vòng phòng thủ của hắn. Một vết chém kéo dài từ vai xuống hông, máu tím–đen phun thành từng tia dài, bắn tung tóe như mưa máu, vẽ thành một đường vòng cung nhuộm đỏ cả khoảng trời.

Sức mạnh từ cú hợp kích khủng khiếp đến mức nền đất nứt toác, gió nóng thổi rát cả mặt. Trong khoảnh khắc đó, cả hai đều tin - đây sẽ là một kiếm định thế cục.

Nhưng…

Không khí đột ngột lạnh buốt. Mọi chuyển động chậm lại, như thời gian vừa bị bóp nghẹt. Toàn bộ hắc khí và huyết văng ra chưa kịp rơi xuống đất đã dừng lơ lửng giữa không trung, từng giọt, từng giọt rung nhẹ… rồi bắt đầu tụ ngược lại.

Như thể bầu trời bị đảo chiều, tất cả máu, tất cả hắc khí bị hút trở về vết thương trước ngực hắn. Lớp da rách nát từ từ liền lại, từng thớ cơ, từng mạch máu tái tạo ngay trước mắt họ.

Trong vòng chưa đến ba nhịp thở, Tử Dương đã đứng đó, ngực chỉ còn một vết sẹo mờ, đôi mắt tím sáng rực hơn bao giờ hết.

Hắn mỉm cười, giọng khàn lạnh:

- Các ngươi nghĩ… ta vẫn là phàm nhân ư?

Không gian trở lại yên ắng bất thường sau khi khe nứt khép lại.

Chỉ còn tiếng gió và mùi khói đá vụn từ tàn tích ngôi đền sụp đổ.

Linh Phong thở gấp, tay siết chặt chuôi kiếm, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào hố sâu vừa hình thành ở trung tâm đảo. Ám Thiên khẽ cúi người, bàn tay đặt lên nền đá lạnh - cảm nhận rõ những dao động lạ lẫm lan ra từ nơi đó.

Tha hóa chi khí… hoàn toàn biến mất.

Không còn ánh tím đen, không còn hơi thở quái vật nào từ mặt hồ. Nhưng thay vào đó… là một khoảng trống vô hình, như thể một lớp màn bảo vệ vừa bị xé đi.

Hỏa Dực Quân nghiến răng, giọng trầm lại:

- Không… đây không phải là yên ổn. Ta cảm nhận được… áp lực thần khí đã yếu đi.

Cả ba đều hiểu - cái luồng khí ấm áp và nặng nề từng bao trùm nơi này không chỉ kìm hãm tha hóa, mà còn là một cấm chế. Giờ đây nó đang tan biến từng mảnh, mỏng dần như sương trước gió.

Ám Thiên khẽ nhíu mày, lời nói lạnh như băng rơi ra chậm rãi:

- Đây chỉ là một trong những cấm chế… ngăn các Ngoại Thần tiến vào hành tinh này.

Từ sâu trong hố đen, một tiếng “thình” trầm nặng vang lên - như nhịp tim của thứ gì đó khổng lồ ở xa xăm. Mặt đất chỉ rung nhẹ, nhưng đủ để gợi ra một cảm giác mơ hồ… rằng rào chắn đã mở ra, và ở phía bên kia, có thứ đã bắt đầu nhìn về nơi này.

Từ khoảng không sâu thẳm bên ngoài rìa thiên hà, giữa biển sao tĩnh lặng, một khe sáng mảnh như lưỡi dao bất chợt lóe lên.

Trong khe sáng ấy, một con ngươi khổng lồ mở ra - sâu thẳm và tối tăm đến mức ánh sáng xung quanh bị hút vào, chỉ còn viền ngoài phát ra sắc vàng máu.

Ánh mắt ấy lặng lẽ liếc về phía hành tinh như kẻ săn mồi vừa ngửi thấy mùi máu. Không tiếng động, không chuyển động dư thừa… nhưng một luồng áp lực vô hình đã bắt đầu lan xuống theo khoảng không vô tận, tựa như một lời thì thầm không ai nghe rõ:

- Cuối cùng… cũng mở đường.

Ánh mắt chớp khẽ một lần, rồi khe sáng khép lại, để lại màn đêm ngập tràn yên tĩnh - thứ yên tĩnh giả tạo trước khi sóng dữ tràn tới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...