Mặt trời nhô lên chậm rãi từ phía chân trời, ánh sáng vàng nhạt trải khắp mặt hồ còn lăn tăn gợn sóng. Hương sớm mát lạnh len qua từng sợi tóc, xua đi mùi khói và máu của trận chiến đêm qua.
Con thuyền lớn rời bến, lướt chậm trên mặt nước. Linh Phong ngồi dựa vào ghế, bờ vai quấn băng trắng, sắc mặt vẫn còn hơi tái nhưng ánh mắt đã thả lỏng hơn. Ở khoang giữa boong, Ám Thiên và Hỏa Dực Quân… lại như đang thực sự đi nghỉ dưỡng: cả hai nằm dài trên ghế, mỗi người một tư thế thoải mái, mắt nửa nhắm nửa mở đón ánh nắng bình minh.
Hỏa Dực Quân nghiêng đầu, giọng khàn nhưng rắn rỏi:
– Này, chiến xong rồi mà đứng đó làm gì?
–– Lại đây ngắm cảnh, cho não nghỉ một chút.
Ám Thiên chống một tay lên trán, nheo mắt nhìn sang Thiên Minh và Linh Phong:
– Đúng đấy. Hai người mà cứ cau có thế kia thì khác gì vẫn còn ở trên chiến trường.
Thiên Minh im lặng một lúc, ánh mắt dõi về phía hòn đảo xa dần trong sương mờ. Cuối cùng, anh bước lại gần, ngồi xuống ghế bên cạnh Linh Phong. Tiếng sóng vỗ đều đặn vào mạn thuyền, ánh nắng len qua boong gỗ, tạo cảm giác bình yên đến khó tin.
Nhưng ở phía chân trời, một vệt khí mỏng như sợi chỉ vẫn lặng lẽ bốc lên từ đảo, tan vào bầu trời. Nhìn thoáng qua, chẳng ai để ý… nhưng với những người vừa sống sót từ trận chiến đó, họ đều hiểu - đó là dấu hiệu cho thấy, mọi chuyện chưa hề kết thúc.
Tiếng sóng vẫn đều đặn vỗ vào mạn thuyền, gió sớm mang theo mùi muối biển và ánh nắng ấm áp đầu ngày. Nhưng khi câu chuyện chạm đến Tử Xà Đảo, nụ cười nơi khóe môi Hỏa Dực Quân khẽ tắt.
Giọng lão trầm xuống, nặng như thép mài:
– Các ngươi biết không…
–– Không phải lúc nào Hội cũng kịp cứu người. Đêm qua, nếu ta tới chậm nửa khắc thôi… kết cục sẽ khác hoàn toàn.
Không ai đáp, chỉ có tiếng sóng và tiếng chim biển vang lên trong khoảng lặng.
Lão ngồi dậy, đôi mắt sắc như lưỡi kiếm quét qua từng người:
– Cấm chế trên Tử Xà Đảo đã mỏng dần. Nhiều năm trước, cội rễ tha hóa nơi đó từng bị một kiếm sư vì ham muốn sức mạnh mà cưỡng ép sử dụng. Khi hắn mất kiểm soát… phải trả giá bằng vô số sinh mạng mới đánh bại được.
Ám Thiên chau mày:
– Sau đó Hội phong ấn nó?
Hỏa Dực Quân lắc đầu:
– Không chỉ phong ấn.
– Hội đã mượn thần lực từ một trong những cấm chế cổ xưa của hành tinh này để áp chế nó. Nhưng… tha hóa không phải thứ dễ khuất phục. Nó ăn mòn không chỉ cấm chế, mà cả vạn vật xung quanh đất, rừng, sinh vật, và cả những kẻ ngu muội tìm cách tiếp cận.
Linh Phong khẽ rùng mình:
– Nghĩa là… từ đêm qua, một phần áp chế đó đã biến mất?
Lão không trả lời ngay, chỉ ngẩng mặt nhìn về phía chân trời, nơi ánh mặt trời đang dần xé toạc bóng tối còn sót lại:
– Đúng. Và khi một mảnh dây xích đã đứt… những mắt còn lại sẽ yếu đi nhanh hơn các ngươi tưởng.
Trên boong thuyền, bầu không khí vốn nhẹ nhõm bỗng chùng xuống. Ánh sáng bình minh vẫn rực rỡ, nhưng trong lòng mỗi người… đã có một cái bóng mới.
Hỏa Dực Quân chống khuỷu tay lên đầu gối, cúi người về phía trước, giọng chậm rãi nhưng nặng tựa đá chì:
– Các ngươi biết vì sao hành tinh này tồn tại nhiều cấm chế cổ đến vậy không?
Không ai trả lời. Chỉ có tiếng sóng vỗ và tiếng gió căng buồm.
Lão tiếp:
– Vì ngoài kia, xa hơn cả những vì sao mà các ngươi có thể thấy, tồn tại những thứ mà người xưa gọi là “Ngoại Thần”. Chúng không phải Thần theo nghĩa mà loài người hay ca tụng… mà là những thực thể sinh ra từ hỗn nguyên, chỉ biết ăn mòn, đồng hóa và mở rộng bản thân đến khi không còn gì ngoài chúng.
Ám Thiên nhíu mày:
– Tha Hóa Chi Thần… cũng là một loại Ngoại Thần?
Ánh mắt Hỏa Dực Quân lóe lên tia cảnh giác:
– Đúng, nhưng là một trong những kẻ đặc biệt nguy hiểm.
–– Tha hóa là bản năng ban phát sức mạnh để đồng hóa vũ trụ. Chỉ cần một mầm tha hóa lọt qua… mọi sự sống trên hành tinh này sẽ dần biến đổi cho đến khi không còn thứ gì thuộc về chúng ta nữa.
Linh Phong khẽ gật đầu, trầm giọng:
– Vậy cấm chế chính là… hàng rào.
Lão lắc đầu:
– Không chỉ là hàng rào.
–– Cấm chế là sự kết hợp giữa thần lực của các vị Thần bảo hộ và quyền năng của những kiếm sư vĩ đại nhất thời cổ đại. Mỗi cấm chế được dựng lên không chỉ để chặn bước Ngoại Thần, mà còn để giam giữ những thứ đã lọt vào trong… như cội rễ tha hóa trên Tử Xà Đảo.
Thiên Minh im lặng từ nãy đến giờ, ánh mắt hướng về phía đường chân trời đỏ sẫm:
– Nhưng nếu một cấm chế đã mỏng đi… thì bọn chúng sẽ nhận ra.
Hỏa Dực Quân khẽ cười, nhưng đó là nụ cười không chút vui vẻ:
– Ta e rằng… ngoài thiên hà, đã có kẻ vừa mở mắt nhìn về phía hành tinh này. Và khi Ngoại Thần để mắt đến… chúng sẽ không bao giờ thôi dõi theo.
Lời lão vang lên, hòa cùng tiếng gió biển, để lại một lớp sương mỏng vô hình bao trùm boong thuyền - thứ không phải của trời, cũng không phải của biển, mà là của nỗi lo đang len lỏi vào tim từng người.
Nhưng rồi Hỏa Dực Quân khẽ thở ra, như muốn xua bớt không khí căng thẳng vừa phủ lên boong thuyền:
– Dù sao… mọi chuyện còn chưa tới mức phải cầm kiếm ngay bây giờ. Chúng ta cứ tạm gác lại.
Con thuyền lướt qua vùng nước tĩnh lặng, bầu trời dần chuyển sang sắc vàng ấm áp của buổi sớm. Xa xa, vạn hồ hiện ra như một tấm gương khổng lồ, phản chiếu từng dải mây nhuộm hồng bởi ánh bình minh.
Ám Thiên và Hỏa Dực Quân vẫn nằm dài trên ghế, một người nhắm mắt tận hưởng gió, một người thong thả nhấp chén trà nóng. Lão quay sang gọi:
– Này, mấy chú… bỏ cái mặt căng như dây đàn xuống, lại đây ngắm cảnh một lát.
Linh Phong sau khi được băng bó cũng rời chỗ, cùng Thiên Minh bước ra mạn thuyền. Ánh sáng phản chiếu trên mặt hồ phủ lên gương mặt cả hai một lớp màu vàng dịu.
Linh Phong khẽ nói, mắt vẫn dõi theo đàn chim nước bay vụt lên khi con thuyền đi ngang:
– Hiếm khi nào… được yên bình thế này.
Thiên Minh gật nhẹ
– Ừ. Cũng hiếm khi có dịp ngồi xuống mà không phải nhìn lưỡi kiếm của ai đó.
Tiếng cười khẽ vang lên. Sóng gợn lăn tăn dưới ánh nắng, gió mang mùi hương mát lành của hồ và cỏ ướt, xóa đi phần nào dư âm khốc liệt của trận chiến vừa qua.
Ít nhất… trong khoảnh khắc này, tất cả đều cho phép bản thân tận hưởng một chút yên bình giữa những cơn bão chưa tới.
Thuyền rẽ sóng, rời khỏi vùng nước mở để tiến sâu vào một nhánh hồ khác. Nước nơi đây trong đến mức đáy hồ hiện ra rõ mồn một, nơi san hô, cỏ nước và đàn cá ánh bạc bơi thành từng dải như những dải lụa sống.
Trên mặt nước, vô số ngôi nhà gỗ dựng trên bè lớn, nối nhau bằng cầu gỗ cong cong như những dải ruy băng. Xen kẽ là những con thuyền buôn chở đầy hàng hóa - từ hòm trái cây nhiệt đới, giỏ thảo mộc thơm ngát, cho đến những lồng thủy tinh nuôi cá phát sáng - tất cả trôi chậm rãi như một khu chợ nổi khổng lồ.
Nhưng điều khiến Vạn Hồ trở nên huyền ảo hơn cả… là tầng không trung phía trên. Những “thuyền bay” bằng gỗ sẫm và vải buồm mỏng, treo lơ lửng nhờ các cụm tinh thạch phát sáng, chở theo hòm hàng lơ lửng giữa mây. Mỗi lần một thuyền hạ xuống, những sợi dây sẽ kéo thùng hàng xuống bè nổi phía dưới, rồi lại chậm rãi rời đi, lướt trên mặt hồ như đang bay giữa bầu trời.
Ánh bình minh quét qua cả ba tầng - dưới đáy, trên mặt và giữa không trung - khiến toàn bộ khung cảnh như một bức tranh sống, nơi con người và thiên nhiên hòa vào nhau, vừa thanh bình… vừa ẩn chứa một cảm giác kỳ bí khó tả.
Ám Thiên khẽ huýt sáo, nửa như trêu chọc, nửa như thật sự ngạc nhiên:
- Không tệ… ta bắt đầu hiểu vì sao chỗ này được gọi là Vạn Hồ rồi.
Linh Phong dựa lưng vào ghế, ánh mắt vẫn không rời khỏi cảnh tượng trước mặt, khóe môi khẽ nhếch:
- Đẹp đến mức… muốn quên luôn chuyện chúng ta vừa thoát chết.
Hỏa Dực Quân chỉ cười khẽ, nhưng ánh mắt lão lại trầm ngâm, như thể đang nhớ về những chuyến hành trình xưa.
Còn Thiên Minh… vẫn đứng ở mũi thuyền, đôi mắt sâu thẳm phản chiếu cả mặt hồ nhiều tầng kia. Không ai biết anh đang nghĩ gì, nhưng trong khoảnh khắc ánh bình minh lướt qua gương mặt ấy, dường như sự căng thẳng từ trận chiến trước đó cũng tạm thời tan biến.
Khi thuyền men theo một hành lang nước hẹp để ghé vào một bến nhỏ, Linh Phong ngồi dậy khỏi ghế, quay sang hỏi:
- Này… tiền nhiệm vụ thì sao? Đại Xà biến mất rồi, ai tin bọn ta đã xử lý xong?
Hỏa Dực Quân vẫn ngả lưng, tay gác hờ lên chuôi kiếm, đáp tỉnh bơ:
- Ta sẽ lo vụ bằng chứng.
Ám Thiên đang ngồi vắt chân bên kia bỗng bật cười khẽ:
- À… ra là lấy cái đầu của ông đem nộp à?
Hỏa Dực Quân nhổm dậy, trừng mắt:
- Đồ ngốc! Không phải cái kiểu đó!
Linh Phong chống cằm, cố nhịn cười, ánh mắt láo liên giữa hai người. Còn Thiên Minh thì vẫn im lặng, khoé môi hơi nhếch như đang thầm hưởng thú vị từ màn đối đáp.
Hỏa Dực Quân khoanh tay, hất cằm đầy tự tin:
- Yên tâm, ta sẽ bảo lãnh cho các ngươi. Giờ thì vô tư đi… ta bao rồi!
Câu nói ấy vừa dứt, Linh Phong lập tức bật dậy như chưa từng bị thương, ánh mắt sáng rỡ:
- Nghe như nhạc trời.
Ám Thiên huýt sáo một tiếng, ném cho Thiên Minh cái nhìn “người tốt hiếm lắm, tranh thủ đi”. Còn Thiên Minh chỉ khẽ gật, nhưng khoé môi cong lên rất nhẹ.
Chiếc thuyền lướt qua dãy nhà nổi và dừng lại trước một công trình đồ sộ nằm ngay giữa mặt hồ - tầng dưới là hệ thống sàn gỗ liên kết nhau, bên trên là tòa kiến trúc chạm trổ tinh xảo, mái cong phủ ngói lam ánh lên trong nắng sớm. Từ xa đã nghe mùi hải sản tươi và hương gia vị quyện trong gió.
Một cây cầu gỗ ngắn nối thẳng từ bến vào cổng lớn. Ngay khi cả nhóm bước lên, những gợn sóng dưới chân hắt ánh phản chiếu lung linh lên trần gỗ, khiến nơi đây như khoác lên lớp áo thủy sắc mơ hồ.
Bảng hiệu treo ngang cửa ghi rõ tên nhà hàng bằng nét chữ bay bổng, phía dưới in hình mặt trời cách điệu màu trắng - dấu hiệu cho thấy đây là cơ sở được Hội bảo trợ, không lo chuyện thanh toán.
Ngay khi vào trong, một dãy bàn dài lát gỗ bóng loáng hiện ra, bên dưới lớp kính trong suốt là mặt hồ lấp lánh, thỉnh thoảng có đàn cá nhiều màu bơi qua. Nhân viên nhanh chóng dẫn cả nhóm tới vị trí giữa sảnh - vừa đủ để nhìn toàn cảnh hồ và bầu trời đang đổi sang sắc vàng mật ong.
Hỏa Dực Quân ngồi xuống ghế, chống một tay lên bàn, tay kia giơ thực đơn dày cộm như sổ nhiệm vụ. Ông liếc qua một lượt rồi… đặt xuống, nhìn thẳng nhân viên:
- Mang hết món đặc sản của các ngươi ra đây. Loại nào mắc nhất, to nhất, nhiều nhất thì để ở giữa bàn.
Ám Thiên cười nửa miệng:
- Đúng là phong cách “cha vợ tương lai” chiều con rể.
Hỏa Dực Quân ném cái nhìn sắc lẹm qua, nhưng khoé môi vẫn nhếch lên:
- Con rể cái đầu ngươi!
Linh Phong đang được băng bó ngồi một góc, đưa tay lên:
- Cho tôi thêm trà nóng. Và… ừm, đừng tiếc thịt cá hồi đỏ.
Thiên Minh vẫn im lặng, chỉ gật khi nhân viên hỏi, nhưng vừa thấy Ám Thiên chọc Linh Phong “ngồi không mà ăn dữ” anh liếc sang, nhàn nhạt buông một câu:
- Ăn nhiều để khỏi yếu như lúc bị quất văng hôm qua.
Câu đó khiến Ám Thiên suýt sặc nước, Linh Phong thì bật cười hả hê, còn Hỏa Dực Quân thì vỗ bàn cười sảng khoái.
Chẳng mấy chốc, bàn ăn đã đầy ắp: cá nướng ướp thảo mộc bốc khói nghi ngút, tôm hùm đỏ óng được đặt trên lớp đá lạnh, những bát canh hải sản đậm vị, kèm theo đĩa rau rừng xào vừa giòn vừa thơm. Ánh lửa từ bếp giữa nhà hàng hắt lên trần gỗ, kết hợp tiếng nước vỗ nhịp đều đều bên dưới, tạo nên khung cảnh vừa ấm cúng vừa huyền ảo.
Giữa tiếng trò chuyện và chọc ghẹo, không ai quên rằng chỉ vài giờ trước, họ vẫn còn đứng giữa lằn ranh sinh tử. Nhưng lúc này… mọi thứ tạm gác lại. Chỉ còn mùi thức ăn, tiếng cười, và ánh bình minh trải dài trên Vạn Hồ.
Giữa tiếng cười nói rộn rã, bỗng có một khoảng khắc kỳ lạ - tiếng thìa chạm vào bát khẽ vang lên, nhưng không ai mở lời. Bên ngoài, mặt hồ phản chiếu những tia nắng đầu ngày như trải một lớp lụa vàng, từng con chim lạ sải cánh trên bầu trời tĩnh lặng.
Ám Thiên hạ ly rượu xuống, mắt khẽ hẹp lại. Trong ánh phản chiếu của Vạn Hồ, hắn vẫn thấy hình bóng con quái xà gào thét trong lửa và máu.
Linh Phong ngả lưng vào ghế, tay vô thức chạm vào vết thương bên sườn. Hắn nhớ cảm giác lưỡi kiếm mình trượt trên lớp vảy đen tím, và ánh mắt Tử Dương trước khi biến mất vào khe nứt… thứ ánh mắt không còn là của một con người nữa.
Hỏa Dực Quân ngồi khoanh tay, miệng vẫn nhai nhưng đôi mắt sắc lạnh hướng ra phía xa. Ông từng thấy nhiều chiến trường, nhưng thứ áp lực mà Tử Dương tỏa ra - đó là loại sức mạnh đủ khiến cả một hội phải dè chừng.
Còn Thiên Minh, vẫn im lặng như suốt bữa ăn. Ánh mắt anh đặt xuống mặt nước, nơi những gợn sóng nhỏ đang tan ra, như thể đang tìm câu trả lời cho một dự cảm không lành.
Chỉ vài giây sau, Hỏa Dực Quân bật cười phá tan sự im lặng, nâng ly lên cao:
- Ăn đi, mấy đứa! Không phải ngày nào cũng có người bao đâu.
Tiếng cười lại rộn lên, nhưng sâu trong lòng mỗi người, dư âm của trận chiến vẫn còn chưa tan.
Chaporia
Bình Luận (0)