Tàn Dư Của Thần/Chapter 4: Hậu Duệ Thần ThúChapter 4: Hậu Duệ Thần Thú
20px

Linh Phong tiến đến gần vách đá, ngước nhìn lên một hốc sâu vào trong, cách mặt đất ít nhất hai chục mét. Vách đá dựng đứng, gần như không có điểm bám. Linh Phong thử leo lên nhưng chỉ được chừng hai mét thì lại hụt chân, rơi xuống. Anh bèn kéo những thân cây cao ngổn ngang dưới đất, dựng thẳng vào vách núi để làm điểm tựa. Leo lên ngọn cây, anh đứng thẳng người, cố vươn tay tới một điểm bám phía trên. Dù với được, anh vẫn còn cách hốc đá tới năm mét. Linh Phong hít một hơi thật sâu, dồn sức nhảy lên, cuối cùng cũng bám được vào hốc đá và nâng người lên.

Linh Phong đã lên được hốc đá, nhưng đống cây anh dựng đều đã đổ hết xuống đất. Dường như anh cũng chẳng bận tâm, chỉ đứng ngay miệng hốc đá nhìn vào bên trong. Hốc đá rộng khoảng sáu mét, cao tầm bảy mét, và sâu vào trong. Cách anh ba mét, một tiểu dị thú lông trắng đang cuộn tròn. Toàn thân nó trắng xóa, giống như một khối tuyết, đến nỗi khó mà phân biệt được đâu là đầu hay cánh. Chỉ có đôi mắt đỏ rực sáng lên giữa khối trắng xóa ấy. Linh Phong tiến lại gần, con tiểu dị thú liền nhắm mắt rụt cổ lại. Bị cuốn hút bởi vẻ đẹp mê hồn của bộ lông trắng, Linh Phong vô thức chạm vào người nó. Con tiểu dị thú từ từ mở mắt, rồi khẽ rướn đầu chạm vào anh. Anh dịu dàng dùng tay xoa đầu nó.

Nghe thấy tiếng động bên ngoài, Linh Phong bước ra miệng hốc đá nhìn xuống. Hóa ra, Thiên Minh đang đi tới từ xa, kéo theo một tiểu dị thú lông đen. Thiên Minh ngước lên, hỏi vọng:

- Anh có thể xuống đây được không? Hay anh bị kẹt ở đấy rồi?

Linh Phong cười lớn, đáp:

- Tôi nhảy xuống đây anh đỡ tôi nhé! Không thì cũng chỉ gãy chân thôi, chắc chẳng sao đâu.

Thiên Minh bình thản nói:

- Được… nhảy xuống.

Linh Phong nghe vậy thì chùn bước, vội vàng nói:

- Thôi, tìm cách khác vậy.

Linh Phong vẫn đứng trước miệng hốc đá, ánh mắt hướng xuống, nhưng bỗng nhiên, một tiếng nổ chói tai vang lên từ ngay phía sau lưng anh, làm rung chuyển cả vách đá. Khói bụi mù mịt bốc lên, che khuất tầm nhìn, chỉ nghe thấy tiếng đá lở rào rào. Cùng lúc đó, con dị thú lông đen đứng cạnh Thiên Minh ngẩng mặt, đôi mắt đỏ rực. Nó đứng dậy, vỗ cánh bay lên, như một con quái vật từ trong khói bụi bước ra, mang theo uy lực trấn áp cả một vùng trời.

Làn khói bụi nhanh chóng bị thổi bay bởi hai luồng khí mạnh mẽ ngược chiều nhau. Trên bầu trời, hai con tiểu dị thú đang vỗ bốn cánh, nhẹ nhàng lơ lửng giữa không trung, mỗi con mang một vẻ uy nghi riêng. Linh Phong bàng hoàng, nhưng ngay sau đó, anh thấy mình đã ở trên lưng con tiểu dị thú màu trắng lúc nào không hay. Cả hai con thú từ từ hạ xuống, tạo nên một cảnh tượng vừa hoành tráng vừa đầy bí ẩn.

Linh Phong nhảy xuống đất, và ngay lập tức, hai tiểu dị thú lại vung cánh, đối mặt nhau đầy căng thẳng. Không chần chừ, Linh Phong cùng Thiên Minh nhảy vào giữa, đứng chắn giữa trận chiến của chúng. Hai tiểu dị thú dừng lại, hạ cánh xuống, vẻ mặt chúng không còn hung hăng nữa. Con tiểu dị thú màu đen từ từ giơ chiếc đuôi bên phải ra trước mặt, xòe ra, để lộ một khối cầu phát ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ, đường kính chỉ khoảng năm centimet.

Thiên Minh nhìn khối cầu, đưa tay đẩy nhẹ về phía tiểu dị thú, như ra hiệu cho nó. Hiểu ý, con dị thú từ từ vung đuôi lên, há miệng ra nuốt lấy khối cầu. Một luồng hào quang sáng chói lòa bao phủ toàn thân nó. Khi ánh sáng dần dịu đi, trên bốn cánh của nó xuất hiện những tia sét màu xanh biếc, lan tỏa khắp người rồi biến mất dần.

Linh Phong nhìn thấy kì lạ liền hỏi:

- Thứ gì vậy?

Thiên Minh quay người lại, cười nói: - Anh cũng biết thông tin về những thần thú mà lại không biết điều này sao? Khi những con thú sống lâu, hấp thu năng lượng trời đất, chúng dần tự biết cách điều khiển nguồn năng lượng đó. Khối cầu kia chính là do con dị thú to lớn kia tích tụ toàn bộ năng lượng từ trước mà tạo thành một khối năng lượng cô đặc. Chắc chắn trước khi tôi đến, nó đã phun khối cầu ấy vào tổ của con nó.

Linh Phong ngớ người:

- Ơ vậy sao! Kì thực tôi cũng chỉ biết sơ một vài thông tin mà thôi.

Linh Phong nhìn về phía xác con dị thú màu xám, chỉ tay và nói:

- Theo anh nói, vậy chắc con đó cũng có một viên.

Thiên Minh bước đến gần, dùng tay nhấc miệng con dị thú màu xám lên. Ngay lập tức, một luồng ánh sáng chói lọi phát ra từ sâu bên trong cổ họng nó. Thiên Minh đưa tay vào, kéo chiếc lưỡi con dị thú, và một khối cầu kim quang rực rỡ lăn ra. Anh cầm khối cầu lên, đi ra khỏi đó, rồi ném về phía Linh Phong.

Linh Phong nhanh chóng chộp lấy, tò mò xem xét. Sau một hồi ngắm nghía, anh lại ném nó về phía con tiểu dị thú lông trắng. Nó há họng ra và nuốt trọn khối cầu. Cũng giống như con dị thú màu đen, một luồng hào quang trắng xóa bao bọc lấy nó, rồi dần tản đi, để lại những tia chớp nhỏ lan tỏa khắp cơ thể rồi biến mất.

Thiên Minh mỉm cười, giọng nói đầy thâm ý:

- Giờ cả hai tiểu dị thú đã có tu vi bản thân cộng thêm tu vi của mẹ chúng, vậy nên chúng đều có tu vi trăm năm rồi.

Linh Phong vừa xoa đầu hai con thú nhỏ, vừa băn khoăn hỏi:

- Giờ ta phải làm gì với chúng đây?

Thiên Minh ngước nhìn lên những áng mây, thản nhiên đáp:

- Chúng không còn mẹ ở đây, nếu ở lại chắc chắn chỉ làm hại người dân để có cái ăn thôi. Nếu anh có thể nuôi chúng thì hãy mang chúng về.

Linh Phong gật đầu dứt khoát:

- Được. Vậy mang chúng về thôi, nhưng tôi phải báo cáo nhiệm vụ để họ thu dọn đống đổ nát này.

Linh Phong giơ chiếc vòng tay lên, một luồng ánh sáng quét qua cơ thể con dị thú lông xám. Xong xuôi, anh lại đến chỗ con dị thú màu đen và lặp lại thao tác tương tự. Hai người cùng nhau xuống núi, trong khi hai tiểu dị thú thì bay lượn tít trên cao.

Xuống được một đoạn, họ bỗng thấy một người với vẻ mặt hoảng hốt, vội vã chạy lên.

Ngay phía sau, một người đàn ông khác tay cầm một cây gậy kim loại dài đang truy đuổi. Người chạy lên vụt qua Linh Phong và Thiên Minh, thì người đi sau bất ngờ nhún chân một cái. Chỉ trong tích tắc, từ khoảng cách hàng trăm bước, hắn đã thu hẹp lại, chỉ còn cách ba người vỏn vẹn bốn bước.

Người đàn ông cầm gậy kim loại vung gậy, đâm thẳng tới. Mọi thứ diễn ra quá nhanh, chỉ trong tích tắc, đến nỗi Linh Phong không kịp có phản ứng gì. Chỉ nghe một tiếng "bộp" khô khốc, một luồng khí vô hình đã đánh trúng đầu người đang chạy. Hắn ngã khuỵu xuống đất, bất tỉnh.

Một luồng khí vô hình đã đánh trúng đầu người đang chạy. Chỉ thấy đầu gậy kim loại đã bị chặn lại bởi một cành cây trong tay của Thiên Minh. Người cầm gậy nhếch môi, lên tiếng:

- Võ công của ngươi khá đấy, chỉ tiếc là ngươi không biết cách hóa giải chiêu của ta. Đòn đó, nếu nội lực của ngươi yếu hơn, thì hắn đã bị kiếm khí đánh xuyên qua não rồi.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh khiến Linh Phong chỉ vừa kịp định thần sau khi người cầm gậy lên tiếng. Anh nhìn kỹ người đối diện: một thanh niên tầm ba mươi tuổi, với ánh mắt nhanh nhạy, cặp chân mày đậm. Anh ta cao hơn Linh Phong một chút, thân hình bình thường, không quá vạm vỡ. Mái tóc xanh da trời được vuốt ngược ra sau, và anh ta mặc một bộ vest đen với sơ mi trắng bên trong, trông rất lịch sự.

Linh Phong lên tiếng, chất vấn:

- Anh là ai, sao lại truy sát người này?

Từ nãy giờ, vũ khí của Thiên Minh và người cầm gậy vẫn đang chạm nhau, chưa hề buông ra. Thấy Linh Phong hỏi, cả hai người đều thu vũ khí về, rồi người cầm gậy mới cất lời.

Người cầm gậy nhếch môi, tự xưng:

- Đại danh ta là Chiến Thần. Ta đang làm nhiệm vụ truy nã tên tử tội này, tính ra hai ngươi đều là hạ cấp, sao lại cản ta thi hành công vụ?

Linh Phong nghe vậy, vừa cười vừa tự hỏi trong đầu:

- "Chiến Thần"… đại danh ngạo mạn quá vậy! Thiên Minh có thể chặn đòn đánh, nếu giao chiến không biết hắn có phải đổi đại danh không nhỉ? Mà khoan đã, Chiến Thần... Chiến Thần... nghe ở đâu rồi thì phải, sao lại không thể nhớ ra được?

Linh Phong nói lớn, cắt ngang dòng suy nghĩ:

- Nếu anh đang làm nhiệm vụ, tôi cũng không cản anh.

Người thanh niên cầm gậy tiến tới tên tử tội nằm trên mặt đất, dùng gậy bẻ cong trói chặt hắn lại. Sau đó, hắn đứng lên, nhìn về phía

Thiên Minh, nói:

- Ngươi giỏi đấy, nội lực không tầm thường.

Thiên Minh đáp lại bằng ánh mắt bình thản:

- Nội lực của anh cũng xảo diệu không kém. Nội lực của tôi khi đối đầu với nội lực của anh liền bị biến thành dây dẫn, truyền nội lực xuyên qua, đánh trúng kẻ bị che chắn... thật là không tầm thường.

Chiến Thần Bất Bại nghe vậy, cười phá lên:

- Ha ha… ngươi nhìn ra rồi. Từ xưa tới nay, những kẻ tiếp chiêu của ta đều bị nội lực đánh trúng, không ai đỡ được, cũng chưa ai nhìn ra được chiêu của ta. Hôm nay ngươi không hóa giải được, nhưng lại nhìn ra được. Không tầm thường, không tầm thường. Ngươi tên gì?

Thiên Minh mỉm cười đáp:

- Tên tôi là Thiên Minh.

Chiến Thần Bất Bại gật đầu:

- Thiên Minh, ta sẽ nhớ cái tên này. Ta đi đây.

Chiến Thần Bất Bại huýt sáo một tiếng, và từ phía xa vang lên một âm thanh "phừng phực" như một ngọn lửa lớn bị gió thổi bùng.

Một con thú kỳ dị xuất hiện, đang chạy trên không trung. Nó có thân hình to lớn như bò mộng, đầu trâu, sừng nai, răng nanh sắc nhọn như sư tử, da và đuôi lại giống hệt cá sấu, còn tứ chi thì uy lực như hổ. Khi chạy trên không, tứ chi của nó bốc lên ngọn lửa xanh lớn.

Chiến Thần Bất Bại túm lấy tên tử tội, ném thẳng lên trên, rồi nhún chân nhảy một cái, phóng lên lưng con thú. Vụt một cái, chỉ còn lại ánh lửa đang tan biến dần, cả người và thú đều đã không còn bóng dáng. Hai người họ tiếp tục đi xuống núi.

Linh Phong ngạc nhiên thốt lên:

- Nhìn kìa, con thú đó xem ra cũng là hàng hiếm đấy!

Trong lòng anh lại dấy lên hàng loạt câu hỏi:

- Chiến Thần Bất Bại là ai? Lai lịch của hắn thế nào? Con thú kia cũng thuộc dạng hiếm, ít nhất cũng phải là con cháu thần thú đời thứ hai phải không? Võ công của Thiên Minh và Chiến Thần Bất Bại rốt cuộc cao tới đâu? Ai sẽ thắng nếu họ giao chiến? Khi về, mình sẽ nhờ Thiên Minh dạy võ, liệu anh ấy có đồng ý không? Mà sao Thiên Minh lại có võ công lợi hại như vậy? Thiên phú của hắn cũng chưa từng lộ ra.

Thiên Minh vừa đi vừa hỏi, phá tan dòng suy nghĩ của Linh Phong:

- Tổ chức sẽ làm gì với xác của hai con dị thú đó?

Linh Phong cúi mặt xuống, vừa đi vừa đá những viên đá dưới chân, trả lời:

- À… họ sẽ thu về rồi xem các bộ phận có giá trị bao nhiêu. Sau đó họ sẽ gửi cho chúng ta một phần tiền cho cái xác đó, nhưng số tiền chỉ bằng hai phần ba giá bán trên thị trường thôi.

Hai người xuống núi thì cũng đã quá trưa. Linh Phong tới nhà nghỉ, lấy lại phương tiện di chuyển, thanh toán chi phí rồi cùng Thiên Minh rời đi. Hai tiểu dị thú vẫn bay lượn trên cao, theo họ từ ngọn núi về tận nhà.

Về đến nhà thì đã xế chiều. Hai tiểu dị thú đáp xuống sân, trong khi Linh Phong cất phương tiện vào. Nghỉ ngơi một chút, hoàng hôn đã buông xuống, mặt trời sắp lặn. Linh Phong và Thiên Minh sau khi ăn uống, nghỉ ngơi đã mang bộ bàn ghế nhỏ ra trước cửa nhà, vừa hóng mát vừa ngắm cảnh ngôi nhà được bố trí tinh tế, đẹp đến mê hồn.

Linh Phong nhìn vào những hàng cây, giọng nói bỗng trở nên trầm lắng:

- Khung cảnh căn nhà này đều do mẹ tôi bố trí. Cảnh đẹp quá, đúng không? Chỉ tiếc là đã mười năm nay đều do tôi chăm sóc  nên tôi không thể giữ được nét đẹp của nó như ban đầu.

Đúng lúc đó, từ phía cổng, một luồng xích khí bỗng xông qua cửa, như ùa vào bên trong. Cánh cửa từ từ mở ra, một bóng người chậm rãi tiến vào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...