Tàn Dư Của Thần/Chapter 5: Kiếm ảnh truyền thừaChapter 5: Kiếm ảnh truyền thừa
20px

Một bóng người bước vào từ ngoài sân. Vẻ mừng rỡ hiện rõ trên khuôn mặt Linh Phong. Anh lập tức đứng dậy, chạy tới đỡ lấy người ấy, nhẹ nhàng khoác tay trái qua vai, dìu vào nhà.

Thiên Minh cũng lặng lẽ theo sau. Hai tiểu dị thú vẫn ngoan ngoãn ngồi lại ngoài sân, ánh mắt tò mò dõi theo bóng người vừa đến.

Linh Phong đỡ vị khách ngồi xuống ghế, nhanh chóng rót một ly nước đưa tận tay. Khi ánh đèn bật lên, hình ảnh của người này hiện rõ: chạc tuổi Linh Phong, mái tóc đỏ rực phủ bụi bẩn, đôi mắt sắc lạnh ánh lên một cơn giận dữ nén chặt - thứ cơn giận như đã được ủ trong tim từ rất lâu.

Người ấy mặc chiếc áo khoác rách nát, phần ngực và cánh tay trái đều được băng bó sơ sài, có lẽ vừa trải qua một trận chiến kịch liệt.

- Anh bị thương nặng không? - Linh Phong hỏi, giọng đầy lo lắng khi ngồi xuống cạnh bên.

Người kia nhấp một ngụm nước, khẽ lắc đầu:

- Không sao. Không quá nặng. Về tới trụ sở, tôi đã được băng bó và trị thương tạm thời rồi.

Linh Phong như muốn hỏi điều gì đó nữa, môi mấp máy một lúc, rồi cuối cùng chỉ lặng lẽ cúi đầu, nói nhỏ:

- Vậy… còn… mà thôi… cũng mười năm rồi…

Người đàn ông tóc đỏ nâng ly nước, ánh mắt sắc lạnh vẫn chưa tan đi. Anh nhìn thẳng vào Linh Phong, giọng trầm nhưng rõ ràng:

- Đừng nhục chí như vậy. Lần này… tôi có một số thông tin mới về cha tôi, và cả cha của cậu.

Linh Phong giật mình ngước lên, gương mặt hiện rõ sự bàng hoàng.

Người đàn ông tiếp lời, giọng thấp dần nhưng mỗi câu như đè nặng không khí căn phòng:

- Sự mất tích của họ có liên quan đến các thí nghiệm ADN. Tôi chỉ tìm được một đoạn thông tin mơ hồ về “Dự Án ADN” - nghe nói, họ từng cố hồi sinh một người nào đó... nhưng thất bại. Tuy nhiên, từ nền tảng đó, “Dự Án Tử Thần” lại thành công. Chúng bắt đầu thử nghiệm lên người sống, biến đổi cơ thể, biến họ thành những vũ khí sinh học biết đi…

Anh siết chặt bàn tay đang đặt trên đầu gối, gằn giọng:

- Những kẻ đó… không còn là người nữa. Chúng không có ý thức, không có linh hồn - chỉ sống để tuân lệnh. Một xác sống biết chiến đấu.

Linh Phong siết chặt tay ghế, ánh mắt nặng nề:

- Vậy… anh có thấy cha tôi, hoặc bác - cha anh - ở đâu không?

Người đàn ông lắc đầu:

- Tôi chỉ biết họ có dính líu tới dự án này. Phần còn lại thì không rõ. Đang cố truy tìm thêm thì tôi bị một tên phát hiện... và bị đánh thành ra thế này.

Linh Phong kinh hãi thốt lên:

- Có người một mình mà đủ sức đánh anh trọng thương thế này sao?

Người kia gật đầu, nở một nụ cười mỉa mai:

- Hắn cũng là vật thí nghiệm. Tôi không ngờ sức mạnh của hắn lại kinh khủng đến thế. Nếu không chạy trước khi những tên khác kéo tới, chắc giờ tôi đã là một… mẫu vật trong phòng thí nghiệm rồi.

Nói đoạn, anh quay sang nhìn Thiên Minh - người từ nãy giờ vẫn đứng im lặng phía sau - ánh mắt lạnh như lưỡi dao, giọng nghi hoặc:

- Còn tên này là ai?

Linh Phong chậm rãi kể lại mọi chuyện - từ lúc được Thiên Minh cứu, hành trình đồng hành cho đến khi cả hai gặp lại nhau nơi trụ sở.

Nghe xong, người đàn ông tóc đỏ chỉ nhếch mép cười nửa miệng, ánh mắt đầy mỉa mai, liếc sang Linh Phong:

- Ngươi đúng là cả tin... Huống hồ, hắn là vật thí nghiệm. Thứ như vậy - cứ để nó tự sinh tự diệt. Cưu mang làm gì? Chẳng qua chỉ là một mầm họa đội lốt đáng thương.

Linh Phong cau mày, ánh mắt lóe lên sự phản kháng:

- Dù thế nào... anh ấy đã từng cứu em. Một kẻ mất trí, không nhớ gì, mà vẫn có thể liều mình giúp đỡ người khác... Đó không phải là người xấu. Anh bảo em nhẫn tâm bỏ mặc anh ấy, em không làm được.

Người kia nheo mắt, xoáy sâu vào ánh nhìn của Thiên Minh như muốn tìm ra thứ gì đó ẩn giấu trong sâu thẳm:

- Hắn lợi hại đến vậy... thì ta cũng muốn xem thử.

Nói rồi, bàn tay phải của anh ta bỗng nhiên bốc lửa. Một ngọn hỏa diễm vàng rực bùng lên, rực rỡ như mặt trời thu nhỏ, phát ra một nguồn nhiệt khủng khiếp khiến không khí xung quanh biến dạng.

Ngay lập tức, một luồng xích khí cuộn tròn bao bọc lấy ngọn lửa - như một lớp xiềng xích vô hình giữ chặt lấy nó. Áp suất trong không gian tăng vọt. Nhiệt độ bốc cao, nền nhà dưới chân bắt đầu nứt ra những đường mảnh như mạng nhện.

Chỉ trong chớp mắt, người đàn ông lao tới, nắm đấm siết chặt, như một viên thiên thạch bọc lửa đang lao đến mục tiêu. Tốc độ vượt xa phản xạ người thường - từ vị trí cách Thiên Minh năm bước chân, chỉ chưa đến một phần mười giây, cú đấm đã đến sát trong khoảng cách một cánh tay.

Nắm đấm vàng rực chạm sát gần mặt Thiên Minh - chỉ còn một gang tay nữa là va chạm…

Đột nhiên, toàn bộ lửa và xích khí biến mất.

Không còn nhiệt, không còn áp lực. Mọi thứ trở lại yên lặng đến đáng sợ - như thể chưa từng có gì xảy ra.

Bàn tay người đàn ông vẫn giữ nguyên vị trí giữa không trung, cách mặt Thiên Minh chưa đầy nửa gang. Ánh mắt anh ta trợn nhẹ, thoáng hiện vẻ kinh ngạc - rồi chuyển thành thâm trầm.

Thiên Minh vẫn đứng yên như tượng. Ánh mắt anh bình thản, không hề chớp. Gương mặt không một biểu cảm - không sợ hãi, không giận dữ, cũng không phòng bị.

Cả căn phòng lặng đi vài giây - như đang cố hiểu chuyện gì vừa xảy ra.

Người đàn ông tóc đỏ từ từ thu tay lại, mồ hôi lấm tấm trên trán. Dù chưa ra đòn trúng, toàn thân anh vẫn run lên nhẹ nhẹ vì khiếp sợ. Trong lòng gào thét:

- Thứ quái gì vậy...?

Cú đấm vừa rồi là toàn lực của ta, đủ để khiến một cao thủ phải gãy xương, trọng thương. Vậy mà khi va vào hắn, chẳng khác nào ném đá xuống biển - hoàn toàn tan biến, không để lại chút dư chấn nào...

Ta… thậm chí không cảm nhận được khí tức của hắn. Cứ như trước mặt ta không phải con người… mà là vực thẳm vô hình.

Ngay lúc ấy, Linh Phong mới như bừng tỉnh, hét lên:

- Đừng!!

Nhưng đã quá muộn.

Người tóc đỏ chết lặng, một suy nghĩ lóe qua đầu như sấm nổ:

- Hắn… chẳng phải chỉ là một vật thí nghiệm thôi sao...? Nhưng nếu vậy… lẽ nào…?

Và rồi, như thể sự thật vừa đập vào đầu bằng một cú đánh vô hình, người tóc đỏ đột ngột quỳ sụp xuống trước mặt Thiên Minh, giọng đầy thành khẩn và run rẩy:

- Cao nhân… xin ông… xin hãy chỉ dạy võ công cho tôi, có được không?

Cả căn phòng chết lặng.

Thiên Minh vẫn đứng yên, ánh mắt không biểu lộ gì. Linh Phong thì sững sờ, hoàn toàn không hiểu điều gì đang diễn ra trước mắt.

- Người này… anh ấy là một chiến binh mạnh mẽ, từng đối đầu bao hiểm họa, chưa từng cúi đầu trước ai… Vậy mà giờ lại quỳ xuống cầu xin một “kẻ vô danh”? Không phải đó là một điều vô cùng nhục nhã sao?

Rồi một ý nghĩ vụt qua trong đầu Linh Phong:

- Nhưng mình… cũng muốn học võ từ anh Thiên Minh mà. Nếu cả hai cùng xin, có lẽ… hy vọng sẽ cao hơn.

Không do dự, Linh Phong cũng quỳ xuống, nghiêm giọng:

- Anh ấy… trước giờ chưa bao giờ quỳ gối. Thiên Minh, xin anh hãy chỉ dạy võ công cho cả tôi và anh ấy. Tôi cũng cầu xin anh đấy.

Im lặng phủ xuống.

Thiên Minh nhìn cả hai người đang quỳ, ánh mắt khẽ động. Anh bước tới, nhẹ nhàng đỡ cả hai đứng dậy.

Linh Phong lập tức reo lên:

- Anh đồng ý rồi à?

Thiên Minh gật đầu, giọng trầm thấp nhưng rõ ràng:

- Võ công, tôi có thể truyền. Nhưng tôi muốn đổi kiến thức lấy kiến thức.

Linh Phong chớp mắt:

- Kiến thức? Anh muốn biết điều gì?

Thiên Minh đáp, ánh mắt nhìn xa xăm:

- Tôi muốn biết kiến thức mà con người các anh đã tích lũy được. Văn học, lịch sử, triết học, chiến lược, công nghệ - tất cả.

- Hãy dạy tôi những gì thế giới này biết. Còn tôi… sẽ dạy các anh cách trở nên mạnh mẽ.

Linh Phong mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ như vừa trút được một gánh nặng:

- Tưởng gì khó, chứ chuyện đó thì dễ thôi. Tôi sẽ dẫn anh đến thư viện của Hội - nơi chứa đựng gần như toàn bộ tri thức mà con người tích lũy được từ xưa đến nay. Sách gì cũng có, đọc đến… chán luôn ấy! Nhưng đổi lại, anh phải dạy tôi võ công trước đã nhé!

Thiên Minh gật đầu, giọng bình thản:

- Vậy cũng được.

Rồi anh quay sang thanh niên tóc đỏ, hỏi:

- Anh tên gì?

Người kia đáp, ngắn gọn nhưng dứt khoát:

- Tôi là Liệt Xích Long.

Thiên Minh từ tốn đáp lời:

- Khi nào anh hồi phục, tôi sẽ truyền thụ võ công cho anh.

Nói xong, Thiên Minh rời khỏi phòng, bước vào gian nghỉ của mình. Linh Phong thì dẫn hai tiểu dị thú đến khu vực chuồng trại mà anh đã sắp xếp sẵn phía sau nhà - một không gian kín đáo, an toàn và ấm áp, đủ để chúng có thể nghỉ ngơi và quen dần với môi trường mới. Xong xuôi, anh mới trở về phòng, thả người xuống giường, thiếp đi trong sự nhẹ nhõm.

Còn Xích Long, sau khi thấy Thiên Minh đã khuất bóng, cũng lặng lẽ đi tắm rửa, thay sang bộ đồ mới sạch sẽ. Những vết thương vẫn còn âm ỉ, nhưng ánh mắt anh đã khác - không còn sự kiêu ngạo, chỉ còn lại sự tĩnh lặng của một người đã nhận ra điều gì đó lớn lao hơn sức mạnh thể chất.

Sáng hôm sau, trời chỉ vừa hửng sáng, ánh nắng còn chưa len qua được lớp mây mỏng bao phủ dãy núi xa xa. Trong gian bếp nhỏ, mùi thức ăn thơm lừng tỏa ra cùng tiếng va chạm nhẹ nhàng của xoong nồi.

Xích Long - đã thức từ rất sớm, đang loay hoay với vài món ăn đơn giản nhưng đầy đủ: cơm chiên, súp gà, vài lát bánh mì nướng và trà nóng.

Anh mặc một chiếc áo thun màu xanh lá, hơi ôm người, cùng quần jean tối màu. Mái tóc đỏ buộc cao gọn gàng, phong thái trầm tĩnh nhưng vẫn toát lên nét ngang tàng quen thuộc.

Anh bước đến gọi lớn:

- Này! Linh Phong! Thiên Minh! Xuống ăn sáng đi!

Chẳng mấy chốc, cả ba đã ngồi quây quần quanh bàn ăn nhỏ nhưng ấm cúng. Không khí có chút yên bình, như thể một cơn bão lớn vừa đi qua, để lại nơi này là khoảnh khắc tạm lắng - trước khi những ngày sóng gió thật sự bắt đầu.

Linh Phong nhai một miếng bánh mì rồi ngạc nhiên hỏi:

- Anh hôm nay sao dậy sớm thế? Lại còn nấu ăn sáng nữa? Hiếm thấy đấy nha.

Xích Long vừa gắp miếng trứng vừa nhún vai:

- Phải thế chứ. Sắp học võ rồi, phải ra dáng một chút.

Nói xong, anh quay sang Thiên Minh, ánh mắt nghiêm túc:

- Từ hôm nay, bắt đầu dạy võ cho tôi đi.

Thiên Minh nhấp một ngụm trà nóng, đáp lại bằng giọng trầm ổn:

- Anh đã hồi phục chưa? Tôi thấy vết thương của anh vẫn còn nặng đấy.

Xích Long phẩy tay:

- Chỉ là vết thương ngoài da, chẳng đáng kể gì. Không cản được tôi đâu.

Sau bữa sáng, Linh Phong dẫn hai người ra phía sau khu nhà - một khu vườn nhỏ rợp cỏ xanh, hoa tỏa hương thơm ngát, thoảng trong làn gió nhẹ đầu ngày. Vòng ngoài khu vườn là vài gốc cây cổ thụ, được trồng thành hình tròn, mỗi gốc cách nhau chừng năm mét, tạo nên một khoảng sân lý tưởng để luyện võ.

Xích Long mang theo ba thanh kiếm gỗ, đi sóng vai cùng Linh Phong, trong khi Thiên Minh bước chậm rãi phía sau, ánh mắt ung dung như thể đang bước vào một buổi hành lễ chứ không phải võ luyện.

Linh Phong dừng lại giữa khoảng trống, quay lại, ánh mắt chờ đợi:

- Chúng ta luyện võ ở đây đi, chỗ này yên tĩnh và vừa đủ rộng.

Thiên Minh gật đầu:

- Tôi có một bộ kiếm pháp, một bộ chưởng pháp, cùng một vài loại nội công tâm pháp. Nhưng nơi này chưa đủ rộng cho luyện chưởng, nên trước tiên tôi sẽ dạy kiếm pháp. Sau khi học xong, có thể xem như các anh đã chạm vào được cốt lõi của võ học chân truyền.

Nghe đến đó, Xích Long đưa hai thanh kiếm còn lại cho Thiên Minh, rồi lui về ngồi dưới một gốc cây, thả lỏng vai, nhưng mắt không rời khỏi người thầy mới.

- Từ giờ, tôi sẽ gọi anh là thầy.

Thiên Minh mỉm cười, lắc đầu:

- Không cần câu nệ. Chỉ cần các anh thật tâm học, tôi tự khắc sẽ dạy hết mình.

Anh rút thanh kiếm gỗ, tay khẽ nâng lên - ánh mắt đột nhiên thay đổi. Một sự tập trung tuyệt đối lan ra từ khí chất, khiến cả không gian như chùng xuống trong khoảnh khắc.

- Tập trung. Xem kỹ. Đây là chiêu đầu tiên.

Linh Phong lặng lẽ lùi lại, ngồi xuống gốc cây bên cạnh Xích Long, mắt chăm chú dõi theo.

Thiên Minh lúc này đã rút thanh kiếm gỗ, cánh tay khẽ nhấc lên như lướt trong gió. Động tác nhẹ nhàng, uyển chuyển như nước chảy mây trôi, nhưng tốc độ lại càng lúc càng nhanh. Mỗi lần vung kiếm, một kiếm ảnh hiện ra - ban đầu chỉ lấp loáng vài đường, sau dần hóa thành trăm ngàn bóng kiếm, đan xen dày đặc tựa màn mưa bạc.

Chỉ một người một kiếm, nhưng chẳng bao lâu bóng dáng Thiên Minh hoàn toàn tan biến giữa vô số kiếm ảnh, như thể chính bản thân anh cũng hòa vào kiếm khí vô hình, trở thành một phần của kiếm đạo.

Gió thổi qua, lá rơi không chạm đất - bị kiếm khí nhẹ nhàng nâng đỡ rồi cắt vụn giữa không trung.

Buổi sáng trôi qua trong im lặng thiền định.

Tận trưa, kiếm ảnh mới dần thưa đi, rồi tan biến hẳn như chưa từng tồn tại. Thiên Minh lại hiện thân, thu kiếm về, ánh mắt bình thản như thể vừa mới bước ra từ một dòng suối nhẹ nhàng chứ không phải vừa trải qua một trận biểu diễn kiếm đạo siêu phàm.

Anh cất giọng trầm tĩnh:

- Bộ kiếm này không thể học xong chỉ trong một ngày. Hôm nay, tôi chỉ dạy phần đầu - trong ba phần toàn kiếm.

Linh Phong hít sâu một hơi, lòng còn rung động, cười nhẹ:

- Chỉ là phần đầu… mà đã tinh diệu đến vậy. Muốn luyện đến mức hoàn hảo… chắc cũng phải mài dũa cả đời.

Thiên Minh lắc đầu, giọng đều đều nhưng sâu lắng:

- Chiêu thức dù có hoàn hảo, chỉ là chiêu thức. Kiếm pháp này, nếu hiểu được ý cảnh, dù chỉ một chiêu cũng có thể biến hóa vô cùng, tung hoành bất tận. Không phải học nhiều, mà là thấu hiểu sâu.

Anh dừng lại giây lát rồi nói tiếp, ánh mắt nghiêm túc hơn:

- Mỗi chiêu trong bộ kiếm đều có thể tự biến hóa, hoặc kết hợp với chiêu khác thành biến hóa mới. Liên miên không tận. Nhưng cuối cùng, cao hay thấp… vẫn là do tâm người luyện kiếm quyết định.

Anh quay đi, lùi một bước, giọng nói đanh lại như lệnh:

- Bắt đầu luyện đi. Tôi sẽ giảng giải từng tầng diễn hóa cho hai người.

Linh Phong và Xích Long đứng dậy, vung kiếm theo tư thế đã được truyền dạy. Thiên Minh nhún chân, thân hình nhẹ nhàng bay lên đậu trên ngọn cây cao. Gió lướt qua từng tán lá, những tầng mây lững lờ trôi trên cao, khung cảnh yên bình như đang dõi theo từng đường kiếm dưới đất.

Chẳng mấy chốc, cả hai đã dần thành thục. Nhìn họ luyện kiếm đến tận xế chiều, Thiên Minh nhảy xuống, chắp tay nói:

- Tôi sẽ tiếp kiếm của hai người. Cứ tới đi.

Linh Phong và Xích Long không chần chừ, vung kiếm lao đến. Nhưng bóng dáng Thiên Minh liền biến mất, chỉ còn trăm vạn kiếm ảnh bao vây kín xung quanh. Linh Phong cùng Xích Long phối hợp - một công, một thủ, đổi thế liên tục. Nhưng dù hai đánh một, Thiên Minh không hề rơi vào thế hạ phong, ngược lại còn khiến cả hai bị vây ép không ngừng, không tài nào tìm được sơ hở.

Vừa thủ vừa công, Linh Phong nói:

- Kiếm thế này tuy có sơ hở, nhưng khi ta vừa định phản công thì đã bị dẫn đường, lập tức rơi vào thế trận. Như thể xung quanh có hàng vạn con rắn đang chực cắn, chỉ cần sai một bước là mất mạng!

Xích Long đáp ngắn gọn:

- Cùng công!

Hai người tựa lưng vào nhau, chia nhau phá vòng vây theo hai hướng. Rồi bất ngờ, hai kiếm hợp lại thành một đường sáng, dồn toàn lực xông lên. Nhưng ngay khi kiếm khí chạm tới, toàn bộ kiếm ảnh đều tan biến.

Thiên Minh hiện thân giữa không gian tĩnh lặng, tay phải chỉ dùng hai ngón - ngón cái và ngón trỏ - kẹp lấy mũi kiếm. Lưỡi kiếm hướng về phía trước, cán kiếm vòng ra sau lưng anh. Cán kiếm của Thiên Minh đã móc ngược vào lưỡi kiếm của hai người, khiến cả hai thanh kiếm của Linh Phong và Xích Long chéo vào nhau, kề sát cổ đối phương - thế cục bất phân thắng bại nhưng cũng là dấu hiệu cho một trận thua nếu đây là chiến trường thực thụ.

Thiên Minh nhẹ nhàng nhấc kiếm, thu tay về rồi nói:

- Chỉ xem chiêu một lần, cộng thêm chỉ dẫn của tôi, mà hai người đã vận dụng thành thực chiến. Xem ra truyền kiếm cho hai người cũng không uổng công. Dù kiếm chiêu vẫn chưa biến hóa quá sâu, nhưng mỗi người đã tự sinh ra biến hóa riêng. Đó mới là bản lĩnh của người học kiếm. Phần đầu của bộ kiếm pháp xem như đã hoàn thành, chỉ cần tiếp tục luyện tập và trau dồi thêm, các anh sẽ tiến rất xa.

Thiên Minh đưa kiếm trả lại cho Xích Long, rồi cả ba cùng trở về nhà.

Về đến nơi, Linh Phong vào bếp nấu ăn. Một lát sau, mặt trời cũng dần khuất bóng sau rặng núi, bóng chiều buông xuống mái nhà nhỏ.

Trong bữa ăn, ba người vừa ăn vừa trò chuyện.

Thiên Minh chậm rãi nói:

- Ngày mai tôi sẽ dạy hai cậu về nội lực và phần đầu của chưởng pháp. Nhưng để luyện loại công pháp này, chúng ta cần một nơi rộng rãi - biển, thảo nguyên, sa mạc… hoặc ít nhất là chỗ ít người lui tới, tránh gây thương tích cho người vô can.

Linh Phong đáp:

- Biển thì xa quá… nhưng tôi biết một nơi - rất rộng, không người qua lại, hoàn toàn thích hợp.

Xích Long vẫn lặng lẽ nghe, không lên tiếng, chỉ âm thầm quan sát.

Sau bữa ăn, ba người cùng dọn dẹp rồi ai nấy trở về phòng.

Riêng Linh Phong, anh mang kiếm gỗ ra trước sân, tiếp tục luyện lại những chiêu đã học buổi sáng. Dưới ánh trăng nhàn nhạt, từng đường kiếm lướt qua ánh sáng như vẽ thành những vệt sáng mờ ảo giữa không gian yên tĩnh.

Trên mái nhà, Thiên Minh lặng lẽ ngồi đó, quan sát từ xa. Trong tay anh là một cánh hoa tím nhỏ, gió đêm thổi qua làm cánh hoa bay lên rồi tan vào hư không. Không rõ Linh Phong có biết thầy mình đang dõi theo hay không, nhưng từng động tác, từng hơi thở của anh đều nghiêm túc và tập trung.

Một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo vài cánh hoa tím bay quanh Linh Phong. Có cánh hoa lơ lửng sát tay anh, như muốn nâng đỡ từng đường kiếm, từng nhịp thở.

Cùng lúc đó, bên trong phòng, Xích Long ngồi dựa lưng vào ghế, một tay ôm lấy vết thương nơi ngực. Dường như sáng nay luyện kiếm quá sức đã khiến vết thương bị chạm lại. Một luồng xích khí bao quanh cơ thể anh, khuôn mặt nhăn lại đầy đau đớn.

Cánh cửa ban công khẽ mở, gió mang theo vài cánh hoa tím bay vào phòng. Những cánh hoa ấy tỏa ra ánh sáng mờ nhẹ, khi rơi xuống vai Xích Long, vẻ đau đớn trên mặt anh dần dịu lại, hơi thở cũng ổn định hơn.

Ngoài sân, Linh Phong vẫn đang chăm chú luyện kiếm. Trên mái nhà, Thiên Minh khẽ nghiêng đầu nhìn lên bầu trời, nơi ánh trăng sáng vằng vặc chiếu xuống, hòa vào những cánh hoa tím bay bổng giữa gió đêm.

Đêm ấy, trăng sáng, gió nhẹ, hoa rơi như mộng - một khung cảnh đẹp đến tĩnh lặng, như khoảnh khắc hiếm hoi bình yên giữa thế giới đang cuộn mình trong những cơn sóng ngầm của định mệnh.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...