Trời dần hửng sáng. Trong phòng, Xích Long vẫn ngồi trên giường, vận khí điều tức. Ngoài sân, Linh Phong một mình luyện kiếm giữa vườn, từng đường kiếm uyển chuyển theo làn gió sớm.
Khi nắng bắt đầu lên, Linh Phong thu kiếm, trở vào nhà để vệ sinh cá nhân và thay y phục. Trong khi đó, Xích Long cũng đã ngừng vận khí, còn Thiên Minh thì vừa từ mái nhà trở lại phòng.
Một lát sau, Linh Phong mang sang phòng Thiên Minh một bộ y phục đơn giản: áo thun đen và quần jean đồng màu.
- Thay bộ này đi cho dễ hoạt động. - Linh Phong nói rồi quay đi, không chờ trả lời.
Sau đó, cậu mang ra vườn một thau thịt tươi cùng vài loại trái cây, cho hai tiểu dị thú ăn. Hai sinh vật bé bỏng ấy quấn quýt bên chân Linh Phong, ngoan ngoãn thưởng thức bữa sáng.
Xong việc, Linh Phong trở lại nhà đúng lúc Xích Long vừa gọi với xuống:
- Xuống đây, chúng ta đi thôi.
Linh Phong gật đầu:
- Ừ, đi thôi.
Ba người cùng bước ra ngoài. Xích Long lên trước một chiếc phương tiện di chuyển màu bạc, Thiên Minh ngồi cùng Linh Phong ở ghế sau. Đoàn người rời khỏi khu vực sinh sống, tiến thẳng về phía trung tâm thành phố.
Khoảng nửa giờ sau, họ dừng lại trước một quán ăn khá lớn ở ven khu thương mại. Dù bên ngoài không quá phô trương, nhưng khi bước vào bên trong, cả ba đều bị ấn tượng bởi cách bài trí.
Không gian được sắp xếp đơn giản mà tinh tế. Ánh đèn vàng dịu mắt, cây cảnh xanh mướt được đặt ở từng góc tường. Ấn tượng nhất là bể cá hình trụ khổng lồ đặt giữa quán, kéo dài từ sàn nhà lên tận trần. Bên trong, vô số đàn cá nhỏ bơi lượn quanh một mô hình ngọn núi giả, nơi liên tục phun ra những bong bóng khí lăn tăn nổi lên mặt nước - một khung cảnh vừa sống động vừa thư thái.
Ba người chọn bàn ngồi gần cửa sổ. Xích Long gọi một phần bít tết lớn với trứng ốp la; Linh Phong gọi cơm cùng thịt gà chiên giòn; còn Thiên Minh, đơn giản hơn, chọn một đĩa cơm trắng ăn cùng đậu xào và vài loại rau quả hấp.
Không ai nói gì nhiều trong lúc chờ món, nhưng không khí giữa họ đã có sự thay đổi - không còn là khoảng cách của những người xa lạ, mà là một sự đồng hành ngầm hiểu, được rèn nên qua những ngày sóng gió.
Thiên Minh nhìn quanh rồi hỏi:
- Tại sao ở đâu tôi cũng cảm nhận được nội lực của mọi người đều vô cùng yếu vậy?
Linh Phong không trả lời mà hỏi ngược lại:
- Anh có thể cảm nhận được nội lực của người khác à?
Xích Long lên tiếng thay:
- Đã trăm năm nay không còn chiến tranh, người học võ ngày càng ít. Võ công dù có cao cũng chẳng còn mấy ai luyện. Nội công cũng dần mai một. Phần lớn người ta không tu luyện gì cả. Còn những ai có thiên phú, thì lại ỷ vào sức mạnh bẩm sinh, lười luyện tập.
Anh dừng một chút rồi nói tiếp:
- Những người còn giữ truyền thống võ học thì đa phần đã gia nhập Hắc Nguyệt Hội hoặc Bạch Nhật Hội. Các bộ võ công, nội công bây giờ hầu hết chỉ còn được truyền trong gia tộc lớn.
Nghe vậy, Thiên Minh thở dài:
- Có lẽ một ngày nào đó, pho võ công tuyệt học của tôi cũng sẽ mai một, không còn dấu vết trên đời nữa…
Linh Phong bật cười, ánh mắt kiên định:
- Tôi đã được anh truyền dạy chân truyền tuyệt học, tôi sẽ không để nó biến mất đâu.
Thiên Minh mỉm cười nhẹ, rồi tiếp tục ăn. Ăn xong, ba người rời khỏi quán ăn, lên xe. Xe chạy rẽ qua vài khúc quanh nhỏ, rồi ra khỏi thành phố. Trước mắt họ là một vùng đồng bằng rộng lớn, băng qua đó là đến một khu rừng lá đỏ.
Ánh nắng chiếu xuống khu rừng tạo thành một khung cảnh rực rỡ như biển lửa. Lá cây nhuộm sắc vàng, cam, đỏ - tựa như đám cháy lớn đang lan khắp sườn đồi.
Linh Phong lên tiếng:
- Đây là Hỏa Long Huyết Lâm. Hơn trăm năm trước, có một con hỏa long làm loạn vùng này. Cụ tổ của tôi và cụ tổ nhà anh ấy đã phải dùng đến thần binh gia truyền mới đuổi được nó đi.
Anh dừng một chút, giọng chậm lại:
- Con hỏa long ấy vốn là một thần thú, gần như không thể bị thương. Nếu không có những món thần binh ấy, chắc cả vùng này đã trở thành tro bụi. Khi bị thương, nó bỏ chạy, máu loang khắp rừng... Từ đó, nơi này mãi đỏ rực như bị lửa thiêu.
Ba người đi sâu vào giữa khu rừng, trước mặt họ là một bức tường lớn dựng đứng giữa rừng cây. Nơi đó có một cánh cổng kim loại khổng lồ sáng bóng, ánh lên trong nắng. Trên cánh cửa khắc nổi hình ảnh một con rồng đang phun lửa, nét khắc tỉ mỉ, sống động như thật. Phía dưới con rồng là hình hai người, một người cầm kiếm, người còn lại tay không, cả hai cùng ngẩng đầu nhìn về phía rồng.
Xích Long nhảy xuống xe, bước tới trước cánh cổng và đẩy mạnh. Cánh cửa phát ra tiếng “két” nặng nề, rồi từ từ mở ra. Phía trong là một con đường lát đá, dẫn thẳng đến một ngôi nhà lớn nằm giữa khu rừng.
Ngôi nhà được xây theo kiến trúc cổ, cùng phong cách với nhà của Linh Phong - có lẽ được xây từ cùng một thời. Sân nhà phủ đầy cỏ dại, không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng lá trúc va vào nhau theo từng cơn gió nhẹ.
Xích Long dẫn đường, ba người đi vòng ra phía sau nhà. Một lối mòn nhỏ hiện ra, hai bên lối là hàng trăm bụi trúc xanh mướt, dày đặc. Cả con đường chỉ rộng vừa đủ ba người sánh vai đi qua, dưới chân là lớp đá mòn theo thời gian. Ba người bước đều, tiếng bước chân lẫn vào tiếng gió thổi qua rừng trúc. Sau khi đi chừng trăm mét, họ rời khỏi rừng trúc.
Phía trước hiện ra một cảnh tượng thanh bình: một điểm dừng chân được dựng bằng tre và trúc, nằm cạnh một hồ nước lớn mênh mông - mặt hồ trải dài đến tận chân trời, không thể thấy được bờ bên kia.
Chòi nghỉ đơn giản nhưng tinh tế, làm theo dạng hình vuông, bốn cột tre to vững chãi chống đỡ mái chóp lợp bằng trúc. Ở giữa là một chiếc bàn vuông tinh xảo, xung quanh là các ghế trúc được đặt ngay ngắn, tất cả đều toát lên vẻ mộc mạc nhưng đầy dụng ý.
Tuy vậy, ba người không bước vào chòi. Họ chọn ngồi xuống bên hồ, ngay trên bãi cỏ sát mép nước - nơi gió thổi nhè nhẹ, sóng lăn tăn, không khí vừa thoáng đãng vừa yên bình.
Xích Long cùng Linh Phong ngồi xuống trước, ánh mắt cả hai đều nhìn ra mặt hồ rộng lớn như đang suy ngẫm điều gì...
Thiên Minh đứng trước mặt hai người, chắp tay sau lưng, ánh mắt trầm ổn nói:
- Xích Long, nội lực của anh rất cường hãn, hẳn là đã có căn cơ võ học từ trước. Còn Linh Phong, nội lực tuy chưa mạnh như anh ta, nhưng lại khá ổn định. Tuy vậy, cả hai vẫn chưa thật sự thâm sâu - không thể cảm nhận được nội lực của người khác, cũng chưa thể vận dụng tùy ý theo ý chí.
Linh Phong gãi đầu, hơi ngượng, rồi thở dài nói:
- Thật ra… cha tôi và cha của anh ấy - đều từng dạy cho chúng tôi sơ bộ về kiếm pháp và nội công của gia tộc. Nhưng mười năm trước cả hai người đều mất tích… Từ đó đến nay, tôi chỉ luyện đi luyện lại những gì còn nhớ, nên cũng không có mấy tiến bộ.
Thiên Minh khẽ gật đầu, ánh mắt sâu lắng:
- Ra vậy… Không sao, từ hôm nay tôi sẽ hướng dẫn hai người từ bước cơ bản nhất: cảm nhận nội lực, rồi sau đó mới luyện đến chưởng pháp.
Linh Phong và Xích Long chỉ gật đầu, không nói gì. Thiên Minh nghiêm giọng:
- Bước đầu tiên, hai người hãy tập trung tinh thần, vận nội lực tỏa ra xung quanh - đừng cố ép mạnh, chỉ cần để khí tự nhiên lan ra… Cho đến khi cảm nhận được khí bị dội ngược trở lại.
Nghe vậy, Linh Phong và Xích Long cùng ngồi xuống xếp bằng, nhắm mắt điều tức.
Từ người Xích Long, một làn xích khí đỏ mờ dần dần tỏa ra, cuộn lấy mặt đất xung quanh như một lớp khói lửa lặng lẽ. Trong khi đó, từ Linh Phong, một luồng lam khí như nước biển lan tỏa nhẹ nhàng, mang theo cảm giác mát lạnh.
Hai luồng khí không va vào nhau, mà tự tách biệt thành hai vòng tròn cách nhau một khoảng.
Nhưng khi lan ra đến bán kính khoảng một mét, cả hai dòng khí bị chặn lại, rồi từ từ tụ lại quanh thân thể chủ nhân.
Thiên Minh lên tiếng:
- Cảm nhận được rồi chứ?
Hai người gần như đồng thanh:
- Có cảm nhận được… Có gì đó dội lại từ không khí…
Thiên Minh gật đầu, chậm rãi giảng giải:
- Đó là phản ứng của khí trường tự nhiên với nội lực. Nếu luyện thành thục, các anh có thể cảm nhận được sinh khí, sát khí, nội lực, và thậm chí cả ý niệm chiến đấu của kẻ khác… từ khoảng cách rất xa mà không cần phải vận công.
Anh dừng lại một chút, rồi tiếp:
- Bây giờ, thu khí lại, đừng để nó tỏa ra nữa. Tụ nội lực quanh cơ thể, tập trung điều tiết sao cho nội lực phân bố đều, không chỗ quá dày, không chỗ quá mỏng.
Cả hai gật đầu, rồi nhắm mắt lại. Luồng khí lập tức thu về như thủy triều rút. Đúng lúc ấy, vang lên một tiếng “rốc” nhẹ, mặt đất nơi họ ngồi lún xuống khoảng hai tấc - cho thấy nội lực đang được nén lại bên trong, áp lực từ cơ thể họ tỏa ra khiến đất đá không chịu nổi.
Thiên Minh nhìn cảnh tượng đó, trong mắt lóe lên một tia tán thưởng, nhưng giọng vẫn bình thản:
- Đừng vội… Hãy tiếp tục giữ vững khí mạch, điều tiết nội lực đều khắp cơ thể. Đây là bước đầu tiên để chuẩn bị cho việc thi triển chưởng pháp sau này.
Gió hồ nhẹ thổi qua, mặt nước lăn tăn, sóng phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những mảnh kiếm. Trong khoảnh khắc đó, bầu không khí quanh ba người như tách biệt khỏi thế giới bên ngoài - chỉ còn lại sự yên tĩnh, tập trung, và những luồng khí đang vận hành âm thầm nhưng mạnh mẽ…
Một lúc sau, cả Linh Phong và Xích Long đều lấm tấm mồ hôi, hơi thở gấp gáp. Thiên Minh thu lại nội lực, khí tức xung quanh anh như rút sạch về một điểm.
Hai người kia cũng ngừng vận công, Linh Phong nằm ngả lưng xuống mặt đất, thở hổn hển, tay quệt mồ hôi trên trán, nói:
- Nội lực của anh… thật sự áp đảo quá. Cảm giác như cả một bầu trời đang đè xuống vậy. Nhưng mà... sao tôi vẫn không thể cảm nhận được nội lực của anh?
Thiên Minh quay mặt nhìn về phía rừng trúc, giọng trầm ổn:
- Nội lực của tôi đã hòa vào môi trường xung quanh. Khi nó yên tĩnh như nước, làm sao cảm nhận được? Anh chỉ có thể cảm nếu có sự chênh lệch - giống như cảm nhận luồng nước khi đang bơi giữa dòng. Nếu tôi phát ra, thu lại, hay làm nó dao động, các anh mới có thể mơ hồ cảm được chút ít.
Anh ngừng lại, ánh mắt nhìn xuyên qua tầng tầng lớp trúc.
- Nhưng không sao. Cả hai người đã có căn cơ, cũng có ngộ tính. Tiến bộ sẽ nhanh thôi. Giờ ta chuyển sang phần thu phát khí - điều tối quan trọng để sử dụng nội công trong thực chiến.
Thiên Minh vẫn đứng đó, ánh mắt vẫn đặt nơi rừng trúc phía xa.
Đột nhiên - “xoạc! xoạc!”
Một cây trúc trong rừng bị chặt đứt bay vụt về phía Thiên Minh như có người ném ra. Nó cắm xuống đất trước mặt anh, rung lên khe khẽ.
Thiên Minh nhẹ nhàng cầm lấy - đó là một thân trúc xanh dài khoảng ba mét, hai đầu bị cắt gọn như thể bị chém bằng một thanh kiếm sắc bén tuyệt đối.
Anh xoay người, giơ thanh trúc ra chỉ về phía mặt hồ. Linh Phong và Xích Long quay nhìn theo hướng đó. Đúng lúc ấy, từ giữa mặt hồ, một khối cầu nước khổng lồ từ từ bay lên không trung. Dưới ánh sáng ban mai, khối cầu ấy trong suốt, phản chiếu ánh trời như một viên ngọc lơ lửng trên không, cách mặt nước hơn hai mươi mét. Khối cầu từ từ thay đổi hình dạng, biến thành hình một con hổ, toàn thân trong suốt, rồi lao vút xuống như một thiên thạch!
“Ầm!”
Cả mặt hồ chấn động. Một cột nước dựng đứng như tường thành rồi sập xuống thành sóng vỗ tung tóe. Mặt nước rung động, lan ra từng vòng tròn rộng hàng chục mét.
Thiên Minh cắm thanh trúc xuống đất, giọng bình thản:
- Vừa rồi tôi dùng nội lực để cắt một cây trúc từ xa, sau đó nén nước từ mặt hồ, nâng lên không trung, dùng khí tạo hình nó thành con hổ.
Chưa để hai người kịp phản ứng, Thiên Minh giơ tay phải ra trước mặt.
Một ngọn lửa bùng lên trên lòng bàn tay - nhỏ, gọn nhưng nhiệt lượng tỏa ra khiến không khí rung lên. Ngọn lửa ấy không phải màu đỏ - mà là trắng xám, rực lên rồi dần tạo hình thành một chiếc đầu rồng, sống động như thật.
Thiên Minh khẽ vung tay.
Đầu rồng lửa lao vút đi, rạch không khí, bay thẳng về phía hồ. Khi chạm vào mặt nước - "xèo xèo!" - cả vùng hồ như sôi lên! Nhiệt lượng quá lớn khiến nước bốc hơi cấp tốc, tạo thành một làn sương trắng dày đặc, che khuất tầm nhìn toàn bộ khu vực ven hồ. Trong làn hơi nước, Linh Phong và Xích Long nín thở, choáng ngợp.
Ngay sau đó - Thiên Minh chỉ nhẹ nhàng phất vạt áo.
Một luồng khí vô hình tỏa ra. Làn sương tan sạch chỉ sau một khắc.
Hồ nước lại hiện ra như chưa từng có gì xảy ra… ngoại trừ mặt nước vẫn còn sôi lăn tăn.
Thiên Minh nói:
- Mỗi người sinh ra đều có một thiên phú. Nhưng cách vận dụng lại hoàn toàn khác nhau. Có người sở hữu thiên phú điều khiển nguyên tố - như lửa, nước, gió… - rất thích hợp phối hợp với nội công và kiếm pháp. Những người có thiên phú về cường hóa thân thể thì lại hợp với lối đánh cận chiến, dùng nội lực bộc phát sức mạnh. Còn những loại thiên phú khác - nếu biết khai thác - đều có thể trở thành bá đạo.
Anh ngồi xuống, giọng trầm ổn như đang kể lại một ký ức xa xưa:
- Trước đây, từng tồn tại những tộc người sở hữu thiên phú đồng dạng, họ tập hợp lại thành các vùng riêng biệt, rồi phát triển thành các quốc gia lớn. Như Hỏa Quốc nơi người dân có thể tạo và điều khiển lửa, cực kỳ giỏi luyện kim, rèn binh khí thượng phẩm. Hay Thổ Quốc - điều khiển đất đá, xây dựng những thành trì bất khả xâm phạm. Lôi Quốc nơi những người điều khiển điện phát triển công nghệ vượt xa thời đại, vũ khí và trận pháp của họ đều hiện đại bậc nhất.
Thiên Minh ngừng một nhịp rồi nói tiếp:
- Những quốc gia ấy có xu hướng coi thường người sở hữu thiên phú khác biệt. Họ cho rằng chỉ có đồng loại mới xứng đáng. Nhưng những kẻ mạnh nhất ở đó đều có điểm chung: họ biết kết hợp thiên phú với võ học, chiến đấu vô cùng linh hoạt, sáng tạo. Vì vậy, chỉ luyện võ mà bỏ thiên phú là lãng phí trời ban. Nếu không biết vận dụng cả hai, không thể nào đột phá giới hạn - thậm chí chẳng chạm đến nó nổi.
Nói rồi anh đứng dậy, bước về phía điểm dừng chân, vừa đi vừa nói:
- Bây giờ, hai người hãy luyện tập với cát dưới chân. Khi nào có thể cách một trăm bước, lấy được trúc trong rừng hoặc lấy được nước giữa hồ, tôi sẽ truyền chưởng pháp.
Thiên Minh ngồi xuống trong điểm dừng chân, ánh mắt sắc bén quan sát hai người học trò.
Linh Phong bước về phía trước, tạo khoảng cách. Xích Long vẫn đứng yên tại chỗ.
Cả hai đồng thời vận nội lực, khí tức lan tỏa, mờ ảo lúc đầu rồi dần hiện rõ như sương đọng.
Cát dưới chân Linh Phong bắt đầu cuộn lên, chuyển động như một dải lụa trắng lượn quanh người anh, uốn lượn nhẹ nhàng nhưng mang theo sức ép vô hình.
Còn quanh người Xích Long, từng khối cầu cát nhỏ bắt đầu hình thành - đều đặn, đường kính khoảng năm cen-ti-mét. Chúng bay quanh cơ thể, tốc độ mỗi lúc một nhanh. Các khối cầu ngày càng nhiều và lớn, tạo thành một cơn lốc xoáy xoay quanh anh với tốc độ đáng kinh ngạc.
Linh Phong vẫn giữ dải lụa cát uốn quanh như vũ điệu, mỗi lần tay anh khẽ động là cát lại bay lên, lượn một vòng như có linh hồn.
Xích Long - như một điểm tĩnh giữa tâm bão - đứng im, nhưng khí tức quanh anh lại xoay cuộn dữ dội, cuốn theo hàng trăm khối cầu cát.
Đột nhiên…
“Vụt!”
Hai người đồng thời vung tay.
Dải lụa cát của Linh Phong và cơn lốc khối cầu của Xích Long lao thẳng về phía rừng trúc.
Không khí rung lên, như bị xé toạc. Cát bay vèo vèo, mạnh như tên bắn!
Chaporia
Bình Luận (0)