“Ngươi… ngươi nói cái gì cơ?!” Giọng hắn khàn khàn, xen lẫn vài phần tức giận, tay cầm chặt gậy sắt mà run rẫy.
Hạo Trương Phi thấy vậy thì cười ha hả, còn cố ý đẩy gọng kính, trêu chọc thêm.
“Ta chỉ nói sự thật thôi mà. Ai bảo ngươi trắng trẻo, gương mặt còn mịn màng hơn cả nữ sinh, người ngoài nhìn vào, chắc chắn sẽ nghĩ ngươi là nữ nhân đấy!.”
Dạ Phong nghiến răng ken két, tay siết chặt chuôi gậy sắt, ánh mắt đỏ rực như muốn ăn tươi nuốt sống tên tóc vàng kia.
“Ngươi lặp lại lần nữa thử xem?”
Hạo Trương Phi khi thấy Dạ Phong bị chọc tức cũng không hề dừng lại mà thêm vài câu gợi đòn.
"Ah~ Ta đây thấy ngươi giống bạn... g...á...i của ta nha." nói xong Trương Phi ôm bụng cười khăng khắt, nước mắt từ khóe cũng theo đó tràn ra, không phải là khóc mà là cười đến nổi khóc.
Dạ Phong gương mặt bắt đầu đen lại, không tự chủ mà cả thân thể hắn liền lao tới về phía tên tóc vàng mà vung gậy lên động thủ.
Mọi người khi thấy Dạ Phong định động thủ thì liền chạy lên can ngăn thật ra chuyện này xảy ra rất thường xuyên nên mọi người ở đây đều rất ngán ngẩm tuy vậy can thiệp là tốt nhất dù sao thời đại thay đổi rồi, ai biết họ có làm gì quá không.
Không khí chợt căng thẳng hẳn. Trần Hạo Cường ở bên cạnh vội vàng chen vào, dang tay ra như tấm bình phong, búng một cái.
“Thôi thôi thôi!!! đừng có mà ồn ào. Đang lúc nào rồi còn bày trò trêu chọc nhau. Muốn chết tập thể chắc!?”
Đúng như lời hắn nói, một bầy thi triều từ cầu thang, hành lang, cửa lớp ùn ùn kéo đến. Cả năm người liếc mắt nhìn nhau rồi quay đầu bỏ chạy.
Có kẻ vừa chạy vừa chửi, có kẻ thì cười khanh khách, mà người đó chính là tên tóc vàng. Cả nhóm cắm đầu chạy mãi cho đến khi lên tới sân thượng, ngoảnh lại không thấy bóng dáng đám zombie nữa, xem ra đã cắt đuôi được rồi.
Rầm!
Trần Hạo Cường đóng sầm cửa sân thượng lại, hơi thở dồn dập, mồ hôi làm ướt đẫm cả lưng áo, từng khối cơ rắn chắc lộ rõ mồn một.
“Aishii… chút nữa thì thành mồi cho bọn chúng rồi!” Hắn vừa chửi thề vừa ngồi phịch xuống nền gạch lạnh buốt.
Hạo Trương Phi thì vẫn cười hì hì, mồ hôi ướt nhẹp trán mà gương mặt lại chẳng khác gì vừa được xem kịch vui.
“Trên này gió lớn thật đấy, Phong muội.”
Đáp lại hắn là ánh nhìn lạnh tanh. Cả người Lý Dạ Phong toát ra khí tức hàn băng khiến Trương Phi lập tức câm miệng, không dám luyên thuyên thêm nửa câu nào.
Dương Tịch ôm lấy lồng ngực, trái tim đập thình thịch, từng giọt mồ hôi lăn dài từ má xuống hòa vào làn tóc trắng xõa dính chặt vào má, tạo nên một khung cảnh thoáng chốc như bước ra từ màn ảnh.
Trương Phi tháo chiếc balo trên vai, đặt xuống nền sân thượng, lục lọi một hồi rồi lấy ra năm chai nước suối. Hắn chuyền từng chai cho mọi người.
Đến lượt Dương Tịch, Trương Phi vừa đưa vừa liếc nhìn, giọng như vô tình mà có chút hiếu kỳ.
“À này, Bạch Linh. Lúc dịch bệnh mới bùng phát, cậu khi đó đang ở đâu? Sao có thể trốn thoát được vậy thế?”
Dương Tịch khẽ ngẩn người, bàn tay đón lấy chai nước hơi run nhẹ. Đôi mắt lóe lên tia tối tăm, song nhanh chóng được che giấu sau một nụ cười gượng gạo.
“Vận khí tốt mà thôi. Lúc đó tôi đang ở trong nhà vệ sinh, nên may mắn thoát được. Đợi đến khi mọi thứ yên tĩnh lại thì mới dám ra ngoài.”
Lời nói nhẹ nhàng, nhưng giọng điệu lại giống như muốn kết thúc câu chuyện.
Trương Phi chép miệng, ra vẻ tiếc nuối.
“Thế mà ta còn tưởng có gì thú vị cơ.”
Cố Vô Trần chỉ lặng lẽ liếc qua. Đôi mắt hắn sâu thẳm, ánh nhìn như muốn xuyên thấu vào tận đáy lòng đối phương. Trong lúc Dương Tịch nói dối, ngón tay vô thức khẽ vò lấy vạt áo, ánh mắt cũng hơi nghiêng đi như né tránh. Với kẻ từng học ngành tâm lý học như Cố Trần, những chi tiết nhỏ bé ấy đã đủ để hắn kết luận, cậu ta đang che giấu điều gì đó.
Hắn đứng thẳng dậy, từng bước chậm rãi đi đến sát rìa sân thượng. Bàn tay phải khẽ đặt lên hàng rào lưới thép lạnh buốt, mắt nhìn xuống khoảng sân hỗn loạn bên dưới. Thanh âm vang lên trầm thấp, nặng nề.
“Trời sắp tối rồi, cũng là lúc bọn chúng trở nên điên cuồng nhất. Đêm nay, chúng ta nên ở lại đây qua đêm thì hơn.”
Hắn quay đầu lại, ánh mắt khẽ lướt qua từng người, khóe môi cong lên nụ cười nhàn nhạt. Đôi tay chắp sau lưng, vừa bước chậm rãi vừa cất giọng.
“Thật ra… nếu không phải bị thi triều ép đến đây, ta cũng sẽ không đưa mọi người lên chỗ này đâu.”
Trong khoảnh khắc ấy, ký ức xa xưa chợt ùa về. Hắn bất giác ngẩng lên nhìn bầu trời, ánh hoàng hôn sắp tắt khiến tâm tình thêm phần hoài niệm. Hắn đâu phải kẻ thản nhiên giữa tận thế như vẻ bề ngoài kia, chỉ là vì hắn đã từng trải qua tất cả. Một kẻ trùng sinh, mang theo hồi ức từ kiếp trước.
Kiếp ấy, cũng chính nơi sân thượng này, cơ duyên trùng hợp cùng vài người bạn ngắm trăng, mà hắn biết được một bí mật động trời đó là sự tồn tại của cái gọi là tu luyện giả.
Thế nhưng, có một điều nằm ngoài dự tính của hắn, Bạch Linh.
Kiếp trước, cái tên ấy chưa từng xuất hiện bên cạnh hắn, chưa từng bước vào vòng xoáy sinh tử này.
Hắn khẽ nheo mắt, trong lòng dấy lên một tia nghi hoặc, song chỉ thoáng qua liền biến mất.
“Cùng lắm thì… tu luyện cùng nhau thôi.”
Một ý niệm lóe lên, khiến khóe môi hắn nhếch nhẹ. Có lẽ, sự xuất hiện của nàng chính là hiệu ứng cánh bướm từ lần trùng sinh này mà ra.
Hạo Cường chau mày, khó hiểu, liền quay sang hỏi:
“Trần ca, ý cậu là sao vậy?”
Cố Vô Trần khẽ nhếch môi, ánh mắt xa xăm. Hắn giơ tay chỉ lên bầu trời âm u phía trên, giọng nói trầm thấp vang lên như mang theo linh lực mà truyền vào tai mọi người.
“Đêm nay… các cậu sẽ được chứng kiến một cảnh tượng khó quên nhất trong đời.”
Cả nhóm thoáng sững sờ, nét mặt mỗi người đều lộ ra vẻ nghi hoặc, khó hiểu. Thế nhưng, cuối cùng ai nấy vẫn lựa chọn tin tưởng. Dù sao, chính cậu ta là người đã chỉ huy bọn họ chiến đấu khi lũ zombie xuất hiện, lại còn lên kế hoạch cố thủ ở đây thay vì liều mạng xuống sân trường.
Không ai lên tiếng thêm lời nào. Mọi người đều đã chìm vào giấc ngủ, chỉ còn lại Bạch Linh cùng Cố Vô Trần thức giấc một người gác đêm, một người vì cảnh giác mà chẳng thể nhắm mắt.
"Vù… vù… vù…"
Gió đêm bỗng nổi lên dữ dội, mang theo luồng sáng thần bí, như bị dẫn dắt mà cuốn theo gió đến, rồi vụt biến mất trong chớp mắt. Ngay sau đó, một tiếng rền vang như xé toạc hư không, bầu trời đêm bỗng nứt ra, lộ ra một con mắt khổng lồ từ vực sâu vô tận nhìn xuống nhân gian.
Ánh mắt ấy bao trùm chúng sinh, vừa thương hại, vừa hối tiếc. Trong đôi đồng tử xanh thẳm tựa biển cả, ẩn chứa một vẻ uy nghiêm vô biên, như thể là con mắt của chính Thượng Đế.
Con mắt khổng lồ ấy chỉ tồn tại trong thoáng chốc, tựa như một giấc mộng. Vừa lóe sáng rọi xuống nhân gian chưa đầy một phút, nó đã khép lại, tan biến vào hư không. Những vết nứt trên bầu trời cũng dần liền lại, tựa như tất cả chưa từng xảy ra, chỉ là một ảo ảnh hoang đường.
Dương Tịch bật dậy, hai mắt trợn trừng, miệng há hốc. Cảnh tượng kinh hoàng ban nãy vẫn còn in đậm trong trí óc, khiến hắn khó lòng tin đó là sự thật.
Tiếng động vừa rồi cũng khiến cả nhóm giật mình tỉnh giấc. Từng gương mặt đều tràn ngập khiếp sợ, con tim như bị ai đó bóp nghẹt. Chỉ duy nhất một người… vẫn lặng lẽ ngồi đó, đôi mắt bình thản, dường như đã sớm biết trước điều này.
"Như cậu đã thấy, hùng vĩ, uy nghiêm lắm đúng không?"
Giọng Cố Vô Trần vang lên trầm thấp, bình thản đến lạ thường.
Bốn ánh mắt lập tức đổ dồn về phía hắn, kinh ngạc còn hằn rõ trên từng gương mặt, chưa ai kịp hoàn hồn.
Một thanh âm run rẩy phá tan sự im lặng.
“Đó… đó là cái gì vậy, Cố Trần!?”
Người thốt lên chính là Dương Tịch. Giọng cậu lấp bấp, thân thể khẽ run, đôi chân bủn rủn không chống đỡ nổi mà ngồi phịch xuống nền gạch.
Cố Vô Trần khẽ thở dài, ánh mắt dõi về phương xa mịt mù.
“Đó… chính là Thiên Đạo. Các cậu có thể hiểu đơn giản, đó là ‘trời’, là ý chí bao trùm của đất trời này.”
Hắn chắp tay sau lưng, quay người lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang sợ hãi và hoang mang.
“Nhưng… Thiên Đạo đã chết. Vì sao chết ư, ta không thể nói cho các cậu vào lúc này. Các cậu còn quá yếu để gánh nổi sự thật. đợi đến khi các cậu mạnh lên, ta sẽ kể cho biết toàn bộ.”
"..."
Trong thoáng chốc, bầu không khí lặng ngắt, Trần Hạo Cường mở to mắt, nuốt nước bọt một cách khó nhọc, bàn tay vô thức siết chặt nắm đấm.
Hạo Trương Phi, kẻ luôn miệng trêu chọc, nay chỉ có thể cười gượng, ánh mắt sau lớp kính run rẩy không ngừng.
Lý Hạ Phong thì tái mặt, sắc môi gần như không còn chút huyết sắc, lẩm bẩm như tự hỏi chính mình.
“Thiên… Đạo? Trời… cũng có thể chết sao…?”
Nhưng đúng lúc ấy, giọng Trần Hạo Cường vang lên, đầy nghi hoặc.
“Cố Trần, lời này, có phải ngươi đang bịa đặt không? Thứ đó… quá viển vông, giống như mấy câu chuyện thần thoại thôi. Thiên Đạo mà chết? Ai tin được cơ chứ?”
Cả nhóm thoáng chấn động, ánh mắt dồn về phía Cố Vô Trần, như muốn nghe hắn giải thích.
Cố Vô Trần chỉ khẽ nhếch môi, nụ cười vừa lạnh lùng vừa khó dò.
“Giải thích ư? Vậy để ta hỏi lại ngươi.” Cố Vô Trần khẽ nheo mắt, giọng nói bình thản nhưng lại như lưỡi dao sắc bén.
“Đôi mắt kia là gì? Zombie là gì? Vì sao chúng lại xuất hiện, trong khi lẽ ra chỉ tồn tại trong phim ảnh mà thôi?”
Lời hắn như sấm nổ giữa trời quang, khiến Trần Hạo Cường nghẹn họng, lập tức im lặng, sắc mặt lúc xanh lúc trắng, chỉ còn lại chút hoài nghi không thể nuốt trôi.
Cố Vô Trần khoanh tay sau lưng, ánh mắt lạnh lùng như nhìn thấu hết thảy:
“Ta đã nói rồi, tin hay không là việc của các ngươi. Thiên Đạo, cũng có thể chết, bởi rốt cuộc nó cũng chỉ là một quy tắc dùng để cai quản thế giới này. Mà quy tắc, thì có thể bị phá vỡ. Chỉ duy nhất thứ gọi là ‘thế giới’ mới là tồn tại trường tồn bất diệt, trừ khi có một kẻ đủ mạnh mẽ để phá hủy cả nó.”
Bầu không khí lặng ngắt, lời nói kia như đè nặng trong tim của từng người.
Dương Tịch khẽ siết lấy vạt áo, con ngươi run rẩy. Thiên Đạo… đã chết? Những chữ ấy vang vọng trong đầu, như muốn khắc sâu vào tâm trí. Trong thoáng chốc, hắn lại cảm thấy quen thuộc một cách kỳ lạ, như thể đã từng nghe thấy ở đâu đó.
Thiên Đạo, đó chẳng phải là khái niệm trong thế giới tu tiên sao? Ý niệm kinh hoàng lóe lên khiến trái tim hắn đập loạn. Không lẽ… ta thực sự đã xuyên đến một thế giới tu tiên ẩn giấu bên trong tận thế này?
“Không thể nào… không thể nào…” Dương Tịch cúi gằm mặt, môi lẩm bẩm, nhưng nhanh chóng nuốt ngược những lời còn dang dở.
Ầm!
Một tiếng động kinh hoàng bất ngờ vang dội từ tầng dưới. Tiếng gào rú ghê rợn vọng lên, khàn đục, rít gào như dã thú bị xích cổ. Âm thanh đó mang theo một cỗ áp lực quái dị khiến cả sân thượng rung lắc từng hồi, không khí như đông đặc lại.
Trần Hạo Cường lập tức bật dậy, sắc mặt trắng bệch.
“Chuyện… chuyện quái gì vậy!?”
Cố Vô Trần vẫn ngồi nguyên vị trí, đôi mắt thâm trầm không gợn sóng. Trong khi mọi người hoảng loạn, hắn chỉ khẽ nhếch môi, giọng điệu hờ hững vang lên giữa không gian căng thẳng.
“Tiến hóa chứ sao. Giờ là lúc linh khí hỗn loạn nhất, mà ngay tại nơi này, lại chính là điểm tụ tập của nó.”
“Trong đám người các cậu, hẳn đã có kẻ cảm nhận được rồi.”
Cố Vô Trần chắp tay sau lưng, ánh mắt đảo qua từng gương mặt, giọng trầm thấp nhưng lại mang theo một lực ép vô hình.
“Cái cảm giác mát lạnh len lỏi khắp cơ thể, không phải do gió đêm, càng không phải ảo giác… mà là linh khí. Mát lạnh, ôn hòa, tựa như dòng nước suối chảy qua tâm can.”
Hắn đứng dậy, chậm rãi bước ra rìa sân thượng, vừa đi vừa nói.
“Nhân tiện, ta nói luôn các cậu có hai con đường để đi. Một là tu luyện giả, hai là thức tỉnh giả.”
Ánh mắt hắn lóe lên ý vị khó dò.
“Thức tỉnh giả là kẻ thức tỉnh dị năng, bốn hệ nguyên tố cơ bản, hoặc nguyên tố ẩn. Khi sức mạnh trỗi dậy, họ có thể đạp không mà đi, nguyên tố bao trùm vạn vật. Nếu so sánh ở giai đoạn ban đầu, thức tỉnh giả mạnh hơn tu luyện giả rất nhiều lần.”
Tên tóc vàng giơ tay như thể phát biểu ý kiến riêng:
“Vậy, chả phải cứ trở thành thức tỉnh giả thì sẽ vô địch sao?”
Cố Vô Trần liếc hắn, ánh mắt chẳng khác nào nhìn một kẻ ngốc, rồi thản nhiên tiếp lời:
“Tuy nhiên, con đường mạnh lên của thức tỉnh giả lại hoàn toàn khác với tu luyện giả. Muốn tiến bộ, họ buộc phải hấp thu linh nhãn trong đầu zombie.”
Lý Dạ Phong, từ nãy giờ vẫn im lặng, rốt cuộc cũng lên tiếng:
“Tức là giống như thôn phệ đúng không? Nhưng nếu một ngày zombie trên thế giới bị quét sạch, vậy chẳng phải thức tỉnh giả sẽ hết đường để tăng cường sức mạnh sao?”
Cố Vô Trần khẽ nhếch môi, giọng nói bình thản nhưng mang theo chút lạnh lùng:
“Đúng vậy, đó chính là nhược điểm lớn nhất của thức tỉnh giả. Sức mạnh của thức tỉnh giả thuộc hoàn toàn vào zombie, mà số lượng zombie thì có giới hạn. Một khi khôn còn zombie, con đường tu luyện sẽ bị chặn đứng.”
Hắn dừng lại một chút, đôi mắt sâu thẳm quét qua từng người, rồi nói tiếp.
“Ngược lại, tu luyện giả thì khác. Chỉ cần còn tồn tại linh khí, trời đất này còn chưa diệt vong… thì sức mạnh vẫn có thể tăng lên vô hạn.”
Bỗng chốc cả sân thượng rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng gió rít ù ù bên tai, lạnh lẽo đến gai người.
Dương Tịch nuốt khan một ngụm nước bọt, lấy hết dũng khí cất lời.
“Vậy, làm thế nào để trở thành tu luyện giả?”
Câu hỏi vừa thoát ra, bốn ánh mắt đồng loạt quay lại nhìn cô.
Tựa như trong giây phút này, bọn họ mới sực nhớ ra sự hiện diện của cô gái vẫn luôn lặng lẽ ngồi bên cạnh, chưa từng chen ngang vào cuộc trò chuyện giữa họ và Cố Vô Trần.
[Cố Vô Trần chắp tay sau lưng, giọng chậm rãi nhưng vang vọng trong không gian tĩnh mịch.]
“Phải trải qua một lần giữa ranh giới sống và chết. Khi cơ thể rơi vào tuyệt cảnh, adrenaline lúc ấy hoàn toàn vô dụng. Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng đó, bản năng sẽ tìm đến một sức mạnh khác để cứu mạng, đó chính là khởi đầu của tu luyện giả.”
Chaporia
Bình Luận (0)