Hắn đảo mắt khắp mọi người, dường như đang chọn lựa điều gì. Ánh mắt cuối cùng dừng lại trên Dương Tịch, giơ một ngón tay chỉ về phía cô, rồi nói.
“Bạch Linh, ngươi có muốn thử hay không?”
Dương Tịch sửng sốt, quay trái quay phải, bàn tay run rẩy giơ chỉ về mình.
“Ta... ta ư?”
Hắn gật đầu, giọng nghiêm túc nhưng bình thản.
“Đúng vậy. Việc ngươi làm… vô cùng đơn giản. Chỉ cần đi xuống cầu thang, giết một con zombie cho ta mà thôi.”
Cô nhóc trước mắt, nếu không trải qua một lần sinh tử, thì sinh tồn cũng chỉ là mơ. Muốn trở thành đồng đội tương lai của ta, việc đầu tiên chính là phải biết tự bảo vệ bản thân, không cần dựa dẫm vào nhóm nhiều lần.
Dương Tịch cũng không chần chờ gì mà đi thẳng tới phía cửa, Cố Vô Trần khẽ ngạc nhiên mà tự lẩm bẩm.
“Cô ấy vậy mà chẳng hề sợ hãi, lại còn chấp nhận sao?”
Hắn đâu hay biết đó là, linh hồn Dương Tịch vốn là nam, việc này chẳng qua chỉ như đang trải qua một tựa game trong mạc thế.
“Bạch Linh! Ngươi định giết bọn chúng bằng tay không sao?”
Dương Tịch bước đi vài bước, rồi khựng lại, quay đầu nhìn Cố Vô Trần, ánh mắt vẫn ngây thơ trong trẻo.
Cố Vô Trần khẽ nhíu mày tay phải đập lên trán, ánh mắt lộ vẻ bất lực, thở ra ra một hơi nóng.
“Trương Phi, cậu đưa cái rìu cho cô ấy mượn đi.”
Trương Phi há hốc miệng một giây, rồi nhanh chóng nhấc chiếc rìu nặng nề từ bên cạnh, đưa về phía Dương Tịch. Ánh sáng từ ánh trăng chiếu lên lưỡi rìu lóe lên sắc lạnh, dường như cả không khí xung quanh cũng trở nên nặng nề hơn.
Dương Tịch khẽ mỉm cười, ánh mắt đầy cảm kích mà nhìn Trương Phi.
“Cảm ơn cậu, Phi Ngưu.”
Trương Phi nhún vai, nụ cười đùa giỡn và ánh mắt híp lại.
“Không sao đâu. Với lại… để cho một mỹ nhân như cô đi đánh zombie quả thật là ác, nhưng cũng là dịp để cô chứng minh bản thân mà.”
Dương Tịch hai tay nắm chặt cán rìu, từng bước chân nhẹ nhàng mà dứt khoát đặt xuống từng nền gạch lạnh lẽo. Từng nhịp chân vang lên trong không gian yên ắng mà vọng lại khắp nơi, ánh mắt dõi thẳng về phía bóng đêm lờ mờ dưới tầng.
Chờ đến khi Dương Tịch đã khuất dạng, Cố Vô Trần khẽ nhíu mày, giọng trầm thấp hướng về Trương Phi.
“Cậu theo sát cô ấy. Nếu gặp tình huống không thể giải quyết, hãy can thiệp. Còn lại, chỉ quan sát thôi, đừng làm ảnh hưởng.”
Trương Phi gật đầu, khóe môi nhếch lên một nụ cười hờ hững.
Trên đường đi, Dương Tịch vừa ngó trái, vừa ngó phải, lưng hơi cúi, tay nắm chặt cán rìu, sẵn sàng cho mọi cuộc chiến bất ngờ.
Bất chợt, từ phía sau, một bóng đen lặng lẽ theo sát. Tiếng bước chân vang vọng từng nhịp, khiến tim cô giật thót.
Dừng chân lại, tiếng động phía sau cũng ngừng theo. Cô đi tiếp, cái tiếng bước chân ấy lại vang lên, không hề khớp với nhịp chân của cô, tạo nên một cảm giác rợn người.
Dương Tịch quay phắt lại, ánh mắt sắc bén, giọng run rẩy.
“Ai đó!?”
Nhưng khi nhìn lại, trước mắt cô là khoảng không im ắng, chẳng một bóng người, hư vô mờ mịt như thể tất cả chỉ là ảo giác.
“Chắc là ta tưởng tượng mà thôi…”
Dương Tịch lẩm bẩm, rồi quay đầu tiếp tục bước đi.
Phía sau cột tường, Trương Phi đứng thẳng lưng, toàn thân run rẩy không tự chủ. Ngón chân hắn cũng nhón lên, gót chân rung theo nhịp thở. Hắn cố gắng giữ im lặng nhất có thể, trong lòng suy nghĩ dồn dập, cảnh giác từng chuyển động nhỏ nhất.
[Cô cũng quá cảnh giác rồi đó Bạch Linh]
Khi thấy Dương Tịch tiếp tục bước đi mà không để ý đến mình, Trương Phi mới từ từ gục xuống sàn. Nhưng hắn vẫn cẩn thận, không phát ra thêm một tiếng động nào. Hít một hơi thật sâu, hắn nhón chân theo sau cô, quyết tâm lần này không để xảy ra sai lầm nữa, từng bước nhẹ nhàng mà thận trọng.
Hắn vừa đi vừa thầm lẩm bẩm "Ta đây... có phải giống như là một tên biến thái theo dõi không? động tác bước đi này của ta cũng khá giống ninja ấy chứ."
Dương Tịch tiến đến một phòng học mang ký hiệu D35 – Khu Thí Nghiệm. Cả người khựng lại khi hắn nhìn qua cửa sổ loáng thoáng nhìn thấy một bóng người khập khiễng di chuyển trong lớp. Do ánh sáng yếu, bóng dáng ấy mờ mịt, không thể nhận ra khuôn mặt hay hình dáng cụ thể.
Hắn cố gắng giữ im lặng tuyệt đối, rón rén mở cửa phòng. Nhưng đời thật trớ trêu cánh cửa vậy mà, kêu cọt kẹt vang lên inh ỏi mỗi khi mở, làm tất cả nỗ lực rón rén của hắn đổ sông đổ biển.
Sau lưng Dương Tịch, Trương Phi nghe thấy tiếng cửa kêu cọt kẹt liền khẽ cười khổ.
“Cô ta quên mất, mấy cánh cửa lớp học này đều thiếu dầu nhớt, mở ra là ầm ĩ như pháo."
Người trong bóng tối, dáng khập khiễng, bị tiếng cửa làm giật mình, quay phắt lại. Khuôn mặt lấm lem máu, mồm nhễu đầy nước dãi, đôi mắt trợn trừng trắng xóa.
Dương Tịch nín thở, tay siết chặt cán rìu, tim đập thình thịch. Zombie nhảy bổ về phía cô, bước chân loạng choạng nhưng đầy hung tợn. Cô vội xoay người né, zombie vì mất đi vật tựa mà té xuất đất, rìu trong tay lóe lên ánh sáng lạnh lùng, sẵn sàng chém xuống.
Phộc!
Cây rìu cắm thẳng vào đỉnh đầu zombie, nó khẽ rên lên một tiếng, rồi toàn thân gục xuống. Máu đen từ vết thương trào ra, nhỏ giọt xuống sàn lạnh lẽo, tạo thành một vệt dài loang lổ.
Trương Phi đứng ngoài cửa, mắt mở tròn, nín thở quan sát.
Cô thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán, mắt vẫn cảnh giác dõi theo xung quanh. Trước mặt chỉ còn im lặng, bóng tối lại bao trùm.
Cô bước lên phía trước, chân đạp thẳng xuống lưng xác chết, tay siết chặt cán rìu rồi kéo mạnh ra.
Phụt!
Chất lỏng đen đặc văng tung, bắn lên không trung rồi từ từ rơi xuống nền gạch lạnh lẽo. Mùi tanh hắc nồng nặc khiến Dương Tịch nhíu mày, nhưng cô không hề chần chừ, mắt vẫn hướng về phía hành lang mà đi tiếp.
Nhưng Dương Tịch không hề hay biết, tiếng cọt kẹt của cánh cửa cùng những âm thanh khi chém zombie đã vô tình thu hút tất cả lũ xác sống quanh sân trường, chúng bắt đầu tụ tập, đi lên lầu, hướng thẳng về phía phát ra tiếng động.
Bước trên hành lang u tối, ban đầu Dương Tịch căng thẳng đến mức cơ thể cứng đờ, nhưng khi không thấy bóng zombie nào, cậu mới thở phào, cơ thể nhẹ nhõm. Vừa đi, cậu vừa ngân nga theo một giai điệu lạc lõng giữa không gian tĩnh mịch.
Thân hình cậu lắc lư theo nhịp, giọng hát vang lên trong trẻo, tròn và rõ, như một ca sĩ nổi tiếng đang biểu diễn giữa màn đêm tĩnh lặng.
Và rồi, cậu nhận ra từ dưới cầu thang, hai bên hành lang, đông đảo “fan hâm mộ” đang tụ tập, tất cả đều hướng về phía cậu. Dương Tịch khựng lại, khuôn mặt cứng đờ, rồi gượng cười.
Quay người định chạy, thì phía sau cũng y như vậy bốn phía đều bị bao vậy, cậu chợt nhận ra giữa đám đông ấy có một gương mặt quen thuộc.
“Trương Phi!?”
Trương Phi khi thấy mình bị phát hiện liền dơ tay chào cậu, trên môi vẫn nở một nụ cười như trấn an.
“Bị phát hiện rồi. Nhưng thôi kệ, giờ thì chúng ta bị bao vây thật rồi, bạn học Bạch Linh.”
Hắn chậm rãi tiến về phía Dương Tịch, dừng lại trước mặt cô. Nụ cười biến mất, thay vào đó là vẻ nghiêm túc lạnh lùng.
“Như cậu thấy đấy, bốn phía toàn là zombie… chúng ta chết chắc rồi!”
Dương Tịch ngước nhìn hắn, lúc này mới để ý Trương Phi cao hơn mình cả cái đầu, ít nhất cũng phải hơn 1m8.
“Vậy… giờ chúng ta thật sự không còn đường nào để chạy nữa sao?” cô khẽ hỏi, giọng càng lúc càng nhỏ.
Trương Phi chỉ liếc cô một cái rồi im lặng. Thân hình hắn uốn vào tư thế chiến đấu, cơ bắp căng lên. Giọng trầm khàn, mang theo một lớp sát khí mơ hồ, cảnh tượng này rất giống với lúc cô bắt gặp họ trên tầng 4.
“Đừng nói nhiều. Chuẩn bị chiến đấu đi. Ta sẽ mở ra một con đường máu, theo sát ta.”
Trương Phi đôi mắt nghiêm nghị, lao thẳng về phía trước. Một con zombie thấy thế liền nháo tới cắn hắn, nhưng hắn khéo léo né sang trái, tung một cước chí mạng. Con zombie văng vào tường trắng xóa, máu từ lưng bắn tung, nhuộm đỏ cả bức tường.
Dương Tịch đứng sau, tim đập thình thịch, tay siết chặt cán rìu, mắt dõi theo từng động tác của Trương Phi. Một con zombie khác từ hành lang vụt tới, Dương Tịch nhanh nhẹn xoay người, liền thuận tay lấy cái rìu đang cầm trên tay của Dường tịch quét rìu ngang cổ nó.
Âm thanh khô khốc vang lên, con zombie bay mất cái đầu, máu đen loang ra nền gạch lạnh lẽo, đá sang một bên.
Trương Phi không hề chậm lại, từng bước tiến lên, ánh mắt vẫn nghiêm nghị, đầy sát khí. Một con zombie khác từ phía bên trái lao tới, hắn nhảy lên, chân đá thẳng vào ngực nó, con zombie văng mạnh vào tường, máu nhuộm đỏ nền trắng tinh.
Nhưng càng chiến đấu, Dương Tịch càng nhận ra: giết không hết. Con này vừa gục, thì con khác từ những lỗ hổng xuất hiện, chen vào. Dần dần, không gian xung quanh như bị thu hẹp, áp lực dồn lên từng bước chân.
Từng nhát chém đầy uy lực lúc nãy giờ đây dần yếu đi. Cơ thể đã chạm tới giới hạn, sức lực cạn kiệt, hơi thở phì phò mỗi lúc một gấp gáp, hít vào như thể muốn hút cạn không khí xung quanh bọn hắn.
"Không được… không thể giết hết nổi bọn chúng được." Hắn dựa lưng vào lan can, thở hổn hển, từng nhịp hơi thở gấp gáp vang lên trong không gian u tối.
Dương Tịch im lặng, tay nắm chặt rìu, giật mạnh rồi lao tới, cố thủ đến tận cùng. Thế nhưng, cũng giống như Trương Phi, sức lực dần cạn kiệt, cô lùi dần về phía lan can.
Giọng Trương Phi vang lên, lạnh lẽo, bất cần, như thể buông bỏ tất cả, chấp nhận số phận.
“Bỏ đi… không thể giết hết được đâu. Chúng ta chết chắc rồi!”
Dương Tịch quay sang Trương Phi, giọng vừa giận vừa bực:
“Cậu từ bỏ dễ thế à? Ý chí sinh tồn của cậu đâu…”
"Cẩn Thận!!!"
Chưa kịp dứt lời, một con zombie xuất hiện từ đâu, bất ngờ lao tới, lao thẳng vào Dương Tịch, kéo hắn mất thăng bằng. Trước mắt bầu trời xoay tròn lại, hắn rơi khỏi lan can, rơi từ tầng sáu xuống.
Ý thức xoay cuồn cuộn như cơn lốc, tốc độ suy nghĩ lúc này đạt tới cực hạn. Từng mảnh ký ức xa xưa ồ ạt ùa về trong tâm trí cậu như một thước phim quay ngược, từng cảnh, từng người, từng tiếng nói lướt qua nhanh đến nỗi không kịp nắm bắt.
“Đây chính là cái chết sao? Tử vong… Ta… có thể cảm nhận rất rõ về nó.”
Hắn thầm cười khổ, nhưng trong khoảnh khắc ấy, không gian như bị đóng băng. Mọi thứ dường như ngừng chuyển động đi vậy, cậu đang ở trên không tạm dừng giữa không trung, những chiếc lá rơi chậm rãi dừng lại giữa không khí, âm thanh xung quanh im bặt như thể cả thế giới đang nín thở.
Một thứ cổ xưa, không thể nhìn thấy, ngửi hay chạm vào, nhưng cậu lại cảm nhận nó rõ ràng đến từng chi tiết. Nó không thuộc về thời đại này, cũng chẳng thuộc về thế giới này, thứ đó huyền bí đến mức không thể lý giải.
Nó chết đi rồi hồi sinh, liên tục lặp đi lặp lại, tựa như chính nó là luân hồi.
Như một sự khai sáng, Dương Tịch bỗng thấy thoáng qua một phần thế giới bên kia, hỗn loạn mà lại trật tự. Có lúc sự diệt vong hiện hữu, có lúc lại hình thành những điều mới mẻ.
Vạn vật xoay vần, trắng rồi đen, đen rồi trắng, cứ luân phiên trộn lẫn vào nhau. Rốt cuộc, cậu đã hiểu... cậu đã hiểu được bản chất thật sự của thế giới này.
“Đây… chính là âm dương, là thời không!!”
Chaporia
Bình Luận (0)