Trương Phi bị đẩy ra, mặt xị xuống, nhưng cũng không làm phiền Cố Vô Trần thêm nữa. Cả nhóm lập tức im lặng, tập trung ánh mắt lo lắng về phía Dương Tịch.
Cố Vô Trần bước lại gần, ngồi đối diện Dương Tịch. Máu trên trán hắn đã khô lại, tạo thành những vệt đỏ thẫm trên làn da tái nhợt. Hắn nhìn thẳng vào cô.
“Bạch Linh."
“Tối qua cậu đã làm gì? Tại sao cậu lại tấn công Dạ Phong, Hạo Cường và cả tôi? Cậu còn nhớ được bất cứ điều gì không?”
Đau đầu như búa bổ, Dương Tịch đưa tay lên sờ trán, mới nhận ra đầu mình đang được băng bó cẩn thận. Không chỉ đầu, cả bàn tay và vầng trán đều quấn băng trắng. Ký ức về chuyện đã xảy ra hôm qua chợt ùa về, khiến Dương Tịch không khỏi rùng mình kinh hãi.
"Tôi nhớ... Nhưng có gì đó tôi..."
Cố Vô Trần vội giơ tay ra hiệu cắt lời. Hắn hiểu rõ, dáng vẻ hung hãn, khác lạ của Dương Tịch ngày hôm qua không phải là bản chất con người hiện tại.
"Không cần giải thích nữa. Chúng tôi hiểu. Hãy quên đi, cứ xem như chưa có chuyện gì xảy ra."
Nói rồi, Cố Vô Trần đứng dậy, bước đến bên cửa sổ nhìn ra khoảng sân vắng của trường. Giọng hắn trầm thấp, vang lên trong không gian tĩnh lặng, mang theo một sự kiên quyết không thể lay chuyển.
Cố Vô Trần lướt mắt nhìn từng người, hắn vẫy tay ra hiệu cho cả nhóm.
"Được rồi, đi theo tôi xuống dưới. Vào lớp, tôi sẽ chỉ cho các cậu về phương thức tu luyện căn bản và các kỹ năng."
Vừa nghe thấy tu luyện và kỹ năng, tinh thần của cả bọn lập tức phấn chấn hẳn lên, không khí nặng nề dường như tan biến. Trong số đó, Trương Phi là người háo hức nhất. Hắn nhảy cẫng lên, xung phong đi trước dẫn đường cho Cố Vô Trần.
"Ngài Trần, mời đi lối này!" Trương Phi hăm hở kêu lên.
Khóe môi Cố Vô Trần khẽ nhếch nhẹ, tạo thành một nụ cười gần như không thể nhận thấy. Quả thật, dù là ở kiếp trước hay kiếp này, cái tên Trương Phi luôn là người để lại ấn tượng sâu sắc nhất trong lòng hắn.
Cả nhóm di chuyển đến một phòng học còn nguyên vẹn, tương đối sạch sẽ. Cố Vô Trần tự mình bước lên bục giảng, cầm viên phấn trắng lên và bắt đầu viết vẽ chi chít những ký hiệu cùng chữ nghĩa lên chiếc bảng đen.
Sau mười phút tập trung cao độ, hắn đặt phấn xuống kệ, quay người lại đối diện với ánh mắt chăm chú của đám bạn, khẽ thở dài một hơi, thu hút sự chú ý tuyệt đối của mọi người.
"Cảnh giới tu luyện được chia thành sáu loại chính, mỗi cảnh giới lớn lại chia thành bốn cấp độ nhỏ. Sơ kỳ, Trung kỳ, Hậu kỳ, và Viên mãn."
Hắn nhấn mạnh, rồi chỉ tay vào bảng đen nơi hắn vừa ghi những danh xưng bằng nét chữ nguệch ngoạc.
"Về các cảnh giới chính, chúng ta có sáu tên."
Luyện Thể gồm sáu giai đoạn nhỏ. Nhất Giai, Nhị Giai, Tam Giai, Tứ Giai, Ngũ Giai, và Tịnh Hải.
Cảnh giới chính, Thoát Phàm, Tà Cơ, Địa Tâm, Sinh Thức, Diệt Chủ.
Hạo Cường phía dưới chợt hô lớn, vọt dậy khỏi chỗ ngồi, đôi mắt híp lại vì quá kích động, nhìn thẳng về phía bục giảng.
"Cố Vô Trần, cậu đang ở cảnh giới nào vậy!?"
Cố Vô Trần mỉm cười, chỉ tay vào bảng đen nơi có chữ Luyện Thể và đáp ngắn gọn với Hạo Cường.
"Nhất Giai Sơ kỳ."
Vừa nghe xong, Trương Phi lập tức sốt ruột thúc giục, khuôn mặt lộ rõ vẻ mong chờ.
"Cố Trần, cậu nói xong cảnh giới rồi! Vậy thì chỉ cách tu luyện và các chiêu thức đi!"
Trong lúc đó, hai người còn lại có phản ứng khác biệt. Dương Tịch ngồi sát bên cửa sổ, ánh mắt tuy nhìn ra khoảng không bên ngoài trường nhưng tai thì vẫn nghe đối thoại của bọn họ.
Cố Vô Trần liếc nhìn Trương Phi đang hăng hái dí sát khuôn mặt tới gần, tỏ vẻ khó chịu, tay đẩy mặt của Trương Phi ra xa.
"Rồi rồi, cậu đừng có lúc nào cũng dí sát cái mặt kinh tởm ấy gần tôi được không?"
Nói xong Cố Vô Trần ra hiệu cho Trương Phi trở về chỗ ngồi.
"Được rồi, nghe đây. Muốn tu luyện, chúng ta phải nói về năng lượng."
Hắn hắng giọng, ánh mắt trở nên nghiêm nghị. "Theo sách vở, trên trời dưới đất từng tồn tại một nguồn năng lượng gọi là Linh Khí. Nhưng đó là chuyện của vạn năm trước, khi Thiên Đạo còn thịnh."
"Giờ đây, Thiên Đạo đã chết, Linh Khí gần như đã biến mất hoàn toàn trên thế giới này."
"Thay vào đó là một nguồn năng lượng hoàn toàn khác, gọi là Âm Khí, một thứ không rõ nguồn gốc, nhưng có thể hấp thu được."
Cố Vô Trần dừng lại một chút, để mọi người kịp tiêu hóa thông tin, rồi tiếp tục đi vào trọng tâm.
"Cách hấp thu Âm Khí rất đơn giản nhưng đòi hỏi sự tập trung tuyệt đối. Các cậu cần phải tịnh tâm, sau đó đưa ý thức dồn vào ba điểm chính trên cơ thể."
"Dưới bụng, trán, và ngực. Hãy cố gắng dung hòa, liên kết ba luồng ý thức này lại với nhau, tạo thành một Biển Ý Thức thống nhất bên trong cơ thể..."
Dưới lớp, Trương Phi ghé sát tai Hạo Cường thì thầm vài câu, vừa dò xét vừa cẩn trọng mà nhìn Cố Vô Trần.
"Hạo Cường, cậu nhìn xem Cố Trần có ngang ngửa với ông thầy trên lớp không?"
Hạo Cường cũng ghé tai Trương Phi thì thầm lại, giọng mang theo chút cười nén không phát ra tiếng.
Cố Trần nhìn thẳng xuống bên dưới, miệng vẫn nói nhưng tay thì mò vào gầm bàn, xong rồi rút ra một hai viên phấn nhỏ. Cầm chúng trên tay, cậu nhắm thẳng vào trán của Trương Phi và Hạo Cường mà phóng tới.
"Hay nhỉ! Dám bàn tán về tôi à? Nhắc các cậu luôn, tu luyện giả tai rất thính đấy."
Hai người vừa nhận được ân huệ mà Cố Vô Trần ném tới, thì liền ôm trán mà ngẩng mặt lên trời kêu rên.
"Cố Trần! Sao phấn của cậu bắn vào trán tớ lại đau đến thế? Đến ông thầy bắn cũng không đau bằng."
Cố Trần khi nghe xong câu đó vẫn giữ vẻ bình thản trên mặt nhưng trong lòng thì khoái chí vô cùng, trong nội tâm hắn lúc này cười phá lên.
-Hừ ha ha ha, đương nhiên là đau rồi. Ta còn thêm một chút âm khí vào nên đau là phải!
"Khụ khụ... Lý thuyết đã xong, giờ các cậu cũng nên thực hành để biết rõ hơn.
"
"Các cậu ra khỏi chỗ ngồi, lên bục giảng. Tôi sẽ chỉ từng bước một."
"Trương Phi, Hạo Cường, Dương Tịch và Dạ Phong nhanh chóng bước lên bục giảng, đứng đối diện với Cố Trần. Cố Trần liền bảo mọi người ngồi xuống, rồi lần lượt chỉnh tư thế ngồi thiền cho từng người.
Sau gần cả buổi sáng, chỉ có Dương Tịch và Trương Phi là cảm nhận và bắt đầu tu luyện được. Còn Hạo Cường và Dạ Phong thì vẫn không thể cảm nhận được chút Âm Khí nào.
Hạo Cường không khỏi ủ rũ nói với Cố Vô Trần "Vậy là tớ và Dạ Phong không có duyên với tu luyện sao?"
"Không phải," Cố Vô Trần lắc đầu, đặt hai tay sau lưng, mà nhìn về phía hai người.
"Tu luyện đòi hỏi sự tĩnh lặng tuyệt đối của ý thức. Hai cậu chưa trải qua sinh tử, chưa thấy cái chết cận kề, rất khó để hoàn toàn tịnh tâm và cảm nhận được Âm Khí."
"Nhưng không sao, mọi chuyện đều cần thời gian, và tôi tin rằng cơ hội của các cậu sẽ đến."
Hạo Cường và Dạ Phong nghe xong thì mặt mày tươi tỉnh trở lại, trong lòng dấy lên niềm hi vọng.
Cố Vô Trần liếc nhìn đồng hồ trên tường, kim giờ đã chỉ gần mười hai giờ trưa. Cả đêm qua hắn gần như không ngủ vì phải đối phó với Dương Tịch và chữa trị vết thương.
"Được rồi, tạm nghỉ ở đây. Dù sao chúng ta cũng còn nhiều thời gian. Các cậu cứ tự do làm việc của mình, tôi sẽ đi ngủ bù một giấc cho tối hôm qua."
Nói rồi, Cố Vô Trần tìm một góc tương đối sạch sẽ trong phòng, khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt điều chỉnh hơi thở. Tuy nói là ngủ, nhưng thực chất là hắn muốn nhanh chóng phục hồi Âm Khí và tinh thần đã tiêu hao.
Mọi người không quấy rầy, hoặc là tự mình tập trung suy ngẫm về phương pháp tu luyện vừa được dạy, hoặc là lặng lẽ quan sát những ký hiệu và chữ nghĩa trên bảng đen.
...
Cố Vô Trần tỉnh dậy, cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn nhiều. Hắn mở mắt ra, ánh sáng chiếu vào qua khung cửa sổ đã ngả sang màu vàng cam.
Hắn nhìn ra ngoài. Mặt trời đã chuẩn bị lặn, một màu hoàng hôn bao trùm cả sân trường vắng vẻ. Hắn đã ngủ gần hết buổi chiều.
"Đã chiều rồi à..."
Hắn đứng dậy, vươn vai. Cả nhóm bạn cũng đã thức giấc, đang ngồi túm tụm lại với nhau.
"Mấy cậu ngủ ngon không?" Cố Vô Trần hỏi.
Trương Phi bật dậy "Cố Trần! Giờ cậu tỉnh rồi, chúng ta làm gì tiếp theo?"
Cố Vô Trần không trả lời ngay, mà bắt đầu kiểm tra chiếc ba lô cũ kỹ của mình. Hắn lôi ra vài gói mì ăn liền đã bẹp dí và một chai nước suối còn nửa.
"Thức ăn sắp hết rồi." Cố Vô Trần cau mày. "Ba lô của mọi người còn bao nhiêu?"
Cả nhóm kiểm tra ba lô của mình. Kết quả không khả quan hơn là bao. Mấy ngày đầu ở trường, thức ăn dự trữ đã hao hụt đáng kể.
"Trường học lớn như vậy, chắc chắn khu nhà ăn có nhiều đồ ăn đấy chứ?" Hạo Cường hỏi với ánh mắt đầy hi vọng.
Cố Vô Trần lắc đầu khẽ nói. "Không chắc. Với tình hình hỗn loạn như vậy, đồ ăn trong nhà ăn có lẽ đã bị cướp phá hoặc đã hỏng hết. Hơn nữa, những nơi tập trung thức ăn thường là những nơi nguy hiểm nhất."
"Chúng ta không thể cứ mãi ở đây. Đã sắp hết thức ăn, mà giờ trường có lẽ không còn gì có thể dùng được. Phải ra ngoài thôi."
Cố Vô Trần cất đồ đạc, ánh mắt nhìn ra phía cổng trường.
"Chuẩn bị đi. Hoàng hôn là thời điểm nguy hiểm nhất, nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Chúng ta sẽ ra ngoài trường, tìm nguồn lương thực và có thể là cả một nơi ở an toàn hơn."
Dương Tịch tiến lại gần, vẻ mặt lo lắng. "Ra ngoài bây giờ có quá mạo hiểm không? Chúng ta có cần lên kế hoạch không?"
Cố Vô Trần gật đầu, mà đáp lại. "Đúng, phải có kế hoạch. Mục tiêu của chúng ta rất rõ ràng đó là tìm thức ăn, nước uống và một chỗ trú an toàn"
Hắn bước đến cửa sổ, nhìn ra ngoài khoảng sân đã nhuốm màu đỏ cam của buổi chiều tà.
"Sống sót trong thế giới tận thế này không chỉ dựa vào may mắn mà còn dựa vào sức mạnh. Các cậu phải nhớ kỹ những gì tôi nói tiếp theo đây."
"Thứ nhất, zombie cái này các cậu biết rồi chúng đông vãi ra và khá yếu nhưng vẫn phải cẩn thận hơn thì hơn."
"Thứ hai, chính là con người. Đừng tin tưởng bất kỳ ai cả. Lòng người còn đáng sợ hơn tất cả, khi nguồn lực khan hiếm, luật pháp không còn, con người sẵn sàng làm mọi thứ để sống sót."
"Thứ ba, sức mạnh, đừng bao giờ phô trương sức mạnh của mình, đặc biệt là khi các cậu chưa đủ mạnh để lộ ra. Âm Khí và tu luyện là bí mật sống còn của cả đội."
Cố Vô Trần quay lại, ánh mắt sắc lạnh lướt qua từng người. "Bây giờ, hãy bàn về lộ trình. Chúng ta sẽ đi về hướng nào?"
"Thành Phố Hồ Chí Minh," Dạ Phong trầm giọng đề nghị. "Đó là khu vực có nhiều người và nhiều siêu thị đấy, nhiều cửa hàng tạp hóa nhỏ và nhà dân, khả năng còn sót lại thức ăn cao hơn đấy."
"Tuy rằng có nhiều zombie nhưng chắc cũng có vài căn cứ quân đội, được vậy thì chỗ đó đi"
Cố Vô Trần suy nghĩ một hồi cũng tán thành.
"Về vũ khí..."
Trương Phi liền khoe cây gậy bóng chày đã được bọc thép sẵn có. "Hì hì cái này tớ mới lượm được nè, còn cái rìu thì cho Dương Tịch đi."
Hạo Cường cũng giơ con dao thái lên không nói gì.
Dương Tịch thì từ chối cây rìu của Trương Phi bởi vì giờ cô có con dao nhỏ trong túi, hôm qua lỡ tay ném kiếm mãi khắp hành lang mới thấy được.
"Trương Phi cậu đưa cho Dạ Phong đi tớ có vũ khí rồi, với lại dùng cái rìu tốn sức tớ lắm."
Cố Vô Trần đi đến cửa phòng học, nhẹ nhàng mở hé ra, cẩn thận quan sát hành lang trống trải. Bóng tối đã bắt đầu lan ra từ các góc khuất.
Hắn khẽ khàng bước ra ngoài, Dạ Phong theo sát phía sau. Bốn người còn lại cũng di chuyển theo đội hình đã định.
Cả nhóm rời khỏi phòng học, bắt đầu hành trình sinh tồn đầy mạo hiểm xuyên qua ngôi trường im lìm, tiến về phía cổng trường. Tiếng gió rít qua các khe cửa, hòa cùng nhịp thở dồn dập của họ. Giờ đây hành trình khám phá, đầy phiêu lưu và mạo hiểm của bọn họ chính thức bắt đầu!
Chaporia
Bình Luận (0)