Tô Dương sống trong một căn hộ nhỏ, nép mình ở tầng năm của khu tập thể cũ kỹ giữa lòng thành phố náo nhiệt. Những mảng tường bong tróc, khung cửa sổ hoen gỉ, và lớp kính phủ bụi mờ như phủ lên cả cuộc đời anh một lớp sương xám tẻ nhạt. Ánh sáng ban mai hắt vào phòng yếu ớt, rọi lên những trang sách ngả màu mà anh nâng niu như báu vật.
Mỗi ngày đều bắt đầu như nhau. Sáu giờ sáng, anh thức dậy, đun một ấm nước nhỏ, pha tách trà nóng rồi ngồi lặng lẽ bên cửa sổ, nhìn dòng người và xe cộ chen chúc dưới phố. Tiếng còi inh ỏi, tiếng bước chân vội vã, tiếng rao hàng… tất cả hòa thành một bản nhạc ồn ào quen thuộc. Nhưng với anh, thế giới ấy chẳng khác gì một chiếc cối xay khổng lồ quay mãi mà không mang đến điều gì mới mẻ.
Là một nhân viên văn phòng nhập liệu, cuộc sống của anh gắn liền với những con số khô khan và dòng lệnh vô hồn. Công việc đều đặn, ổn định nhưng đơn điệu đến nghẹt thở. Thỉnh thoảng, trong những đêm khuya lặng lẽ, anh tự hỏi. "Chẳng lẽ cuộc đời chỉ có bấy nhiêu?"
Nhưng bên trong con người tưởng chừng khô cứng ấy lại ẩn chứa một ngọn lửa âm ỉ nhưng bền bỉ. Tô Dương đam mê thế giới tu tiên từ khi còn nhỏ, khi lần đầu đọc được một cuốn tiểu thuyết huyền ảo mượn từ hiệu sách cũ. Từ đó, anh lặng lẽ gom góp từng bản dịch cổ, từng ghi chép vụn vặt về kinh mạch, công pháp, linh khí… Dù ai cũng bảo đó là mộng tưởng viển vông, anh vẫn âm thầm tin rằng có một thế giới khác tồn tại ngoài tầm mắt người thường.
Một chiều cuối thu, gió lạnh thổi qua từng khe cửa. Tô Dương tan làm muộn, mệt mỏi lê bước về nhà. Bầu trời âm u, những chiếc lá vàng xào xạc dưới chân như tiếng thì thầm kỳ lạ của mùa đổi gió. Anh đẩy cửa vào, toan nằm vật xuống ghế, thì bất chợt ánh mắt dừng lại nơi chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ.
Một phong bì màu nâu nằm đó không tem, không dấu bưu cục, cũng chẳng ghi tên người gửi. Giấy đã ố vàng, nhưng nét chữ viết tay vẫn rõ ràng, tinh tế như có ai vừa mới đặt xuống.
“Bước chân vào con đường mới.”
Tô Dương khựng lại. Một luồng khí lạnh lướt qua sống lưng. Cánh cửa ra vào vẫn khóa, không có dấu hiệu bị cạy phá. Không ai có thể lên tầng năm nếu không có thẻ từ. Vậy mà bức thư này lặng lẽ, đúng lúc như thể chờ sẵn từ bao giờ.
Anh chậm rãi xé mép phong bì, tay khẽ run. Bên trong là một tờ giấy mỏng, xưa cũ, mực đã nhòe nhẹ theo thời gian. Nét chữ nguệch ngoạc nhưng ẩn chứa một trọng lượng kỳ dị khiến tim anh đập loạn.
"Ngươi sẽ được chọn để thoát khỏi thế giới phàm trần này.
Từ nay, đời ngươi không còn là chuỗi ngày tẻ nhạt nữa.
Hãy tin vào chính mình. Kiên trì từng bước.
Đừng vội vàng, và cũng đừng bỏ cuộc."
Tô Dương đọc đi đọc lại. Mỗi chữ như gõ vào tâm can. Không tên, không lời dẫn, nhưng lại như thể viết riêng cho anh kẻ đang mỏi mệt tìm kiếm một lối thoát khỏi chiếc lồng sắt cuộc đời.
Anh ngồi lặng, tờ giấy run nhẹ trong tay. Một phần lý trí hét lên rằng đây là trò đùa quái đản, là một loại tiếp thị điên rồ nào đó. Nhưng sâu trong đáy lòng, có một điều gì đó đang thức tỉnh một cảm giác xa lạ mà mãnh liệt, như tiếng chuông ngân từ cõi sâu hun hút nào đó gọi anh bước đi.
Nửa đêm. Cả thành phố chìm trong giấc ngủ mệt nhoài. Dưới ánh đèn vàng dịu, Tô Dương vẫn ngồi nơi bàn viết, ánh mắt xa xăm dõi theo những vì sao nhấp nháy ngoài kia. Anh không thể ngủ. Trái tim không yên. Bức thư ngắn ngủi như hòn đá ném vào mặt hồ phẳng lặng, tạo nên những vòng sóng lan rộng trong tâm trí anh.
“Lẽ nào… đây là khởi đầu?”
Tô Dương cầm điện thoại, mở ứng dụng ghi chú. Anh bắt đầu gõ lại từng chữ trong bức thư, từng dòng suy nghĩ, rồi chuyển sang hệ thống lại những kiến thức tu tiên mà anh từng đọc suốt mười năm qua:
"Tam mạch cửu huyệt", "Ngưng khí", "Luyện thể", "Tụ linh trận", "Tĩnh tâm quyết"...
Những cái tên vốn chỉ là ảo mộng giờ đây hiện ra rõ ràng hơn bao giờ hết.
Không vội mừng, cũng không sợ hãi. Anh ghi chép, phân tích, sắp xếp từng phần như thể đang chuẩn bị cho một bài kiểm tra sinh tử. Sự cẩn trọng đã ăn vào máu anh từ bé vì anh không có chỗ dựa hay gia đình quyền lực, nếu một bước đi sai lầm có thể dẫn đến hậu quả không lường cho anh, giờ nó trở thành chỗ dựa vững vàng nhất. Anh không biết mình sẽ đối mặt với điều gì nhưng anh biết mình sẽ không bước đi trong mù quáng.
Đêm ấy, Tô Dương không ngủ. Trong căn phòng nhỏ, giữa bóng tối và ánh sáng vàng nhạt, một con người bình thường đang lặng lẽ chuẩn bị bước vào một thế giới phi thường.
Hành trình mới, cuộc đời cũ đã kết thúc con đường của một tán tu đồ sinh vừa mới bắt đầu.
Ánh bình minh nhẹ nhàng rọi qua tấm rèm cửa sổ, vệt sáng dịu êm lướt qua từng kẽ bụi trong không khí, như bàn tay vô hình lay tỉnh kẻ đang ngồi giữa lằn ranh mơ và thực. Tô Dương mở mắt. Cảm giác đầu tiên không phải là mệt mỏi sau một đêm dài, mà là một cơn trống rỗng kỳ lạ trong lòng như thể có điều gì đó đã lặng lẽ rời khỏi thế giới cũ, và điều gì đó đang chờ sẵn phía trước.
Anh ngồi dậy, ánh mắt dừng lại nơi bàn gỗ sát cửa sổ. Phong bì nâu và tờ giấy cũ vẫn nằm nguyên vị trí, nhưng bên cạnh đó, viên ngọc nhỏ tròn nhẵn vật mà đêm qua anh chưa từng chú ý đến giờ đây lại phát ra một thứ ánh sáng mờ nhạt, như hô hấp nhẹ nhàng của sinh linh sống.
Tô Dương cẩn thận cầm viên ngọc lên. Một luồng khí ấm áp từ từ lan tỏa từ lòng bàn tay, len lỏi vào kinh mạch, khiến tâm trí anh trở nên thanh tĩnh lạ thường. Mọi hoài nghi, do dự trong lòng phút chốc đều được xoa dịu. Không phải thứ cảm giác kỳ ảo mù mờ, mà là một sự dẫn dắt trầm ổn như lời thì thầm của một con đường đang mở ra trước mắt.
Anh khẽ thở ra, chậm rãi mở chiếc hộp gỗ bên dưới. Bên trong là một cuốn sách mỏng bọc da cũ kỹ. Những ký tự uốn lượn như rồng bay phượng múa hiện rõ trên bìa không phải chữ Hán, cũng chẳng thuộc bất kỳ ngôn ngữ nào anh từng biết. Nhưng kỳ lạ thay, khi ngón tay anh chạm vào mặt bìa, một phần ký tự như sống dậy, từ tốn chuyển động, dần dần khớp nối với những mảnh ký ức đã tích tụ từ bao năm nghiên cứu tạp thư tu luyện.
Tô Dương cau mày, không vội. Anh đặt sách lên bàn, rót một chén trà, ngồi thẳng lưng. Mỗi trang sách được giở ra đều là thử thách. Những ký hiệu phức tạp xen lẫn đồ hình huyền ảo, nhưng không khiến anh hoang mang. Ngược lại, lý trí và sự kiên nhẫn tích lũy trong những năm tháng sống âm thầm nơi thành thị tấp nập giờ đây trở thành điểm tựa giúp anh từng bước giải mã.
Dần dần, anh nhận ra đây là công pháp nhập môn, một loại phương pháp luyện khí sơ cấp, mô tả cách dẫn linh khí từ thiên địa vào thân, khai mở mạch căn, ổn định tâm ý.
Dòng linh khí yếu ớt, gần như không tồn tại trong không gian phòng trọ nghèo nàn, vẫn có thể bị cảm nhận nếu tâm thức đủ tĩnh, nếu ý chí đủ mạnh. Và đúng lúc ấy, Tô Dương thực sự cảm nhận được một tia mỏng manh như làn khói nhẹ phả qua huyệt Thái Dương, rồi trôi xuống Dantian (đan điền), dù chỉ thoảng qua, nhưng là thật.
Anh mím môi, hai tay kết ấn theo mô tả sơ khai, vận khí điều tức suốt canh giờ. Đến khi mở mắt, sắc trời đã sẫm. Ngoài kia, thành phố lên đèn, nhưng bên trong căn phòng ấy, có một người lần đầu tiên bước chân vào cánh cửa tu luyện bằng lý trí tỉnh táo, không kỳ vọng hão huyền.
Anh không vui mừng thái quá, cũng không ảo tưởng về tương lai rực rỡ. Chỉ là trong đáy lòng, một ngọn lửa vừa nhen lên nhỏ, nhưng kiên định.
Đêm buông. Tô Dương ngồi một mình trước cửa sổ, nhìn lên bầu trời lấm tấm sao. Không còn vẻ mơ mộng thường thấy. Trong mắt anh lúc này là sự tính toán thận trọng.
Làm sao để cải thiện linh khí xung quanh?
Phương pháp luyện tập nào phù hợp với thể chất hiện tại?
Phải ghi chép thế nào, tạo nhật ký tu luyện ra sao?
Liệu có tồn tại những bí cảnh, tàn quyển công pháp, hoặc các thế lực tán tu ẩn mình nơi đâu trong thế giới này?
Anh biết rõ, nếu có một thế giới mới, thì nơi đó sẽ không chỉ có cơ hội mà còn đầy rẫy hiểm nguy. Và cũng như trong cõi trần, kẻ vội vàng, ham thành tựu, sớm muộn cũng chuốc lấy kết cục bi thảm.
"Chậm mà chắc, từng bước một."
Không còn là câu nói tự an ủi, mà trở thành kim chỉ nam để tồn tại.
Trong căn phòng tối, ánh đèn bàn vẫn sáng. Trên mặt bàn, cuốn sách cổ được mở ra, bên cạnh là hàng chữ do chính tay Tô Dương viết.
“Ngày đầu cảm ứng được linh khí. Vận chuyển còn thô sơ. Cần xác định lại căn cơ. Tạm gọi là Linh Ngộ Sơ Kỳ.”
Gió đêm thổi nhẹ qua khe cửa. Tờ giấy rung lên khe khẽ như lời tán dương của trời đất dành cho một kẻ phàm trần, đang dũng cảm đặt bước chân đầu tiên trên con đường phi thường.
Đêm thứ ba kể từ khi nhận được bức thư định mệnh.
Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn bàn vàng nhạt như tàn tro soi lên gương mặt trầm ngâm của Tô Dương. Cuốn sách công pháp dày cộm mở ra trước mặt, nét chữ cổ uốn lượn như rồng bay, phượng múa, vẫn khiến anh phải chau mày suy ngẫm từng ký tự. Bên cạnh, cuốn sổ tay gần đầy kín những dòng ghi chú nét chữ nhỏ nhắn, ngay ngắn, là dấu vết của sự bền bỉ và một ý chí âm thầm bám rễ.
Anh không phải thiên tài. Nhưng nhiều năm mài dũa trong môi trường công sở lạnh lùng đã rèn cho anh năng lực phân tích và hệ thống hóa phi thường. Giờ đây, năng lực ấy trở thành vũ khí giúp anh gỡ rối từng tầng lớp bí ẩn trong bộ công pháp cổ.
"Mạch linh khí?"
"Khai khiếu?"
"Tinh, khí, thần?"
Thoạt nghe như trò dị đoan, nhưng khi đặt chúng vào hệ quy chiếu của y lý Đông phương, thậm chí là huyệt đạo học, khí công hay y sinh học phương Tây, anh chợt rùng mình. Có điều gì đó... logic một cách đáng sợ.
"Không phải trò đùa... không phải ảo giác..." Anh thầm lặp lại, ánh mắt sắc lạnh. "Thứ này là thật."
Thế giới ngoài kia vẫn sáng đèn, vẫn ồn ào như cũ. Nhưng với Tô Dương, tất cả dường như đang dần trôi xa khỏi một quỹ đạo quen thuộc. Có gì đó đang thay đổi không chỉ ở sách vở hay cảm giác, mà sâu hơn, tận gốc rễ thực tại.
ẦM…!
Không phải tiếng động vật lý. Không truyền qua tai mà xuyên thẳng vào tâm thần.
Tô Dương giật bắn. Đèn vụt tắt.
Căn phòng chìm vào bóng tối đặc quánh. Nhưng không phải bóng tối bình thường. Không gian dường như đang bị bóp méo, trượt nghiêng, như thể có một lớp màn mỏng đang tràn vào thực tại và thay thế nó từng chút một.
Anh đứng bật dậy. Bản năng khiến tay anh vớ lấy cuốn sách công pháp như một vật hộ mệnh. Cơ thể run lên không phải vì sợ, mà vì cảm giác sâu thẳm, có một thế lực đang gọi tên anh, kéo anh khỏi nơi này.
Dưới chân anh, ánh sáng mờ nhạt bỗng bùng lên là một trận pháp. Phù văn hiện ra từng nét như máu loang trên mặt đất, xoắn xuýt thành hình lục giác. Mỗi ký hiệu, mỗi đường nét... đều giống hệt với những gì anh đã ghi chép từ bộ công pháp.
"Truyền tống... đây là một trận pháp truyền tống!"
Anh muốn lùi lại, nhưng chân không nhúc nhích được. Thân thể như bị khóa chặt giữa vô hình, không dây xích, nhưng không thể thoát.
Gió nổi lên một cơn gió kỳ dị không đến từ bất kỳ hướng nào, không tạo ra chuyển động, chỉ thốc vào thần hồn. Tóc anh bay rối, ánh sáng trận pháp tăng dần. Âm thanh trầm đục vang lên như tiếng trống từ cõi âm, mỗi hồi như gõ thẳng vào tâm mạch.
ẦM!
Ánh sáng bùng nổ. Thời gian, không gian, và cảm giác… vỡ nát.
Không đau, không tê, nhưng là sự xé rách thuần túy. Như thể hồn phách bị lôi ra khỏi xác thịt, bị giằng kéo qua một khe nứt của thực tại. Một phần linh hồn đang bị xé toạc, một phần còn cố bám víu vào chút lý trí cuối cùng.
Tô Dương không hét. Anh cắn chặt răng, máu trào nơi khoé miệng. Đôi mắt anh đỏ ngầu, tay nắm chặt cuốn sách công pháp như mạng sống.
"Không được chết... dù có rơi vào đâu, cũng phải sống... phải tìm ra lý do vì sao chuyện này xảy ra!"
ẦM…!!
Ánh sáng chói lòa nuốt trọn mọi thứ.
…
Tĩnh lặng…
Một tiếng gió nhẹ luồn qua cành lá cổ thụ. Trăng treo lơ lửng trên cao, chiếu ánh sáng bạc mờ lên mặt đất. Tán cây lay động, tạo ra những vệt bóng loang lổ trên nền đất ẩm.
Trong một khu rừng hoang chưa ai đặt tên, giữa những rễ cây rối rắm và tán lá rậm rạp, một thân người nằm bất động. Quần áo nhăn nhúm, dính bùn đất. Hơi thở yếu ớt.
Là Tô Dương.
Một ngón tay khẽ co lại. Một hơi thở mỏng manh dâng lên từ lồng ngực. Đôi mắt từ từ mở ra.
Không phải ánh đèn thành phố. Không phải tiếng còi xe hay âm thanh quen thuộc. Chỉ là gió, cỏ, và mùi đất ẩm. Không có gì thân thuộc.
Tô Dương không gào, không hoảng loạn. Hắn chỉ nằm im, cảm nhận từng nhịp thở, từng đợt run rẩy của thân thể. Bàn tay vẫn nắm chặt cuốn sách công pháp, dù đã rách mép.
Một câu vang lên trong tâm trí, như tuyên ngôn đầu tiên trong một thế giới xa lạ.
"Thế giới này… không phải thế giới cũ."
Chaporia
Bình Luận (0)