Tán Tu Đồ Sinh/Chapter 2: Lần Đầu Đụng ĐộChapter 2: Lần Đầu Đụng Độ
20px

Cái lạnh đầu tiên ập đến khi Tô Dương mở mắt không phải thứ lạnh quen thuộc của điều hòa hay mùa đông phương Bắc mà là cái lạnh ẩm ướt, rờn rợn, như thể hắn đang nằm giữa một hang động nguyên sinh chưa từng in dấu chân người.

Không khí nặng mùi đất mục, lá mục, và cả một vị lạ lẫm như mùi của rừng sâu hoang dã, thứ mà đô thị chưa từng có.

Hắn ngồi dậy. Đầu đau nhức như thể có hàng ngàn kim châm đang xoáy vào. Cổ họng khô khốc, toàn thân rã rời. Mất một lúc lâu, hắn mới sắp xếp lại được dòng ký ức hỗn loạn.

Không còn phòng trọ, không còn máy tính, không còn ánh đèn thành phố.

Chỉ còn hắn bộ đồ công sở nhàu nát bám đầy bùn đất, và cuốn công pháp cổ quái đang được giữ chặt trong tay như một thứ bùa hộ mệnh.

Tán cây dày đặc bên trên lọc ánh sáng thành những mảng lốm đốm, lay động theo gió như những con mắt đang quan sát. Xung quanh là rừng rậm nguyên sinh cổ thụ to bằng cả chiếc xe buýt, dây leo chằng chịt, và âm thanh côn trùng xa lạ rì rầm vọng lại từ bốn phía.

Hắn không gào thét, không hoảng loạn.

Thay vào đó, hắn nhắm mắt, hít sâu một hơi, rồi từ từ kiểm tra tình hình. Lý trí mách bảo. Hoảng sợ không giải quyết được gì. Phân tích và hành động mới là con đường sống.

“Truyền tống rồi… Đây là thế giới khác. Mình cần nước, trước khi nói đến bất cứ điều gì khác.”

Cơ thể nếu mất nước sẽ nhanh chóng suy kiệt đặc biệt sau cú sốc truyền tống dường như đã rút cạn cả sức lực và tinh thần anh.

Phải mất gần nửa giờ lần mò giữa những rặng cây rậm rạp, hắn mới nghe thấy tiếng róc rách khe khẽ vọng lại từ một khe đá.

Một con suối nhỏ hiện ra, nước chảy len lỏi giữa rêu xanh và đá vụn. Trong vắt, mát lạnh nhưng hắn không lập tức uống. Thay vào đó, anh dùng khăn tay lọc nước qua nhiều lớp, nếm từng ngụm nhỏ để kiểm tra phản ứng. Cẩn trọng sống lâu đó là nguyên tắc sinh tồn đầu tiên.

Khi cơn khát dịu xuống, Tô Dương ngồi tựa vào một tảng đá phủ đầy rêu, lấy cuốn công pháp ra. Ánh sáng lờ mờ xuyên qua tán lá chiếu lên những dòng chữ cổ, khiến chúng như phát sáng nhẹ, huyền bí.

Trang đầu tiên “Khai Linh Quyết  Nhập Môn”.

Là công pháp dẫn khí nhập thể bước khởi đầu của con đường tu luyện. Mở linh khiếu, cảm ứng linh khí, luyện thể tất cả bắt đầu từ đây.

“Linh khí thiên địa…” Hắn lẩm bẩm. “Thứ mình cảm thấy lúc đọc sách, khi còn ở thế giới cũ…”

Hắn ngồi xếp bằng, bắt đầu điều hòa hơi thở như trong sách chỉ dẫn.

Hô hấp đầu tiên, vô cảm.

Lần thứ hai, có chút ấm lên.

Đến lần thứ mười…

Một luồng khí cực kỳ mỏng  mảnh như tơ khói len vào từ mũi, lặng lẽ chảy về đan điền.

Một tia sáng lóe lên trong mắt hắn.

“Thật sự… có linh khí.”

Không phấn khích. Không kích động. Chỉ là một tia sáng trong ánh mắt, cùng sự tỉnh táo đến lạnh người.

Nhưng… rừng đã đổi sắc.

Gió ngừng thổi.

Tiếng côn trùng lặng im.

Một âm thanh rất nhỏ vang lên.

“Sột… soạt…”

Nhưng trong rừng tĩnh mịch, nó vang lên như tiếng sấm. Tô Dương lập tức mở mắt.

Từ bụi cây phía trước, một sinh vật trườn ra dài nửa mét, thân phủ vảy xám, đầu to dị dạng, hai mắt lồi đỏ ngầu như hai cục than hồng. Một Yêu Xà sơ cấp, hoặc chí ít là một loại sinh vật nào đó có ý thức.

Nó không lao đến ngay chỉ gầm khẽ, đôi mắt khóa chặt lấy con mồi đang ngồi bất động.

Tô Dương đứng dậy chậm rãi. Tim đập thình thịch, nhưng ánh mắt không hốt hoảng.

“Không vũ khí. Không tu vi. Không có cả kinh nghiệm chiến đấu. Nếu liều mạng, là chết chắc.”

Hắn lùi một bước, mắt liếc nhanh bên trái có một khe đá nhỏ, dốc, có lẽ vừa đủ một người chui lọt.

Không đợi lâu hắn quay người bỏ chạy.

Yêu xà gầm lên lao theo.

Hắn cắm đầu băng qua bụi rậm, gai móc xé rách tay áo, máu tứa ra, nhưng adrenaline khiến Tô Dương gần như không cảm thấy gì. Thân thể hắn tuy không cường tráng, nhưng được rèn qua bao năm mưu sinh nơi văn phòng tốc độ phản ứng và sức chịu đựng không tệ.

Khe đá trước mặt!

Tô Dương nhảy tới, lăn người chui vào trong tích tắc “Bốp!” đầu con yêu xà đập vào vách đá, trượt ra ngoài, rít lên tức tối, trườn quanh không dám vào.

Trong bóng tối ẩm thấp của hốc đá, hắn nằm thở hổn hển, tim đập như trống trận. Mồ hôi ướt đẫm cả lưng.

“Sống rồi…”

Hắn ngẩng đầu, đưa mắt nhìn lên ánh trăng lấp ló giữa những tán cây ngoài kia, lần đầu tiên thật sự hiểu rõ:

Tu tiên… không phải truyền kỳ hoa mỹ.

Mà là sinh tồn từng phút từng giây.

Ánh dương đầu ngày xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán cây rậm rạp, rơi xuống mặt đất như những vệt sáng nhợt nhạt.

Trong hốc đá lạnh lẽo, Tô Dương co mình lại, hai tay siết chặt lấy cuốn công pháp cũ nát. Cơ thể hắn tê dại vì cái lạnh ban đêm, máu từ những vết xước do móng vuốt yêu xà để lại vẫn thấm đỏ vạt áo rách. Mùi tanh sắt của máu quyện cùng mùi đất ẩm và lá mục khiến không khí càng thêm ngột ngạt.

Hắn đã dùng vạt áo quấn tạm vết thương, nhưng mỗi cử động vẫn đau nhói. Dẫu vậy, hắn vẫn cắn răng chịu đựng vì ít nhất, hắn còn sống.

Tiếng trườn bò của yêu xà đã biến mất từ lâu. Nhưng Tô Dương vẫn kiên nhẫn chờ thêm nửa canh giờ nữa, cho đến khi côn trùng bắt đầu rì rào trở lại và rừng cây dần hồi phục nhịp điệu tĩnh lặng của nó.

Khi chắc chắn không còn mối nguy nào quanh hốc đá, hắn mới chậm rãi bò ra ngoài.

Trước mắt hắn, là một thế giới xa lạ rộng lớn, hoang vu, và tràn ngập hiểm nguy.

“Nếu cứ tiếp tục lang thang trong vô định, không chết vì thú dữ thì cũng chết đói hoặc khát nước.” Hắn lẩm bẩm, rồi đưa tay quệt vết máu trên má. “Phải chủ động.”

Cuốn công pháp nhắc đến vài loại linh thảo sơ cấp có thể giúp cầm máu, giải độc, hoặc hỗ trợ trị thương. Nhưng nhận ra chúng trong thực tế... lại là chuyện khác. Không có kiến thức thực địa, mò mẫm chẳng khác gì tự sát.

Hắn quyết định tìm nơi cao hơn, mong nhìn rõ địa thế xung quanh để tính đường đi nước bước.

Sau gần một canh giờ trèo qua bờ dốc trơn trượt, rẽ bụi gai và men theo sườn đá, Tô Dương cuối cùng cũng lên được một ngọn đồi thấp.

Và ở đó, từ vị trí cao, hắn nhìn thấy một khung cảnh như chỉ có thể xuất hiện trong sách truyện.

Giữa thung lũng u tịch, bị vây quanh bởi những rặng núi răng cưa, là một kiến trúc đen sẫm tựa pháp đài cổ, như được đúc từ đá tro tàn, tỏa ra hàn quang âm u dù đang giữa ban ngày. Từng nét chạm khắc trên cột đá và bậc thềm bị thời gian ăn mòn, nhưng vẫn gợi lên khí tức uy nghi, lạnh lẽo.

Trước pháp đài, bốn người đang đứng.

Một nữ tử áo xanh lam, thanh kiếm mảnh như nước bạc vắt sau lưng, dáng vẻ lạnh nhạt nhưng cẩn trọng.

Hai nam tử vận áo xám tro, lưng đeo pháp khí, tay cầm phù chú, thần sắc cảnh giác.

Và một người cuối cùng cao gầy, khoác trường bào đen tuyền, tay cầm phất trần, khuôn mặt giấu trong mũ trùm, khí tức mờ mịt như ẩn như hiện.

Tô Dương nín thở, ẩn sau lùm cây rậm, mắt không rời họ nửa khắc.

Dù cách khá xa, hắn vẫn nghe loáng thoáng được vài câu đối thoại.

“…trận pháp đã lộ ra, linh nhãn hẳn sắp thức tỉnh.”

“Linh thảo cấp hai có thể xuất hiện quanh đây, nhưng sát trận chưa tan, vẫn phải cẩn trọng.”

“Không vội. Di tích này đã yên lặng mấy trăm năm, ba ngày nữa mới là thời điểm thật sự mở ra.”

Hắn nghe mà lòng chấn động. Trong khoảnh khắc, mọi nghi hoặc đều tan biến.

Người tu tiên. Là thật. Ngay trước mắt.

Vẻ uy nghi vô hình quanh họ, ngôn từ và khí chất không gì giống người phàm.

Tô Dương siết chặt nắm tay, tim đập mạnh.

“Họ có thực lực, có pháp lực, có tri thức. Nếu có thể tiếp cận… có khi còn giữ được mạng sống.”

Nhưng cũng có khả năng... bị nghi là do thám, bịt miệng giết chết.

Thế giới này không có luật pháp của loài người chỉ có lợi ích và thực lực.

Tô Dương lùi lại, giấu mình kỹ hơn, trong lòng nhanh chóng định ra đối sách. “Không vội xuất hiện. Trước tiên phải nắm rõ lai lịch, tính cách từng người.”

Hai ngày sau đó, hắn lặng lẽ theo dõi họ từ xa. Lúc thì nấp sau bụi rậm, lúc thì chui trong hốc cây rỗng, sống dựa vào trái cây dại và nước suối, vận dụng hết mọi kiến thức sinh tồn từng đọc được.

Dần dần, hắn nắm được vài thông tin quan trọng.

Nữ tu tên Triệu Nhược Khanh, là đệ tử nội môn của Thanh Vân Tông một môn phái danh tiếng.

Hai nam nhân áo xám là tán tu hộ pháp, được thuê theo nhiệm vụ, tu vi chỉ Luyện Khí hậu kỳ.

Còn người cuối cùng chính là Trần Đạo Nhân, tu sĩ Trúc Cơ kỳ đến từ Hắc Thạch Tông, một tông môn thiên về luyện trận và pháp khí.

Bọn họ tới đây không phải tình cờ mà là để thăm dò một di tích pháp trận cổ vừa mới hiện thế sau biến động linh lực gần đây.

Tô Dương thầm tính. “Trước khi họ tiến vào di tích, là cơ hội tốt nhất để tiếp cận.”

Đêm thứ ba.

Trong lúc nhóm tu sĩ đang dựng lều nghỉ ngơi bên ánh lửa, gió rừng rì rào, khói bếp nhè nhẹ bốc lên từ đống củi khô.

Tô Dương bước ra khỏi bóng tối, hai tay giơ cao, trên tay cầm cuốn công pháp cổ xưa.

Giọng hắn không run, nhưng đầy khẩn thiết.

“Xin chớ ra tay! Tại hạ là phàm nhân, lạc đến nơi này, không mang ác ý!”

Bốn người đồng loạt quay lại.

Triệu Nhược Khanh rút kiếm. Hai tán tu giơ lên pháp khí.

Chỉ có Trần Đạo Nhân là nheo mắt, ánh nhìn sắc bén xuyên qua bóng đêm.

“Ồ? Ngươi có công pháp của Khai Linh Môn? Là từ đâu có được?”

Tô Dương quỳ xuống, giọng trầm ổn nhưng đầy thành khẩn:

“Tại hạ tên Tô Dương, không rõ vì cớ gì mà bị đưa đến nơi này. Trong tay chỉ có cuốn công pháp này làm dẫn lối. Chỉ cầu được một cơ hội sống sót.”

Trong khoảnh khắc, rừng cây yên lặng như nín thở. Ánh lửa lay động, phản chiếu ánh mắt lạnh lẽo mà hiếu kỳ của những người tu tiên.

Một làn gió thổi qua.

Bầu không khí như sợi dây căng giữa sinh tử… chờ xem sẽ đứt về phía nào.

Gió đêm rít qua rừng rậm, cuốn theo hơi ẩm lạnh như kim đâm thấu tận xương tủy. Tô Dương quỳ dưới tán cây, hai tay giơ cao, bất động như pho tượng, cả người căng cứng như dây cung. Ba luồng linh áp nặng nề từ ba tu sĩ phía trước như ba thanh kiếm treo lơ lửng trên cổ, chỉ cần một động tác dư thừa... liền đầu rơi máu chảy.

Trần Đạo Nhân bước chậm về phía hắn, áo bào đen dài bay nhẹ theo gió đêm. Ánh lửa hắt lên khuôn mặt ông ta, không phải phẫn nộ hay sát khí, mà là... lạnh lùng và tính toán.

“Ngươi nói ngươi là phàm nhân? Không tu vi, lại ôm công pháp thất truyền của Khai Linh Môn, đơn độc lạc vào vùng di tích pháp trận cổ?” Giọng nói của Trần Đạo Nhân mang theo vẻ trào phúng, không che giấu chút hoài nghi.

Một trong hai nam tử áo xám đã giơ tay, rút ra một tấm phù chú phát ra ánh sáng lam nhạt.

“Sư huynh, để ta dò thử hồn khí. Nếu hắn che giấu tu vi, phù này sẽ ép ra nguyên hình.”

Tô Dương cắn chặt răng, lòng bàn tay nắm chặt đến phát run, nhưng không dám lên tiếng, càng không dám động đậy.

Triệu Nhược Khanh đứng chếch về phía sau, thanh kiếm đã ra khỏi vỏ, ánh lạnh lóe lên sắc như băng tuyết. Nàng nheo mắt nhìn hắn, ánh nhìn như xem xét một con dã thú sắp chết liệu còn giá trị hay nên dứt điểm?

Trần Đạo Nhân khoát tay.

“Không cần vội. Một phàm nhân có thể sống sót giữa khu vực yêu xà hoành hành ba ngày không phải chuyện đơn giản. Có lẽ... còn giá trị.”

Ông ta chậm rãi bước tới, cúi người nhặt quyển sách Tô Dương đặt trên tay, lật ra mấy trang. Ánh mắt ông thoáng lóe lên dị sắc.

“…‘Thanh Mộc Khai Linh Quyết’? Môn công pháp sơ giai của Khai Linh Môn, đã thất truyền từ sáu mươi năm trước…”

Cả ba người phía sau đều biến sắc.

Tô Dương thở ra một hơi nhẹ đến mức gần như không nghe thấy. Nhưng đầu vẫn cúi thấp, không dám mảy may ngẩng lên.

“Tại hạ chỉ vô tình nhặt được cuốn này trong một ngôi miếu đổ nát, không rõ nguồn gốc…”

Trần Đạo Nhân gật đầu, mắt chuyển từ dò xét sang cân nhắc sâu xa.

“Ngươi không nói dối. Khai Linh Môn đã sụp đổ từ lâu, công pháp này không còn ai tranh đoạt. Nhưng…” Ông nhìn chằm chằm Tô Dương, ánh mắt như xuyên thấu thân thể “Ngươi… không có linh căn.”

Một câu, như sét đánh giữa đêm đen.

“Không… có linh căn?”

Ba chữ ấy rơi xuống, khiến đầu óc Tô Dương trống rỗng. Tim đập loạn nhịp, như vừa bị đẩy khỏi mép vực.

“Phàm nhân bình thường, linh căn tạp loạn, không thể hấp thu linh khí. Dù công pháp đầy tay cũng chỉ là giấy lộn.” Giọng Trần Đạo Nhân bình thản như đang nói về một con số.

“Không linh căn…” Tô Dương thì thào. Hắn đã lờ mờ đoán được, nhưng khi sự thật được xác nhận, vẫn đau như bị đâm một nhát thấu tâm.

Thế giới tu tiên có một cánh cửa. Nhưng không phải ai cũng có chìa khóa để mở.

Một khoảng lặng ngắn.

Rồi giọng Trần Đạo Nhân lại vang lên.

“Tuy không thể tu luyện chính đạo, nhưng vẫn còn con đường khác. Luyện khí, chế phù, bố trận… đều là nhánh nhỏ dựa vào tri thức và ý chí hơn là căn cơ. Nếu đủ kiên nhẫn, ngươi vẫn có thể… sống trong thế giới này.”

Một tia hy vọng le lói. Tô Dương ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực.

“Ta… có thể học những thứ đó?”

Trần Đạo Nhân khẽ nhếch môi:

“Có thể. Nhưng... cái giá là ba năm phục dịch Hắc Thạch Tông. Không quyền, không danh, không pháp thân hộ thể. Chỉ là một kẻ ngoại đạo dùng được thì giữ, không dùng được thì bỏ.”

Triệu Nhược Khanh lúc này mới lên tiếng, lạnh như gió núi.

“Trần huynh định mang một phàm nhân lai lịch bất minh vào cổ địa? Nếu là họa ngầm thì hậu quả thế nào huynh cũng đoán được mà…?”

Trần Đạo Nhân không giận, chỉ đáp nhẹ.

 “Chỉ là một phàm nhân. Có thể giết bất cứ lúc nào. Nhưng nếu hắn thật sự học được cách sử dụng linh trận cơ bản, thì lại là con tốt hữu dụng.”

Lời nói nhẹ nhàng, nhưng trong đó là quy tắc khắc nghiệt của tu giới, nhân mạng không đáng giá chỉ có lợi ích.

Tô Dương cúi đầu, cắn răng.

Hắn hiểu. Hắn chỉ là một quân cờ chưa đủ giá trị để người khác xem trọng. Nhưng… ít nhất, hắn còn có thể đi tiếp.

“Ta chấp nhận. Dù chỉ là phàm nhân, ta cũng muốn học, muốn sống, muốn tồn tại.”

Trần Đạo Nhân gật đầu, tay áo khẽ phất, ném về phía hắn một chiếc lệnh bài bằng đá đen, khắc ký hiệu trận văn phức tạp.

“Từ giờ, ngươi là ngoại đệ tử tạm thời dưới danh nghĩa Hắc Thạch Tông. Nếu sống sót qua chuyến đi này ta sẽ cho ngươi một cơ hội thật sự.”

Tô Dương đưa tay đón lấy, cảm nhận sự lạnh lẽo từ viên đá truyền vào lòng bàn tay.

Không có pháp lực, không có thân phận.

Chỉ là một kẻ ngoại đạo.

Nhưng từ hôm nay hắn có bước đầu để tiến vào thế giới này.

Không còn là kẻ trốn chạy.

Mà là… kẻ đang tìm cách sống sót, học tập, và từng bước trở thành người tu tiên.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...