Ba viên ngọc chiếu dạ lơ lửng trên không, tỏa ra quầng sáng xanh mờ như ánh trăng lạc giữa đêm đông. Ánh sáng ấy rọi xuống khe núi sâu thẳm, nơi đoàn bốn người đang lặng lẽ tiến vào. Gió từ lòng đất thốc lên, rét buốt và nồng nặc mùi huyết kim rỉ sét, xen lẫn một làn khí mỏng mảnh như linh vận thời xa xưa còn sót lại.
Tô Dương lặng lẽ bước sau cùng. Trên lưng hắn là một chiếc túi vải cũ kỹ, trong tay nắm chặt lệnh bài đá đen được khắc trận văn u ám.
"Không linh căn. Không pháp khí. Không linh lực. Chỉ có trí óc và đôi mắt này." Hắn tự nhủ, từng chữ như đóng vào xương tủy, ép bản thân phải tỉnh táo đến từng hơi thở.
Phía trước, ba tu sĩ của Hắc Thạch Tông di chuyển nhẹ như mèo hoang trong bóng đêm. Mỗi bước chân đều vô thanh vô tức, hệt như hòa làm một với bóng tối. Trong đó nổi bật nhất là Triệu Nhược Khanh thân ảnh mảnh mai, áo bào trắng lay động như tuyết bay, một tay cầm kiếm ngọc, tay còn lại giữ trận bàn đang rọi ra ánh sáng nhàn nhạt.
Đi chừng vài trăm trượng, bọn họ đến một bãi đất trống lồi lõm giữa khe núi. Tại đây, đá vụn vương vãi, tấm bia gãy đổ, dấu trận văn cổ khắc đầy mặt đất đã mờ nhạt, vỡ nát, như bị thời gian chôn vùi từ vạn năm trước.
“Đây là tầng ngoài của di tích.” Trần Đạo Nhân dừng lại, phất tay một cái. Giọng nói ông vang vọng trong khe núi như tiếng chuông gõ đá. “Là một pháp trận phong ấn cũ kỹ. Bên trong là gì còn chưa rõ. Nhưng muốn vào tầng trung tâm, bắt buộc phải phá trận này.”
Ông chỉ tay về phía một vòng tròn đá rộng mấy trượng, trên mặt là những phù văn xiêu vẹo, vặn vẹo như bị ai đó cưỡng ép xóa bỏ một phần ký ức.
Tô Dương tiến lên vài bước, cúi đầu quan sát. Hắn không hiểu hết những ký hiệu cổ, nhưng trong đầu lại bất chợt dâng lên cảm giác quen thuộc khó tả như thể từng nhìn thấy bố cục này… trong một đoạn mô tả cũ kỹ của cuốn công pháp năm xưa.
“Khảm, Tốn, Ly…”
Hắn lẩm bẩm, trong lòng run nhẹ.
“Đây là loại dẫn linh theo ngũ hành. Nhưng vị trí các điểm phụ dẫn đã lệch. Nếu đảo ngược hai điểm này… có lẽ có thể kích hoạt lại vòng ngoài…”
Tô Dương cau mày, tim đập như trống trận.
Trần Đạo Nhân liếc hắn, ánh mắt lóe lên tia dị sắc.
“Ngươi nhận ra điều gì sao?”
Tô Dương biết không thể giấu, liền nghiêm túc đáp.
“Vãn bối từng đọc một số đoạn giải thích trận pháp trong công pháp nhặt được. Có thể thử... điều chỉnh hai điểm dẫn khí phụ này.”
Triệu Nhược Khanh bật cười lạnh, giọng như gió đêm lướt qua lưỡi dao.
“Chỉ là phàm nhân không linh căn, dám múa rìu qua mắt thợ? Nếu trận pháp bạo loạn, ngươi có gánh nổi không?”
Tô Dương không tranh cãi, chỉ cúi đầu lặng im.
Trần Đạo Nhân trầm ngâm hồi lâu, rồi gật đầu.
“Không cần cưỡng phá. Làm theo lời hắn.”
Hai nam tu sĩ áo xám nhăn mặt, nhưng không dám cãi lời. Dưới sự chỉ dẫn của Tô Dương, bọn họ di chuyển hai phiến đá nhỏ có khắc phụ trận, cẩn thận như mổ tim rắn độc. Đây là công việc yêu cầu sự chính xác tuyệt đối chỉ cần sai lệch nửa tấc, hậu quả có thể là tử vong toàn bộ.
Ngay khoảnh khắc phiến đá cuối cùng được đặt đúng vị trí, một luồng sáng lam lặng lẽ bốc lên từ lòng đất, vẽ thành một vòng tròn phát sáng mờ nhạt.
Trần Đạo Nhân nheo mắt.
“…Thành công.”
Dù trận chỉ khởi động được một phần, nhưng đã đủ để hé mở một khe nứt nhỏ phía sau tế đàn con đường dẫn vào tầng sâu hơn.
Tô Dương cảm thấy cả người nhẹ bẫng, nhưng chân lại run lên từng đợt. Không phải vì sợ, mà vì kích động. Lần đầu tiên, trí óc của hắn… đã cứu được chính mình.
Triệu Nhược Khanh không nói gì, chỉ liếc hắn một cái lâu hơn thường lệ rồi quay đi.
Phía sau pháp trận là một lối hẹp, tối như vực sâu không đáy. Từng viên đá dưới chân phát ra linh quang âm u, dường như vẫn còn lưu lại khí tức của những tu sĩ đã bỏ mạng nơi đây.
Trận bàn trong tay Triệu Nhược Khanh phát sáng dẫn lối. Cả đoàn lặng lẽ tiến vào bóng tối.
Tô Dương bước sau cùng. Mắt hắn dần thích nghi với u minh, tâm trí lại sáng như đèn được lau bụi.
“Không thể dùng linh lực? Ta sẽ dùng đầu óc.”
“Không có căn cơ? Ta sẽ mượn thiên địa, mượn địa thế, mượn trận pháp.”
“Chỉ cần còn sống… thì còn cơ hội bước lên con đường này.”
Ngay khi khe nứt mở ra, một luồng khí lạnh bốc thẳng lên, mang theo mùi tàn tro và ẩm mốc nặng nề. Gió lùa qua những kẽ đá như vô số lưỡi dao lạnh buốt, cắt vào da thịt khiến lưng Tô Dương toát mồ hôi lạnh.
Triệu Nhược Khanh giơ trận bàn lên, ánh sáng từ viên ngọc tâm trận tỏa ra một vòng sáng nhợt nhạt, chiếu rọi con đường hẹp phía trước. Hai vách đá rêu phong in đầy khắc văn cổ, nét chạm mờ nhòe như đã qua vô số năm tháng. Vài nơi còn lưu lại vết cháy đen xạm tàn tích của một sát trận từng phát động.
Trần Đạo Nhân khẽ cau mày, giọng nói trầm thấp.
“Cẩn thận... nơi này không chỉ là tàn tích. Một tia khí tức sát trận vẫn còn lưu lại... chưa tan.”
Lập tức, đội hình chuyển sang thế phòng ngự. Hai tu sĩ áo xám lùi về che chắn hai bên, Triệu Nhược Khanh đi giữa, trận bàn luôn xoay vòng dò xét. Tô Dương tuy đi sau, không có linh khí hay pháp bảo, nhưng ánh mắt mở lớn, chăm chú dõi theo từng khe đá, từng hoa văn dưới chân.
Hắn hiểu, nơi đây chỉ cần một bước sai, không phải ngã quỵ… mà là tan xương nát thịt.
Một bước…
Hai bước…
Đến bước thứ mười ba, đôi mắt Tô Dương chợt lóe sáng. Hắn dừng lại, cúi người, dùng tay phủ nhẹ lớp bụi bám trên một viên đá có phù văn mờ nhạt hình “Miện”.
“Khoan đã!” Giọng hắn bật ra khẩn cấp. “Viên đá này... không đúng trật tự ngũ hành tuần hoàn. Nó là điểm nổ.”
Vừa dứt lời, trận bàn trong tay Triệu Nhược Khanh lập tức lóe lên một tia đỏ âm u báo hiệu của sát khí.
Ánh mắt nữ tu khẽ biến, nàng nhìn Tô Dương chằm chằm.
“Ngươi… sao phát hiện ra trước cả trận bàn?”
Tô Dương không nhìn nàng, tay vẫn đặt lên nền đá, ánh mắt bình tĩnh.
“Nơi này từng là khu huấn luyện pháp trận thời cổ, quy luật bố trí sẽ ẩn trong những chi tiết quen thuộc. Nếu là sát trận, tất phải giấu trong sự thường tình. Chỉ cần nhìn kỹ… sẽ thấy điểm gãy.”
Trần Đạo Nhân nghiêng đầu quan sát hắn một lúc lâu, ánh mắt thoáng lóe vẻ tán thưởng.
“Ngươi học những thứ này từ đâu?”
Tô Dương đáp nhẹ như gió.
“Từ vài trang sách mục nát nhặt được… và từ mắt.”
Triệu Nhược Khanh hừ khẽ, nhưng động tác lại bắt đầu bước theo đúng dấu chân Tô Dương để tránh các điểm nguy hiểm.
Hành lang đá kéo dài đến một không gian mở một hành cung âm u bằng đá đen, u tịch lạnh lẽo. Chính giữa là một đài cao hình lục giác, đặt một cỗ quan tài bằng ngọc trắng, phát ra ánh sáng nhàn nhạt như sương.
Không ai dám bước tới.
Một tu sĩ áo xám khẽ rùng mình.
“Linh khí… như bị rút sạch.”
Tô Dương chăm chú quan sát. Trên ba vách đá quanh đài, khắc ba vòng pháp trận cực kỳ tinh vi liên hoàn theo bố cục “sinh khắc tuyệt”. Hắn trầm giọng.
“Ba vòng trận kia... là tam liên sát pháp. Nếu mở quan tài, chúng sẽ cùng phát động. Muốn vô hiệu hóa, phải cắt được mạch dẫn linh lực chính.”
Ba tu sĩ đồng loạt nhìn về phía hắn.
“Ngươi… có cách?”
Tô Dương không đáp ngay. Hắn tiến lại gần đài đá, tay vuốt nhẹ theo từng đường khắc nhỏ ven chân đài.
Một đoạn có khe hở chỉ mỏng như nửa đầu ngón tay út khe dẫn chính!
Hắn rút ra một đoạn dây tẩm dầu từ hành trang, chậm rãi nhét vào khe, rồi nhỏ máu lên một viên hỏa thạch nhỏ như hạt đậu.
“Dẫn hỏa… phá mạch dẫn.”
Phụt!
Một tia khói trắng bốc lên, âm thanh “rắc… rắc…” vang vọng từ dưới đài. Cả ba vòng sát trận đồng thời run rẩy, rồi mờ nhạt như bị cắt mất nguồn tiếp linh.
“Giải… được rồi?” Triệu Nhược Khanh thất thần nói nhỏ.
Tô Dương ngồi thụp xuống, hơi thở dồn dập, mồ hôi tuôn như tắm, nhưng trong mắt là tia sáng lặng lẽ của lý trí tỉnh táo.
“Hệ thống dẫn linh chỉ bị phá tạm thời. Nửa nén hương sau… trận sẽ khởi động lại.”
Trần Đạo Nhân không chần chừ, quát ngắn.
“Mở quan tài!”
Một tu sĩ áo xám lao lên, đẩy mạnh nắp ngọc.
Bên trong là một bộ hài cốt khô quắt, nhưng vẫn giữ tư thế ngay ngắn. Trên ngực, một sợi dây chuyền bằng bạc đen vắt ngang từng vòng nhỏ phát ra hàn ý mờ mịt.
Triệu Nhược Khanh biến sắc.
“Đó là… Huyền Âm Khóa Tâm! Một loại pháp bảo cấm chế tâm thần!”
Trần Đạo Nhân lập tức dán một lá phù vàng lên xương ngực, rồi vươn tay nhấc lấy vòng cổ.
Ầm!
Ba vòng pháp trận rung nhẹ.
“Hết thời gian! Rút!”
Cả đoàn lập tức quay người, rút lui theo lối cũ. Không ai dám quay đầu, chỉ để lại đài đá và bộ hài cốt đang dần chìm vào bóng tối.
Chỉ riêng Tô Dương, khi rút lui, vẫn liếc nhìn lần cuối.
Ánh mắt hắn dừng lại nơi chân đài một ký hiệu khắc chìm, nhỏ như đầu móng tay. Đó là hình… một con mắt đang khép hờ.
Tô Dương rùng mình.
“Có kẻ… từng khắc dấu này ở đây.
Không phải người chết.
Căn nhà đá nhỏ nằm khuất nơi mép trạm tu sĩ, tường rêu mốc, mái ngói đỏ đã xô lệch một vài viên. Ánh chiều tà xuyên qua khe cửa sổ nứt vỡ, trải một vệt sáng nghiêng dài trên nền đất khô nứt. Không gian tĩnh lặng, như ngưng đọng lại giữa hai nhịp thở.
Tô Dương ngồi im lặng trên tấm đệm rơm. Trước mặt hắn là một quyển sách trận pháp cũ nát, gáy sách đã mủn, vài trang cong vênh vì ẩm, nhưng từng ký hiệu bên trong lại được lật giở với sự kính trọng, cẩn thận như đang lần theo dấu vết của một sinh mệnh bị lãng quên.
Bên cạnh là túi hành trang cũ kỹ thứ đã theo hắn từ ngày đầu tiên bước chân vào thế giới tu tiên này. Giờ đây, nó đã được vá lại gọn gàng, như chính sự chỉnh tề nội tâm mà hắn vẫn gìn giữ giữa vô số hỗn loạn và cái chết rình rập.
Cánh cửa cọt kẹt mở ra.
Triệu Nhược Khanh bước vào. Y phục dính bụi, đôi mắt vẫn còn mang theo dấu vết từ cuộc hành trình trong sát trận cổ. Trong tay nàng là một túi gấm màu xám tro.
“Trần sư huynh nói... đây là phần thưởng cho ngươi.” Giọng nàng thấp, hơi khàn, như đang nén lại điều gì chưa nói hết.
Tô Dương chỉ gật đầu, không đứng dậy, cũng không vội mở túi.
Triệu Nhược Khanh nhìn hắn trong chốc lát. Sự trầm mặc của Tô Dương như một tấm gương yên lặng, nhưng phản chiếu rõ ràng mọi dao động trong lòng người khác.
“Ta đã từng coi thường ngươi.” Nàng chậm rãi thốt “Nhưng nếu không có ngươi, chúng ta đã chết trong hành cung đá ấy.”
“Ngươi không phải tu sĩ, nhưng đầu óc và nhãn lực... còn hơn nhiều kẻ luyện khí tầng ba.”
Tô Dương không đáp. Chỉ nhếch môi, cười rất nhạt. Nụ cười ấy khiến người khác khó đoán không phải khinh bỉ, không phải cảm kích, càng không có lấy một tia tự mãn. Nó giống như một nếp gấp quen thuộc trong tâm trí lạnh, và trống rỗng.
“Cảm tạ ý tốt của Triệu cô nương.” Hắn đáp, vẫn không nhìn nàng “Nhưng những kẻ như ta... sống sót được vài lần đã là phúc lớn rồi.”
Một thoáng im lặng. Triệu Nhược Khanh khẽ xoay người, đặt túi gấm lên bàn, rồi rời đi không nói thêm lời nào.
Cánh cửa khép lại.
Chỉ khi tiếng bước chân nàng biến mất hoàn toàn, Tô Dương mới vươn tay mở túi.
Bên trong là một lọ linh dịch màu xanh lục mờ, một túi nhỏ chứa những tàn phiến pháp khí bằng đồng đen, và một quyển sách mỏng bìa đã ngả màu đề bốn chữ. “Tâm Cơ Tụ Linh”.
Tô Dương ngồi lặng, cầm quyển sách trong tay, ngón tay vuốt nhẹ qua từng vết xước trên bìa.
“Họ không cho ta công pháp…” hắn thầm nghĩ “...nhưng lại đưa ra một khởi điểm.”
“Không có linh căn thì sao? Nếu hiểu đủ rõ cách vận hành linh khí, ta có thể dùng trận pháp thay cho đan điền... Mượn thiên địa, dẫn ngoại lực mà dùng.”
“Không nhanh. Nhưng đủ để đi tiếp.”
Khi bóng đêm phủ xuống, ánh nến mờ nhòe trong căn phòng, Tô Dương vẫn ngồi im, đọc từng dòng chữ trong sách. Hắn không uống linh dịch chỉ mở nút, để hương từ từ tỏa ra.
Ngọc Căn Diệp. Hắn nhận ra ngay mùi thảo mộc ẩn trong linh dịch một loại linh thảo có thể làm tăng cảm nhận với linh khí, thường dùng để kiểm tra dị biến trong kinh mạch.
Tô Dương không dùng nó để tu luyện.
Hắn dùng để... thử nghiệm.
Để biết rõ, liệu bản thân thật sự hoàn toàn vô linh căn, hay... còn sót lại một tia hy vọng.
Thời gian trôi. Nửa canh giờ qua đi.
Bên ngoài, gió thổi, tiếng côn trùng râm ran. Trong phòng, linh khí như sợi tơ bạc mờ mờ, bỗng nhiên chao động.
Một nhịp thở. Một rung chuyển rất nhẹ.
Tô Dương mở mắt.
“Có phản ứng.”
Hắn không mừng. Cũng không hoảng. Chỉ cau mày.
“Không chắc là do linh thảo... hay do cơ thể ta thực sự còn sót lại một điểm nào chưa bị đóng kín.”
Ngay khoảnh khắc ấy một hình ảnh lạ vụt hiện trong đầu hắn.
Một vòng sáng bạc, treo giữa hư vô. Một con mắt khép hờ, lạnh lẽo mà xuyên suốt. Một tiếng thở dài rất nhẹ, như đến từ một linh hồn xa xưa bị phong ấn.
Tô Dương rùng mình. Bàn tay vô thức đập mạnh lên bàn.
Phụt!
Ánh nến dao động, hình ảnh kia lập tức tan biến.
Hắn thở hắt ra. Đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia sáng lạnh.
“Không phải ảo giác.”
Hắn lập tức lấy quyển sổ tay, ghi lại từng cảm giác vừa trải qua chi tiết từng hình ảnh, từng tiếng động, từng cảm nhận như dao cứa vào não.
“Ý niệm tàn dư.”
“Vật trong quan tài… không chỉ là pháp bảo. Nó chứa tri thức, ý niệm, có thể chủ động tìm kiếm kẻ kế thừa.”
“Nhưng tại sao… lại phản ứng với ta?”
Ngay lúc ấy, tiếng bước chân dừng lại trước cửa.
Cạch.
Cánh cửa mở ra. Lần này là Trần Đạo Nhân. Trên tay lão là một quyển sách lớn, bọc vải lụa tím sẫm.
“Tô Dương.”
Lão gọi tên hắn, không vòng vo.
“Ngươi có muốn... thử đọc một quyển công pháp sơ cấp không?”
Ánh nến run rẩy. Trái tim Tô Dương khẽ co thắt. Hắn không trả lời ngay, chỉ nhìn chằm chằm vào quyển sách.
Trần Đạo Nhân chậm rãi bước đến, đặt quyển sách lên bàn.
“Ta biết... ngươi không có linh căn.”
“Nhưng thế giới này... không chỉ có một con đường duy nhất.”
“Nếu không thể hấp thu linh khí từ thiên địa… thì hãy học cách mượn thiên địa vận hành, dùng trí tuệ làm cầu nối.”
Lão không đợi hắn đáp, xoay người rời đi, để lại quyển sách nằm im lìm trên bàn như một khúc ngoặt vừa âm thầm mở ra trong vận mệnh của một phàm nhân.
Tô Dương nhìn bìa sách. Trên lớp lụa tím sẫm là bốn chữ đen như mực tà:
Ngụy Đạo Tụ Linh.
Chaporia
Bình Luận (0)