Người đàn ông mặc áo sơ mi trắng xuống xe.
Vết sẹo trên mu bàn tay đã nhạt đi rất nhiều.
Anh mỉm cười.
“Chào.”
Tô Niệm Đường cũng khẽ gật đầu.
“Chào.”
Hai người giống như những người bạn cũ lâu ngày gặp lại.
Không hề gượng gạo.
Lục Diễn Châu giơ chiếc túi giấy trong tay.
“Tiệm bánh mới mở.”
“Nghe nói bánh dâu rất ngon.”
“Tôi mua hai phần.”
“Nếu em không bận…”
“Có muốn thử không?”
Không phải hoa.
Không phải trang sức.
Không phải quà đắt tiền.
Chỉ là một hộp bánh.
Tô Niệm Đường nhìn anh vài giây.
Rồi mỉm cười.
“Được.”
…
Quán cà phê nhỏ bên hồ.
Hai người ngồi cạnh cửa kính.
Giống như rất nhiều cặp đôi bình thường.
Lục Diễn Châu cắt một miếng bánh.
Đẩy sang phía cô.
“Cẩn thận.”
“Nhân bên trong còn nóng.”
Tô Niệm Đường hơi ngẩn người.
Ngày trước.
Anh chưa từng để ý những chuyện nhỏ như vậy.
Thấy cô nhìn mình.
Anh chỉ cười.
“Một năm nay.”
“Tôi học được khá nhiều.”
“Ví dụ?”
“Biết em không thích cà phê quá đắng.”
“Không ăn hành.”
“Thích trời mưa.”
“Nhưng lại ghét mang ô.”
“Buổi tối thường đọc sách trước khi ngủ.”
“Và…”
Anh dừng lại.
“Ngày sinh nhật em.”
“Tôi sẽ không bao giờ quên nữa.”
Khóe mắt Tô Niệm Đường khẽ đỏ.
Một năm trước.
Những điều ấy.
Là điều cô mong chờ suốt ba năm.
Đến hôm nay.
Cuối cùng anh cũng biết.
…
Sau khi ăn xong.
Lục Diễn Châu đứng dậy.
“Có một nơi.”
“Tôi muốn đưa em đến.”
Nửa giờ sau.
Chiếc Bentley dừng lại.
Tô Niệm Đường nhìn tòa nhà trước mặt.
Khẽ sững người.
Cục Dân chính.
Nơi một năm trước.
Hai người kết thúc cuộc hôn nhân chỉ trong tám phút.
Lục Diễn Châu không đưa cô vào ngay.
Anh lấy từ túi áo ra một tờ giấy.
Đặt vào tay cô.
Không phải giấy đăng ký kết hôn.
Cũng không phải đơn xin tái hôn.
Chỉ là một tờ giấy trắng.
Ở góc dưới cùng.
Có duy nhất một dòng chữ.
“Quyền quyết định thuộc về em.”
Anh nhìn cô.
Giọng nói bình tĩnh.
“Một năm trước.”
“Anh luôn tự quyết định thay em.”
“Hôm nay.”
“Anh muốn mọi lựa chọn đều do em.
”
“Em muốn đi vào.”
“Hay muốn quay về.”
“Anh đều tôn trọng.”
“Anh sẽ không ép.”
Không khí trở nên yên tĩnh.
Tô Niệm Đường cúi đầu.
Nhìn tờ giấy trắng.
Đột nhiên bật cười.
Khóe mắt lại đỏ.
“Anh biết không?”
“Hồi mới cưới.”
“Em từng nghĩ.”
“Chỉ cần cố gắng thêm một chút.”
“Anh sẽ yêu em.”
“Sau đó.”
“Em lại nghĩ.”
“Có lẽ cả đời này.”
“Anh sẽ không bao giờ yêu.”
Lục Diễn Châu khẽ siết tay.
“Xin lỗi.”
Cô lắc đầu.
“Không.”
“Không cần xin lỗi nữa.”
“Bởi vì…”
“Anh đã dùng cả một năm để chứng minh rồi.”
Nói xong.
Cô mở túi xách.
Lấy ra chiếc hộp nhung màu đen.
Là chiếc nhẫn mẹ cô để lại.
Lục Diễn Châu nhìn chiếc hộp.
Hơi thở như ngừng lại.
Tô Niệm Đường mở nắp.
Nhẹ nhàng lấy chiếc nhẫn ra.
Rồi…
Đặt vào lòng bàn tay anh.
Giọng cô rất nhẹ.
“Mẹ từng nói.”
“Nếu gặp đúng người.”
“Hãy trao chiếc nhẫn này.”
“Một năm trước.”
“Anh chưa xứng.”
“Hôm nay…”
“Có lẽ.”
“Anh xứng rồi.”
Bàn tay Lục Diễn Châu khẽ run.
Anh không lập tức đeo.
Chỉ nắm chặt chiếc nhẫn.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Niệm Đường.”
“Anh vẫn chưa hoàn hảo.”
“Anh sẽ còn phạm sai.”
“Nhưng.”
“Anh sẽ không để em phải chờ nữa.”
Tô Niệm Đường mỉm cười.
Lần đầu tiên.
Cô chủ động đưa tay ra.
Nắm lấy tay anh.
“Đi thôi.”
“Đi đâu?”
“Cục Dân chính.”
Lục Diễn Châu hơi ngẩn người.
“Em chắc chứ?”
Cô nhìn anh.
Khóe môi cong lên.
“Lần trước.”
“Em ký giấy ly hôn.”
“Là vì anh chưa biết yêu.”
“Lần này.”
“Nếu em đồng ý bắt đầu lại.”
“Không phải vì em quên những tổn thương.”
“Mà vì…”
“Em nhìn thấy.”
“Anh đã thật sự thay đổi.”
Hai người cùng bước lên bậc thềm.
Ánh nắng đầu xuân chiếu xuống.
Kéo hai cái bóng dần nhập làm một.
Lần này.
Không còn ai đi trước.
Cũng không còn ai lặng lẽ chạy theo phía sau.
Họ sóng vai.
Đi cùng một hướng.
Giống như cái tên “Niệm Đường”.
Sau bao vòng quanh, cuối cùng…
Cũng tìm được con đường để trở về.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)