Chiều hôm ấy.

Anh chủ động đến nhà họ Tô.

Lần này.

Tô Niệm Đường không tránh mặt.

Hai người ngồi trong khu vườn phía sau.

Không ai nói gì.

Một lúc lâu.

Lục Diễn Châu mới đặt chiếc hộp lên bàn.

“Tôi điều tra rồi.”

“Tôi xin lỗi.”

Tô Niệm Đường nhìn chiếc nhẫn.

Ánh mắt khẽ dao động.

“Anh biết rồi?”

“Ừ.”

“Cô gật đầu.”

“Mẹ tôi từng nói.”

“Nếu gặp đúng người.”

“Hãy trao chiếc nhẫn.”

“Còn nếu không.”

“Thì cứ giữ bên mình.”

Lục Diễn Châu cúi đầu.

Giọng rất khẽ.

“Ba năm.”

“Em từng định đưa cho tôi sao?”

Tô Niệm Đường cười.

“Nhiều lần.”

“Có lần là sinh nhật anh.”

“Có lần là kỷ niệm một năm kết hôn.”

“Cũng có lần…”

“Là sau khi anh cứu tôi.”

“Nhưng cuối cùng.”

“Tôi đều cất lại.”

“Bởi vì…”

“Anh chưa từng nhìn thấy tôi.”

Không khí giữa hai người lại rơi vào yên lặng.

Một cơn gió nhẹ thổi qua.

Lá cây xào xạc.

Lục Diễn Châu chậm rãi đẩy chiếc hộp trở lại.

“Chiếc nhẫn.”

“Tôi không nhận.”

Tô Niệm Đường ngẩng đầu.

Anh nhìn cô.

Lần đầu tiên.

Trong ánh mắt người đàn ông ấy.

Không còn sự kiêu ngạo.

Cũng không còn sự lạnh lùng.

Chỉ còn sự chân thành.

“Tôi chưa xứng.”

“Tôi từng nghĩ.”

“Chỉ cần cho em một cuộc sống ổn định.”

“Là đủ.”

“Đến hôm nay.”

“Tôi mới hiểu.”

“Người em cần.”

“Không phải tiền.”

“Cũng không phải địa vị.”

“Mà là…”

“Một người thật sự nhìn thấy em.”

Anh đứng dậy.

Không tiến thêm một bước.

Cũng không cố giữ cô.

“Tôi sẽ không xin em quay lại.”

“Cũng sẽ không ép em tha thứ.”

“Từ hôm nay.”

“Tôi chỉ làm một việc.”

“Tự học cách yêu em.”

“Nếu một ngày.”

“Em thấy tôi đủ tư cách.”

“Hãy tự đưa chiếc nhẫn ấy cho tôi.”

“Nếu không.”

“Tôi sẽ không bao giờ hỏi nữa.”

Nói xong.

Anh xoay người rời đi.

Không hề quay đầu.

Tô Niệm Đường ngồi yên rất lâu.

Người đàn ông trẻ bước tới.

“Chị.”

“Không giữ anh ta lại sao?”

Cô khẽ lắc đầu.

“Giữ để làm gì?”

“Chị vẫn chưa tha thứ mà.”

Anh cười.

“Nhưng chị cũng không còn ghét.”

Tô Niệm Đường không trả lời.

Ánh mắt chỉ lặng lẽ nhìn theo bóng lưng đang khuất dần ngoài cổng.

Thật lâu sau.

Cô mới mở chiếc hộp.

Bên trong.

Ngoài chiếc nhẫn màu đen.

Còn có một mảnh giấy nhỏ.

Là nét chữ của Lục Diễn Châu.

“Lần này… đến lượt anh chờ em.”

Khóe mắt cô bỗng cay xè.

Ba năm trước.

Là cô đứng dưới ánh đèn trong căn biệt thự.

Chờ một người mãi không về.

Ba năm sau.

Người đứng chờ…

Đã đổi thành anh.

Nhưng cô biết.

Có những con đường.

Muốn quay lại điểm xuất phát.

Không phải chỉ cần một lời xin lỗi.

Mà cần rất nhiều thời gian.

Rất nhiều chân thành.

Và cả…

Một trái tim thật sự biết yêu.

Ngoài cổng.

Lục Diễn Châu bước lên xe.

Anh không quay đầu nhìn lại.

Chỉ nhẹ nhàng lấy điện thoại ra.

Xóa toàn bộ lịch trình cá nhân trong ba tháng tới.

Rồi nói với trợ lý Chu:

“Từ hôm nay.”

“Ngoài công việc.”

“Tôi không nhận bất kỳ buổi xem mắt nào.”

“Cũng không cần ai sắp xếp.”

“Tôi chỉ có một việc phải làm.”

Trợ lý ngẩn người.

“Việc gì ạ?”

Lục Diễn Châu nhìn chiếc nhẫn cưới vẫn luôn mang theo trong ví.

Khẽ mỉm cười.

“Học cách yêu một người.”

“Lần này.”

“Từng chút một.”

“Không để cô ấy phải chờ nữa.”

11

Một năm sau.

Thành phố vừa bước vào đầu xuân.

Tòa nhà Quỹ Niệm Đường vẫn sáng đèn như mọi ngày.

Trong phòng họp tầng cao nhất.

Tiếng vỗ tay vang lên.

“Chúc mừng Chủ tịch.”

“Dự án hợp tác quốc tế đã hoàn tất.”

“Lợi nhuận vượt kế hoạch ba mươi phần trăm.”

Người đàn ông trẻ cười tươi.

“Chị.”

“Bây giờ Quỹ Niệm Đường đã thật sự đứng đầu châu Á rồi.”

Tô Niệm Đường chỉ khẽ gật đầu.

Một năm.

Đủ để rất nhiều chuyện thay đổi.

Nhà họ Lục hoàn tất việc kiểm toán.

Những người lợi dụng chức vụ để trục lợi đều phải chịu trách nhiệm.

Bà Lục cũng chủ động rút khỏi hội đồng quản trị.

Thẩm Uyển vì vụ kiện vu khống mà gần như biến mất khỏi giới thượng lưu.

Còn Lục Diễn Châu…

Một năm qua.

Anh chưa từng xuất hiện trước cửa nhà họ Tô thêm lần nào.

Không quấy rầy.

Không níu kéo.

Chỉ đúng như lời anh từng nói.

Lặng lẽ học cách yêu một người.

Buổi chiều.

Tô Niệm Đường bước ra khỏi công ty.

Một chiếc Bentley màu đen dừng bên đường.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...