“Tách ra.”

Lục Diễn Châu lập tức chắn trước mặt Tô Niệm Đường.

“Cô đi lấy tài liệu.”

“Tôi cản bọn họ.”

Tô Niệm Đường không nhiều lời.

Lập tức chạy về phía phòng lưu trữ.

Cô mở khóa điện tử.

Cánh cửa vừa hé.

Phía sau đột nhiên vang lên tiếng động lớn.

Một chiếc giá sắt bị người ta đẩy ngã.

Ầm!

Cánh cửa phòng lưu trữ bị kẹt cứng.

Khói bụi mù mịt.

“Tô Niệm Đường!”

Lục Diễn Châu quay đầu.

Nhìn thấy cô bị mắc kẹt phía trong.

Anh không hề do dự.

Trực tiếp lao tới.

Một thanh sắt rơi mạnh xuống.

Anh giơ tay đỡ lấy.

Cạnh sắc cứa thẳng vào cánh tay.

Máu lập tức chảy xuống.

Người đàn ông trẻ hô lớn.

“Lục Diễn Châu!”

“Anh bị thương rồi!”

Anh như không nghe thấy.

Chỉ dùng toàn bộ sức lực đẩy chiếc giá sắt sang một bên.

“Tô Niệm Đường.”

“Ra đây.”

Cô nhìn bàn tay đang đầy máu của anh.

Cả người khựng lại.

Trong khoảnh khắc ấy.

Hình ảnh ba năm trước bất ngờ hiện về.

Chiếc xe chắn trước mặt cô.

Tiếng va chạm chói tai.

Người đàn ông bước xuống.

Rồi lặng lẽ rời đi.

Là cùng một người.

Là cùng một ánh mắt.

Không cần suy nghĩ.

Chỉ biết chắn trước cô.

“Lục Diễn Châu…”

Giọng cô khẽ run.

Đây là lần đầu tiên sau khi ly hôn.

Tên anh được cô gọi bằng cảm xúc như vậy.

Nhưng cũng chỉ trong một khoảnh khắc.

Cô lập tức lấy lại bình tĩnh.

Nhanh chóng kéo anh ra ngoài.

Đội bảo vệ đúng lúc chạy tới.

Nhóm người mặc đồ đen bỏ chạy.

Kho lưu trữ được giữ nguyên.

Bệnh viện.

Bác sĩ quấn băng xong.

“Dài năm centimet.”

“May mà không chạm đến gân.”

Người đàn ông trẻ thở phào.

“Cũng may.”

“Nếu chậm thêm chút nữa…”

Lục Diễn Châu chỉ nhìn về phía cửa.

“Tô Niệm Đường đâu?”

“Chị ấy…”

Người đàn ông trẻ quay đầu.

Phát hiện hành lang đã trống.

Không biết từ lúc nào.

Cô đã rời đi.

Chỉ để lại trên ghế một chiếc túi giấy.

Bên trong.

Là hộp thuốc trị sẹo loại tốt nhất.

Không có tên người gửi.

Không có lời nhắn.

Lục Diễn Châu cầm hộp thuốc.

Khóe môi khẽ cong lên.

Một nụ cười rất nhạt.

Anh hiểu.

Ít nhất…

Trong lòng cô.

Anh không còn là người xa lạ.

Nhưng cũng chỉ dừng lại ở đó.

Ngoài cửa bệnh viện.

Tô Niệm Đường ngồi trong xe.

Ánh mắt dừng trên bàn tay mình.

Đó là bàn tay vừa kéo anh ra khỏi đống đổ nát.

Cô khẽ khép mắt.

Trong lòng lần đầu tiên sau nhiều ngày…

Xuất hiện một gợn sóng rất nhỏ.

Không phải vì tha thứ.

Mà vì cô phát hiện.

Dù đã cố quên.

Đến thời khắc sinh tử.

Người đầu tiên cô muốn cứu…

Vẫn là anh.

10

Một tuần sau.

Vết thương trên tay Lục Diễn Châu đã gần lành.

Chỉ còn một vệt sẹo mờ kéo dài trên mu bàn tay.

Mỗi lần nhìn thấy nó.

Anh lại nhớ đến đêm trong kho lưu trữ.

Nhớ bàn tay Tô Niệm Đường kéo mình ra khỏi đống sắt thép.

Đó là lần đầu tiên sau khi ly hôn.

Cô chủ động chạm vào anh.

Chỉ tiếc…

Không phải vì yêu.

Buổi chiều.

Trợ lý Chu gõ cửa bước vào.

“Lục tổng.”

“Có một món đồ vừa được chuyển tới.”

Anh đặt chiếc hộp gỗ xuống bàn.

“Người gửi không ghi tên.”

Lục Diễn Châu mở hộp.

Bên trong chỉ có một chiếc nhẫn màu đen.

Ánh mắt anh khựng lại.

Chiếc nhẫn này…

Chính là chiếc nhẫn anh từng nhìn thấy trong tay Tô Niệm Đường ở Cục Dân chính.

Không phải nhẫn cưới.

Anh cầm lên.

Mặt trong khắc một dòng chữ rất nhỏ.

‘Niệm.’

Trợ lý Chu chợt nói:

“Lục tổng.”

“Em nhớ rồi.”

“Ba năm trước từng thấy cô Tô đeo chiếc nhẫn này.”

“Lúc nào cũng đeo.”

“Ngay cả khi tháo nhẫn cưới…”

“Cô ấy vẫn chưa từng tháo nó.”

Lục Diễn Châu siết nhẹ chiếc nhẫn.

“Đi điều tra.”

“Nguồn gốc của nó.”

Hai ngày sau.

Kết quả được gửi tới.

Chiếc nhẫn được chế tác riêng cách đây mười năm.

Chỉ có duy nhất một chiếc trên thế giới.

Người đặt làm.

Là mẹ của Tô Niệm Đường.

Theo hồ sơ.

Trước khi qua đời.

Bà từng để lại một bức thư.

Trong thư viết.

“Nếu sau này con gặp được người thật lòng yêu con…”

“Hãy trao chiếc nhẫn này cho người ấy.”

“Bởi vì…”

“Đó là món quà cuối cùng mẹ để lại.”

Lục Diễn Châu nhìn tờ giấy rất lâu.

Bàn tay cầm chiếc nhẫn khẽ run.

Ba năm.

Cô chưa từng đưa nó cho anh.

Không phải vì không muốn.

Mà là…

Chưa bao giờ cô cảm thấy anh thật sự yêu mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...