“Tôi…”
“Không biết phải bắt đầu từ đâu.”
Tô Niệm Đường khẽ cười.
Nụ cười đầy chua xót.
“Đó chính là vấn đề.”
“Anh luôn tự quyết định.”
“Tự cho rằng điều gì tốt nhất cho tôi.”
“Tự cho rằng giữ khoảng cách là bảo vệ.”
“Tự cho rằng im lặng là trưởng thành.”
“Nhưng…”
“Anh chưa từng hỏi tôi.”
“Tôi có cần những điều đó không.”
Mỗi một câu.
Đều khiến Lục Diễn Châu không thể phản bác.
Đúng.
Ba năm qua.
Anh chưa từng hỏi.
Không hỏi cô muốn gì.
Không hỏi cô nghĩ gì.
Thậm chí…
Không hỏi cô có hạnh phúc không.
Tô Niệm Đường đứng dậy.
Bước đến bên cửa sổ.
“Anh cứu tôi một lần.”
“Tôi rất biết ơn.”
“Cho nên.”
“Ba năm hôn nhân.”
“Tôi chưa từng oán trách anh.”
“Nhưng…”
Cô quay người lại.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Biết ơn.”
“Không có nghĩa là tôi phải chấp nhận bị tổn thương.”
“Lục Diễn Châu.”
“Anh cứu mạng tôi.”
“Nhưng cũng chính anh…”
“Làm trái tim tôi tổn thương nặng nhất.”
Nói xong.
Cô cúi đầu.
Nhẹ nhàng đặt chiếc USB lên bàn.
“Chuyện năm đó.”
“Tôi sẽ nhớ.”
“Nhưng chuyện ba năm sau.”
“Tôi cũng không quên.”
“Chúng ta…”
“Coi như đã hòa.”
“Nhưng không thể quay lại.”
Cô xoay người rời đi.
Lục Diễn Châu vẫn ngồi nguyên tại chỗ.
Anh nhìn theo bóng lưng cô.
Lần đầu tiên hiểu rằng.
Có những hiểu lầm.
Chỉ cần một lời giải thích là đủ.
Nhưng có những tổn thương.
Dù biết sự thật rồi…
Cũng không thể xóa đi.
Ngoài cửa.
Hoàng hôn dần buông.
Ánh nắng cuối ngày kéo dài cái bóng của anh trên nền gạch lạnh.
Lần đầu tiên trong ba năm.
Người đàn ông luôn đi trước người khác một bước ấy…
Lại phát hiện.
Trên con đường đến gần Tô Niệm Đường.
Anh đã đến…
Muộn quá rồi.
9
Ba ngày sau.
Giới tài chính chấn động.
Một tập đoàn đầu tư nước ngoài bất ngờ tung tin Quỹ Niệm Đường thao túng thị trường.
Chỉ trong một buổi sáng.
Hơn mười bài báo xuất hiện cùng lúc.
Cổ phiếu của những công ty có liên quan đồng loạt giảm mạnh.
Ngay cả Lục thị cũng bị kéo vào.
Lý do rất đơn giản.
Ba năm qua, Lục thị từng nhận vốn từ Quỹ Niệm Đường.
Nếu Quỹ Niệm Đường gặp vấn đề.
Không ai dám tiếp tục hợp tác với Lục thị.
…
Tầng ba mươi tám.
Phòng họp Quỹ Niệm Đường.
Màn hình lớn hiện đầy những đường biểu đồ đỏ rực.
Người đàn ông trẻ khẽ cau mày.
“Chị.”
“Rõ ràng có người chuẩn bị từ rất lâu.”
“Họ cố ý nhắm vào cả chúng ta lẫn Lục thị.”
Tô Niệm Đường bình tĩnh lật tài liệu.
“Có tra được người đứng sau không?”
“Chưa.”
“Nhưng…”
Anh đưa một bản báo cáo tới.
“Đối phương đang thu mua toàn bộ cổ phiếu giá thấp.”
“Nếu chúng ta phản ứng chậm.”
“Họ sẽ trở thành cổ đông lớn.”
Tô Niệm Đường gật đầu.
“Vậy thì.”
“Không cần chờ nữa.”
“Triệu tập cuộc họp.”
Đúng lúc ấy.
Điện thoại trên bàn vang lên.
Là Lục Diễn Châu.
Cô nhìn vài giây.
Rồi bắt máy.
“Tôi biết.”
Giọng anh rất bình tĩnh.
“Đối phương muốn đánh cả hai bên.”
“Chúng ta gặp nhau.”
“Tôi không có ý định hợp tác.”
Tô Niệm Đường đáp ngay.
“Tôi biết.”
Anh dừng một chút.
“Nhưng…”
“Lần này.”
“Chúng ta có cùng một kẻ thù.”
…
Một giờ sau.
Phòng họp trung lập của Hiệp hội Doanh nghiệp.
Hai người gặp lại.
Không còn là vợ chồng.
Cũng không còn là đối thủ.
Mà là hai người lãnh đạo hai tập đoàn lớn.
Trên bàn.
Là hàng chục tập hồ sơ.
Lục Diễn Châu mở lời trước.
“Tôi đã điều tra.”
“Đối phương không chỉ muốn lấy cổ phần.”
“Họ còn muốn cướp dữ liệu nghiên cứu.”
Tô Niệm Đường khẽ gật đầu.
“Quỹ Niệm Đường cũng nhận được tin tương tự.”
Người đàn ông trẻ lập tức mở màn hình.
“Mục tiêu cuối cùng.”
“Là Trung tâm lưu trữ hồ sơ số Ba.”
“Bên trong có toàn bộ tài liệu đầu tư suốt mười năm.”
Lục Diễn Châu nhìn sang Tô Niệm Đường.
“Muốn giữ được chứng cứ.”
“Chúng ta phải đến trước.”
Cô im lặng vài giây.
Cuối cùng chỉ nói một chữ.
“Được.”
…
Đêm hôm đó.
Kho lưu trữ ngoại thành.
Bốn người nhanh chóng tiến vào.
Đèn trong tòa nhà đã tắt.
Chỉ còn ánh sáng từ đèn pin.
Người đàn ông trẻ đi phía trước.
“Bên trái.”
“Có người.”
Ngay lúc ấy.
Tiếng kính vỡ vang lên.
Một nhóm người mặc đồ đen lao vào.
Mục tiêu rất rõ ràng.
Là căn phòng chứa hồ sơ.
Chaporia
Bình Luận (0)