Anh cúi đầu.

Lần đầu tiên trong cuộc đời.

Anh hiểu thế nào là…

Hối hận.

Không phải vì mất đi một cuộc hôn nhân.

Mà vì đến khi mất rồi…

Anh mới biết.

Người từng đứng phía sau mình ba năm ấy…

Đã yêu anh nhiều đến nhường nào.

Còn trong biệt thự nhà họ Tô.

Tô Niệm Đường tựa lưng vào cánh cửa vừa khép.

Đầu ngón tay khẽ siết chặt.

Hốc mắt đỏ lên.

Nhưng rất nhanh.

Cô ngẩng đầu.

Ép toàn bộ cảm xúc quay trở lại đáy lòng.

Có những người.

Không phải không còn yêu.

Mà là…

Đã không còn đủ dũng cảm để yêu thêm một lần nữa.

8

Ba ngày sau.

Một chiếc phong bì màu nâu được đặt lên bàn làm việc của Tô Niệm Đường.

Không ghi người gửi.

Chỉ có duy nhất một dòng chữ.

“Có vài chuyện, cô nên biết.”

Người đàn ông trẻ đứng bên cạnh lập tức cảnh giác.

“Chị, để em kiểm tra trước.”

Tô Niệm Đường khẽ gật đầu.

Sau khi xác nhận không có vấn đề, anh mới mở phong bì.

Bên trong là một tập hồ sơ đã ngả màu.

Trang đầu tiên ghi rõ.

Báo cáo điều tra nội bộ.

Thời gian…

Chính là ba năm trước.

Đúng thời điểm cô và Lục Diễn Châu vừa kết hôn.

Tô Niệm Đường lật từng trang.

Sắc mặt dần thay đổi.

Cùng lúc ấy.

Lục Diễn Châu nhận được một cuộc gọi.

“Lục tổng.”

“Lão gia muốn gặp ngài.”

Nửa giờ sau.

Anh xuất hiện tại nhà cũ của nhà họ Lục.

Ông Lục ngồi trong thư phòng.

Mái tóc đã bạc quá nửa.

Thấy cháu trai bước vào, ông chỉ vào chiếc ghế đối diện.

“Ngồi đi.”

Lục Diễn Châu ngồi xuống.

Ông lão im lặng rất lâu mới cất tiếng.

“Con còn nhớ chuyện ba năm trước không?”

“Nhà họ Tô.”

Ánh mắt Lục Diễn Châu khựng lại.

Ông Lục thở dài.

“Ông đã nghĩ…”

“Cả đời này con sẽ không nhắc lại.”

Ba năm trước.

Nhà họ Tô xảy ra tranh chấp quyền thừa kế.

Không ít người nhắm vào người thừa kế duy nhất.

Tô Niệm Đường.

Có người muốn bắt cóc.

Có người muốn tạo tai nạn.

Thậm chí…

Có người thuê người theo dõi cô suốt nhiều tháng.

Lúc ấy.

Lục Diễn Châu vô tình biết được chuyện.

Anh không báo cảnh sát.

Cũng không nói với Tô Niệm Đường.

Mà lựa chọn âm thầm xử lý.

Ông Lục lấy từ ngăn kéo ra một chiếc USB.

“Con tự xem đi.”

Trong phòng chiếu.

Đoạn video hiện lên.

Là camera giám sát cách đây ba năm.

Một chiếc xe tải mất lái lao thẳng về phía Tô Niệm Đường.

Ngay khoảnh khắc cuối cùng.

Một chiếc xe khác bất ngờ lao tới chắn ngang.

Tiếng va chạm vang lên chói tai.

Màn hình rung dữ dội.

Sau đó.

Chiếc xe chắn phía trước bị đâm biến dạng.

Người bước xuống từ ghế lái…

Chính là Lục Diễn Châu.

Anh chỉ nhìn về phía cô từ rất xa.

Xác nhận cô không bị thương.

Rồi lặng lẽ rời đi trước khi cô chạy tới.

Tô Niệm Đường ngồi trước màn hình.

Đôi mắt khẽ đỏ.

Cô nhớ ngày hôm ấy.

Cô chỉ biết mình được một người lạ cứu.

Sau này tìm mãi cũng không thấy.

Thì ra…

Người ấy là anh.

Người đàn ông trẻ đứng phía sau cũng sửng sốt.

“Chị…”

“Anh ta chưa từng nói sao?”

Tô Niệm Đường lắc đầu.

“Chưa từng.”

Ở nhà cũ.

Ông Lục tiếp tục nói.

“Sau vụ đó.”

“Con sợ đám người kia biết quan hệ giữa hai đứa.”

“Nên cố tình giữ khoảng cách.”

“Ngay cả người của mình cũng không được phép tiết lộ.”

Lục Diễn Châu im lặng.

Ông lão nhìn cháu trai.

“Ông từng hỏi.”

“Tại sao không nói thật với con bé.”

“Con trả lời thế nào còn nhớ không?”

Lục Diễn Châu khẽ nhắm mắt.

Anh nhớ.

Ba năm trước.

Anh từng nói.

“Nếu em ấy không biết.”

“Ít nhất sẽ không bị kéo vào.”

Ông Lục cười khổ.

“Con luôn cho rằng.”

“Chỉ cần tự mình gánh là đủ.”

“Nhưng con có từng hỏi…”

“Con bé có đồng ý không?”

Căn phòng chìm vào yên lặng.

Chiều hôm ấy.

Lục Diễn Châu chủ động đến nhà họ Tô.

Lần này.

Tô Niệm Đường đồng ý gặp.

Hai người ngồi đối diện trong phòng khách.

Trên bàn.

Là chiếc USB.

Không ai mở lời trước.

Rất lâu sau.

Tô Niệm Đường mới cất tiếng.

“Hôm đó…”

“Là anh.”

Lục Diễn Châu khẽ gật đầu.

“Ừ.”

“Sao không nói?”

“Không cần.”

Anh đáp rất nhẹ.

“Lúc ấy.”

“Anh nghĩ…”

“Em không biết sẽ an toàn hơn.”

Tô Niệm Đường nhìn anh.

Ánh mắt rất bình tĩnh.

“Vậy còn ba năm sau?”

“Anh cũng nghĩ như vậy?”

Lục Diễn Châu nghẹn lại.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...