“Cậu ấy thích đứng thì cứ để đứng.”

Người đàn ông trẻ nhún vai.

“Đã ba tiếng rồi.”

“Đúng là lần đầu em thấy Lục Diễn Châu làm chuyện thiếu lý trí như vậy.”

Tô Niệm Đường không đáp.

Ánh mắt vẫn bình thản.

Giống như người đứng ngoài kia…

Chỉ là một vị khách xa lạ.

Đến gần sáu giờ.

Cô mới cầm ô đi ra.

Cánh cổng sắt chậm rãi mở.

Lục Diễn Châu ngẩng đầu.

Bốn mắt nhìn nhau.

Khoảng cách chỉ vài mét.

Lại giống như cách nhau cả ba năm.

Anh nhìn cô.

Mái tóc được buộc gọn.

Chiếc áo khoác màu be rất đơn giản.

Vẫn giống ngày hai người đến Cục Dân chính.

Chỉ là…

Trong ánh mắt cô.

Đã không còn hình bóng anh.

Lục Diễn Châu cất giọng trước.

“Xin lỗi.”

Đây là lần đầu tiên.

Anh nói hai chữ ấy với cô.

Tô Niệm Đường không tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Anh tìm tôi chỉ để nói câu này?”

Lục Diễn Châu lấy từ túi áo ra một chiếc hộp nhung.

Bên trong.

Là chiếc nhẫn cưới cô để lại trên bàn trang điểm.

“Tôi mang trả em.”

Tô Niệm Đường nhìn chiếc nhẫn.

Rất lâu.

Cuối cùng nhẹ nhàng khép nắp hộp lại.

“Anh giữ đi.”

“Đó vốn không còn là của tôi.”

Lục Diễn Châu siết chặt chiếc hộp.

“Niệm Đường.”

Đây là lần đầu tiên sau ba năm.

Anh gọi tên cô.

Không phải “em”.

Không phải “vợ”.

Chỉ đơn giản là…

Niệm Đường.

Giọng anh khàn hơn thường ngày.

“Ba năm qua…”

“Em có từng thật lòng yêu tôi không?”

Không khí bỗng yên lặng.

Tiếng mưa rơi càng rõ.

Tô Niệm Đường nhìn anh.

Khóe môi khẽ cong lên.

Một nụ cười rất nhạt.

“Có.”

Chỉ một chữ.

Lục Diễn Châu cảm thấy trái tim mình như được kéo lại.

Nhưng ngay sau đó.

Cô bình tĩnh nói tiếp.

“Nhưng đã hết rồi.”

Bàn tay cầm chiếc hộp của anh khẽ run.

Lần đầu tiên.

Người luôn bình tĩnh trong mọi cuộc đàm phán…

Lại không biết phải nói gì.

“Tại sao?”

Cuối cùng.

Anh vẫn hỏi.

Tô Niệm Đường nhìn màn mưa phía trước.

Giọng nói rất nhẹ.

“Anh còn nhớ ngày mười một tháng Một năm ngoái không?”

Lục Diễn Châu hơi khựng lại.

Ngày đó…

Anh không nhớ.

Cô mỉm cười.

“Tôi nhớ.”

“Hôm đó tôi sốt bốn mươi độ.”

“Một mình trong biệt thự.”

“Tôi gọi cho anh.

“Một cuộc.”

“Hai cuộc.”

“Ba cuộc.”

“…”

“Tổng cộng mười một cuộc.”

Mỗi một câu.

Đều giống như một nhát dao cứa vào lòng người đối diện.

“Tôi tưởng…”

“Chỉ cần anh nghe máy.”

“Dù chỉ nói một câu.”

“Tôi cũng sẽ cố chờ.”

Lục Diễn Châu chậm rãi siết chặt bàn tay.

Đêm ấy…

Anh nhớ rồi.

Anh đang dự tiệc ký kết ở nước ngoài.

Điện thoại để chế độ im lặng.

Sau khi kết thúc.

Trợ lý nói đều là số lạ và cuộc gọi quảng cáo.

Anh chưa từng kiểm tra lại.

Cũng chưa từng biết.

Người gọi là cô.

“Tôi…”

Anh vừa mở miệng.

Tô Niệm Đường đã khẽ lắc đầu.

“Không cần giải thích.”

“Thật ra sau hôm đó.”

“Tôi vẫn cho mình thêm một cơ hội.”

“Tôi nghĩ…”

“Có thể anh chỉ quá bận.”

“Rồi một ngày nào đó anh sẽ phát hiện.”

“Chiếc nhẫn tôi tháo xuống.”

“Chiếc bánh sinh nhật chưa ăn.”

“Căn phòng anh không bước vào suốt hơn một năm.”

“Hoặc…”

“Phát hiện tôi không còn chờ anh mỗi tối.”

Cô cười.

Nụ cười rất bình thản.

“Nhưng anh không phát hiện.”

“Cho đến ngày ly hôn.”

Lục Diễn Châu cảm thấy cổ họng khô khốc.

Anh muốn nói điều gì đó.

Lại phát hiện.

Mọi lời xin lỗi lúc này…

Đều quá muộn.

Một cơn gió lạnh thổi qua.

Chiếc ô trong tay Tô Niệm Đường hơi nghiêng.

Mưa hắt lên vai cô.

Theo phản xạ.

Lục Diễn Châu bước lên một bước.

Muốn che cho cô.

Nhưng rồi…

Anh dừng lại.

Bởi vì anh nhớ.

Bây giờ.

Anh đã không còn tư cách ấy.

Tô Niệm Đường nhìn thấy động tác của anh.

Khẽ cụp mắt.

“Lục Diễn Châu.”

“Có một câu.”

“Tôi vẫn luôn muốn nói.”

Anh ngẩng đầu.

Cô nhìn thẳng vào mắt anh.

“Anh chưa từng phản bội tôi.”

“Chưa từng làm điều gì có lỗi với cuộc hôn nhân.”

“Anh chỉ…”

“Chưa từng yêu tôi.”

“Nếu ngay từ đầu anh nói rõ.”

“Tôi sẽ không trách.”

“Điều đáng tiếc nhất là…”

“Anh để tôi tự mình hy vọng.”

“Lại tự mình thất vọng.”

Nói xong.

Cô lùi về sau một bước.

“Anh về đi.”

“Đừng đứng đây nữa.”

“Không đáng.”

Cánh cổng sắt từ từ khép lại.

Lục Diễn Châu vẫn đứng nguyên tại chỗ.

Chiếc hộp nhẫn trong tay đã bị nước mưa thấm ướt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...