Bình luận bùng nổ.

“Không ngờ mẹ chồng lại nói những lời như vậy.”

“Ly hôn là đúng.”

“Ba năm sống trong nhà như thế chắc ngạt thở lắm.”

Ngay sau đó.

Một tài khoản ẩn danh tiếp tục đăng thêm một đoạn ghi âm.

Là cuộc trò chuyện giữa Thẩm Uyển và bạn bè.

“Các người tưởng cô ta giỏi thật sao?”

“Chẳng qua là tìm được ông già lắm tiền chống lưng.”

“Còn Quỹ Niệm Đường?”

“Chắc cũng là của đàn ông cho.”

Chỉ trong nửa giờ.

Tin đồn lan khắp mạng xã hội.

Trong văn phòng Quỹ Niệm Đường.

Người đàn ông trẻ đặt điện thoại xuống.

“Chị.”

“Muốn xử lý không?”

Tô Niệm Đường vẫn đang xem tài liệu.

“Xử lý.”

“Nhưng đừng tranh cãi.”

“Công bố sự thật.”

Mười phút sau.

Trang chủ chính thức của Quỹ Niệm Đường đăng một thông báo.

Không một câu giải thích.

Chỉ có ba tài liệu.

Thứ nhất.

Giấy chứng nhận đăng ký Quỹ Niệm Đường từ chín năm trước.

Người sáng lập.

Tô Niệm Đường.

Thứ hai.

Toàn bộ báo cáo kiểm toán.

Chứng minh tài sản của Quỹ được hình thành trước khi cô kết hôn.

Thứ ba.

Thông báo khởi kiện.

Đối tượng.

Thẩm Uyển.

Lý do.

Vu khống và phát tán thông tin sai sự thật.

Mọi bình luận trên mạng lập tức đổi chiều.

“Khởi kiện luôn?”

“Đây mới là phản ứng của người có thực lực.”

“Không cãi một câu.”

“Chỉ đưa chứng cứ.”

Biệt thự nhà họ Thẩm.

Thẩm Uyển nhìn giấy triệu tập luật sư.

Sắc mặt trắng bệch.

“Cô ta…”

“Cô ta điên rồi sao?”

Cha cô lạnh lùng ném tập hồ sơ xuống bàn.

“Điên?”

“Người điên là con.”

“Con biết Quỹ Niệm Đường mỗi năm nuôi bao nhiêu luật sư không?”

“Con đắc tội ai không đắc tội.”

“Lại đi đắc tội người có tiền nhất.”

Ông tức giận quát lớn.

“Từ hôm nay.”

“Không được bước chân ra khỏi nhà.”

Chiều tối.

Tầng cao nhất Lục thị.

Trợ lý Chu bước nhanh vào văn phòng.

“Lục tổng.”

“Kết quả kiểm toán sơ bộ đã có.”

Lục Diễn Châu đặt bút xuống.

“Nói.”

“Hơn ba mươi khoản chi bất thường.”

“Trong đó hai mươi hai khoản có chữ ký phê duyệt của phòng hành chính.”

“Bảy khoản…”

Trợ lý dừng một chút.

“Có liên quan trực tiếp đến phu nhân.

“Bao gồm mua tranh.”

“Mua trang sức.”

“Chi phí du lịch.”

“Tổng số tiền…”

“Hơn ba tỷ.”

Căn phòng chìm vào yên lặng.

Lục Diễn Châu nhìn từng con số trên báo cáo.

Đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

Một lúc sau.

Anh hỏi.

“Ba năm qua.”

“Những khoản này…”

“Tô Niệm Đường có biết không?”

Trợ lý lật thêm một trang.

“Biết.”

“Có ba lần cô Tô từng gửi kiến nghị yêu cầu phòng tài chính kiểm tra.”

“Nhưng…”

“Bà Lục trực tiếp bác bỏ.”

“Đồng thời yêu cầu cô ấy không được xen vào chuyện của tập đoàn.”

Lục Diễn Châu khép mắt.

Lần đầu tiên.

Anh hiểu.

Ba năm qua.

Không phải cô chưa từng lên tiếng.

Chỉ là…

Không một ai chịu nghe.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Là số lạ.

Anh vừa bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói bình tĩnh của Tô Niệm Đường.

“Lục tổng.”

“Tôi gọi để thông báo.”

“Từ ngày mai.”

“Quỹ Niệm Đường sẽ chính thức dừng toàn bộ hạn mức tín dụng dành cho Lục thị.”

“Còn nữa.”

“Có một phần quà.”

“Tối nay tám giờ.”

“Anh nhớ xem bản tin tài chính.”

Cuộc gọi kết thúc.

Lục Diễn Châu nhìn màn hình điện thoại đã tối.

Trong lòng bỗng dâng lên một dự cảm rất mạnh.

Anh biết.

Tô Niệm Đường chưa từng thích trả thù.

Nhưng một khi cô bắt đầu lấy lại những gì thuộc về mình…

Sẽ không còn ai có thể ngăn được nữa.

7

Mưa rơi từ sáng.

Đến chiều vẫn chưa dứt.

Cổng chính nhà họ Tô nằm lặng dưới màn mưa trắng xóa.

Một chiếc Bentley màu đen đã đỗ ở đó gần hai tiếng.

Động cơ tắt từ lâu.

Người trong xe cũng chưa từng rời đi.

Bảo vệ đứng dưới mái hiên nhìn nhiều lần, cuối cùng vẫn không nhịn được gọi vào trong.

“Tiểu thư.”

“Cậu Lục vẫn còn ở ngoài.”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó chỉ đáp một câu.

“Tôi biết.”

Cuộc gọi kết thúc.

Trong phòng làm việc.

Tô Niệm Đường đứng trước cửa sổ.

Từ tầng hai có thể nhìn thấy rõ chiếc xe ngoài cổng.

Người đàn ông vẫn đứng dưới mưa.

Không che ô.

Áo vest màu xám đã thấm nước.

Người đàn ông trẻ bước vào.

“Chị.”

“Muốn em mời anh ta về không?”

Tô Niệm Đường khẽ lắc đầu.

“Không cần.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...