Lúc bước vào biệt thự.

Phòng khách vẫn sáng đèn.

Trên bàn đặt một chiếc bánh kem nhỏ.

Anh chỉ nhìn lướt qua.

Tưởng người giúp việc mua.

Liền bảo mang xuống chia cho mọi người.

Ngày hôm sau.

Chiếc bánh biến mất.

Không ai nhắc lại chuyện ấy.

Thì ra…

Hôm đó là sinh nhật cô.

Cũng là ngày cô ký quyết định đầu tư thêm hàng chục tỷ vào Lục thị.

Anh chưa từng biết.

“Lục tổng.”

Trợ lý Chu chần chừ.

“Còn một chuyện.”

“Nói.”

“Chúng tôi điều tra được…”

“Ba năm trước, trước khi hai người kết hôn.”

“Công ty của ngài từng đứng bên bờ vực phá sản.”

Lục Diễn Châu gật đầu.

Chuyện ấy anh nhớ.

Khi đó.

Một đối thủ bất ngờ cắt đứt toàn bộ nguồn vốn.

Ngay cả ngân hàng cũng từ chối cho vay.

Nếu không giải quyết được trong một tuần.

Lục thị sẽ sụp đổ.

Đúng lúc ấy.

Một quỹ đầu tư bí ẩn xuất hiện.

Không yêu cầu cổ phần.

Không yêu cầu quyền quản lý.

Chỉ ký một hợp đồng đầu tư rất đơn giản.

Lục thị nhờ đó sống lại.

Đến tận hôm nay.

Anh vẫn không biết người đứng sau là ai.

Trợ lý Chu đặt thêm một bản hợp đồng cũ lên bàn.

“Chúng tôi vừa tìm được hồ sơ gốc.”

“Lúc ấy…”

“Người ký quyết định đầu tư…”

“Là cô Tô.”

Bàn tay Lục Diễn Châu chậm rãi siết chặt.

Anh nhìn bản hợp đồng đã ố màu theo năm tháng.

Dưới góc phải.

Có một chữ ký thanh thoát.

Tô Niệm Đường.

Ngay bên dưới.

Là chữ ký của anh.

Hai cái tên.

Xuất hiện trên cùng một trang giấy.

Ba năm trước.

Anh từng cho rằng.

Là mình cho cô một mái nhà.

Đến hôm nay anh mới biết.

Ngay từ lúc cuộc hôn nhân ấy bắt đầu.

Người được cứu…

Chưa từng là cô.

Mà là anh.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Trợ lý nhìn màn hình.

Sắc mặt bỗng thay đổi.

“Lục tổng.”

“Người của Quỹ Niệm Đường vừa gửi công văn.”

“Nói…”

“Họ sẽ tiến hành kiểm toán toàn bộ những khoản đầu tư vào Lục thị.”

“Nếu phát hiện có cá nhân lợi dụng nguồn vốn để trục lợi…”

“Họ sẽ truy cứu trách nhiệm đến cùng.”

Lục Diễn Châu ngẩng đầu.

Ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo.

Anh biết.

Khoản đầu tư ấy không có vấn đề.

Nhưng…

Nhà họ Lục.

Có người thì chưa chắc.

Và người đầu tiên hiện lên trong đầu anh…

Là mẹ mình.

6

Sáng hôm sau.

Một văn bản từ Quỹ Niệm Đường được gửi đến tập đoàn Lục thị.

Tiêu đề chỉ có tám chữ.

Thông báo kiểm toán đặc biệt.

Toàn bộ ban lãnh đạo lập tức được triệu tập.

Phòng họp tầng ba mươi sáu.

Không khí nặng nề hơn bao giờ hết.

Lục Diễn Châu ngồi ở vị trí chủ tọa.

Trước mặt mỗi người là một tập hồ sơ màu đen.

Giám đốc tài chính nuốt khan.

“Lục tổng…”

“Quỹ Niệm Đường có quyền kiểm toán chúng ta sao?”

Lục Diễn Châu bình tĩnh đáp.

“Có.”

“Toàn bộ khoản đầu tư đều có điều khoản này.”

“Chỉ là ba năm qua họ chưa từng sử dụng.”

Mọi người nhìn nhau.

Trong lòng đều dâng lên dự cảm chẳng lành.

Đúng lúc ấy.

Cửa phòng họp mở ra.

Ba người mặc vest bước vào.

Người dẫn đầu lịch sự gật đầu.

“Xin chào.”

“Chúng tôi là tổ kiểm toán của Quỹ Niệm Đường.”

“Từ hôm nay sẽ tiếp nhận toàn bộ hồ sơ tài chính liên quan đến các khoản đầu tư trong ba năm qua.”

Không ai dám ngăn cản.

Cùng thời điểm đó.

Biệt thự nhà họ Lục.

Bà Lục đang uống trà thì quản gia vội vàng chạy vào.

“Phu nhân.”

“Không hay rồi.”

“Tập đoàn vừa gọi điện.”

“Họ nói Quỹ Niệm Đường cử người đến kiểm toán.”

Chiếc tách trà trong tay bà khẽ rung lên.

“Kiểm toán thì kiểm toán.”

“Có gì phải cuống?”

Quản gia do dự.

“Họ yêu cầu đối chiếu cả những khoản chi đặc biệt.”

“Bao gồm…”

“Quỹ mua sắm.”

“Sửa chữa biệt thự.”

“Chi phí xe riêng.”

Sắc mặt bà Lục lập tức thay đổi.

Ba năm qua.

Có không ít khoản tiền của công ty được bà lấy danh nghĩa “tiếp khách” để mua trang sức, túi xách và tranh cổ.

Trước đây chưa từng ai truy cứu.

Bởi vì Lục Diễn Châu rất ít khi xem những khoản chi nhỏ.

Nhưng nếu Quỹ Niệm Đường trực tiếp kiểm toán…

Bà bất giác siết chặt tách trà.

Buổi chiều.

Một đoạn video bất ngờ xuất hiện trên mạng.

Là buổi tiệc hôm trước.

Trong video.

Bà Lục chỉ tay vào Tô Niệm Đường.

“Một đứa con gái không có gia thế.”

“Không sinh được con.”

“Giữ lại làm gì.”

Đoạn video nhanh chóng lan truyền.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...