“Tổng giá trị đầu tư đến hiện tại…”
Anh mở văn kiện.
Bình tĩnh đọc từng chữ.
“Là một trăm tám mươi tỷ.”
Cả đại sảnh hoàn toàn im phăng phắc.
Một trăm tám mươi tỷ?
Lục thị nhận đầu tư suốt ba năm.
Mà ngay cả người nhà họ Lục cũng không hề biết?
Bà Lục lùi lại nửa bước.
Sắc mặt trắng bệch.
“Không…”
“Không thể nào…”
Ánh mắt bà lập tức nhìn sang con trai.
Nhưng Lục Diễn Châu cũng đang nhìn Tô Niệm Đường.
Rất lâu.
Rất lâu.
Đây là lần đầu tiên sau ba năm.
Anh phát hiện.
Người phụ nữ từng lặng lẽ đứng sau lưng mình.
Khi đứng giữa đám đông.
Lại khiến tất cả ánh mắt đều phải hướng về cô.
Tô Niệm Đường nhận lấy tập hồ sơ.
Đích thân đặt trước mặt Lục Diễn Châu.
“Cảm ơn anh.”
“Cảm ơn ba năm qua đã ký giúp tôi rất nhiều văn bản.”
“Nếu không có chữ ký của anh…”
“Lục thị cũng sẽ không thuận lợi nhận được từng khoản đầu tư ấy.”
Đầu ngón tay Lục Diễn Châu khẽ siết lại.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy.
Mỗi một chữ cô nói…
Đều nặng hơn bất kỳ bản hợp đồng nào anh từng ký.
5
Sau bữa tiệc tối hôm ấy.
Tin tức lan truyền khắp giới kinh doanh.
“Cựu phu nhân Lục thị chính là Chủ tịch Quỹ Niệm Đường.”
“Quỹ Niệm Đường từng âm thầm đầu tư cho Lục thị suốt ba năm.”
“Nhà họ Lục hoàn toàn không biết.”
Chỉ sau một đêm.
Cái tên Tô Niệm Đường leo lên vị trí đầu tiên trong bảng tìm kiếm của giới tài chính.
…
Tầng cao nhất tập đoàn Lục thị.
Phòng làm việc rộng lớn vẫn sáng đèn.
Lục Diễn Châu đứng trước cửa sổ.
Ánh mắt nhìn xuống dòng xe tấp nập bên dưới.
Phía sau.
Trợ lý Chu gõ cửa bước vào.
“Lục tổng.”
“Việc điều tra đã có kết quả.”
“Đưa đây.”
Một tập hồ sơ dày được đặt lên bàn.
Lần này.
Không còn là vài trang giấy sơ sài như trước.
Trên bìa chỉ có bốn chữ.
Tuyệt mật.
Trợ lý Chu hít một hơi.
“Muốn điều tra được những tài liệu này, chúng tôi phải nhờ đến một đơn vị điều tra quốc tế.”
“Lý lịch của cô Tô… bị người ta cố ý xóa sạch.”
“Người có thể làm được chuyện này…”
“Cả trong nước cũng không có mấy người.”
Lục Diễn Châu mở hồ sơ.
Trang đầu tiên.
Một tấm ảnh cũ.
Trong ảnh là cô gái khoảng hai mươi tuổi.
Mặc áo sơ mi trắng.
Đứng trước tòa nhà tài chính nổi tiếng ở nước ngoài.
Nét mặt bình tĩnh.
Ánh mắt sáng ngời.
Dưới tấm ảnh ghi một dòng.
Tô Niệm Đường.
Thực tập sinh xuất sắc nhất Học viện Quản trị Tài chính Quốc tế.
Anh khẽ nhíu mày.
Ba năm trước.
Trong hồ sơ kết hôn.
Thông tin ghi rất rõ.
Trình độ học vấn của cô chỉ là đại học bình thường.
Hóa ra…
Ngay từ đầu.
Anh chưa từng biết con người thật của cô.
Anh tiếp tục lật sang trang sau.
Càng đọc.
Ánh mắt càng trầm xuống.
“Năm năm trước.”
“Tham gia thành lập Quỹ Niệm Đường.”
“Bốn năm trước.”
“Hoàn thành thương vụ đầu tư xuyên quốc gia đầu tiên.”
“Ba năm trước.”
“Quỹ Niệm Đường đột ngột tuyên bố tạm ngừng toàn bộ hoạt động mở rộng.”
Thời gian ấy…
Đúng là lúc cô kết hôn với anh.
Đầu ngón tay Lục Diễn Châu khẽ dừng lại.
Anh lật tiếp.
Một bản thống kê hiện ra.
Ba năm qua.
Thông qua mười hai công ty trung gian.
Quỹ Niệm Đường đã âm thầm đầu tư vào Lục thị tổng cộng mười chín lần.
Có khoản chỉ vài tỷ.
Có khoản lên tới hàng chục tỷ.
Đặc biệt.
Hai năm trước.
Lục thị từng gặp khủng hoảng dòng tiền.
Một công ty đầu tư nước ngoài bất ngờ rót tám mươi tỷ.
Nhờ đó.
Lục thị mới vượt qua được.
Khi ấy.
Toàn bộ hội đồng quản trị đều cho rằng đó là vận may.
Bây giờ nhìn lại.
Nhà đầu tư đứng sau công ty kia…
Chính là Quỹ Niệm Đường.
Trong phòng làm việc.
Không còn bất kỳ âm thanh nào.
Trợ lý Chu nhỏ giọng.
“Lục tổng…”
“Ba năm qua…”
“Có lẽ…”
“Cô Tô vẫn luôn giúp chúng ta.”
Lục Diễn Châu không đáp.
Anh tiếp tục lật đến trang cuối.
Đó là bản ghi chép dòng vốn.
Ngày tháng.
Số tiền.
Tên công ty.
Tất cả đều rất rõ ràng.
Ở góc dưới cùng.
Có một dòng ghi chú viết tay.
“Khoản đầu tư số mười chín.”
“Lý do: hỗ trợ Lục thị hoàn thành dự án công nghệ.”
“Người phê duyệt cuối cùng: Tô Niệm Đường.”
Ngày ký.
Chính là…
Ngày sinh nhật của cô.
Lục Diễn Châu chậm rãi khép mắt.
Anh nhớ rất rõ.
Hôm đó.
Anh đang dự tiệc với khách hàng.
Đến tận khuya mới về.
Chaporia
Bình Luận (0)