“Là đồ của thiếu phu nhân… à không… của cô Tô để lại.”
“Nói là nếu ngài không cần thì sẽ đem tiêu hủy.”
Lục Diễn Châu im lặng vài giây.
“Mang lên.”
Mười phút sau.
Một chiếc thùng giấy được đặt trước mặt anh.
Bên trong đều là những vật rất bình thường.
Vài quyển sách.
Một chiếc khăn len đã cũ.
Một hộp thuốc cảm.
Một chiếc cốc sứ sứt miệng.
Và một cuốn sổ bìa xanh nhạt.
Lục Diễn Châu cầm lên.
Trang đầu tiên không ghi nhật ký.
Chỉ có một dòng chữ viết tay rất đẹp.
“Nếu anh ấy chịu nhìn mình thêm một lần…”
“Có lẽ cuộc hôn nhân này vẫn còn cứu được.”
Đầu ngón tay anh khẽ dừng lại.
Anh lật sang trang sau.
“Ngày 15 tháng 3.”
“Hôm nay anh về rất muộn.”
“Mình nấu canh cá.”
“Anh chỉ uống một ngụm.”
“Không biết có hợp khẩu vị không.”
…
“Ngày 8 tháng 6.”
“Hôm nay là sinh nhật mình.”
“Anh đi công tác.”
“Không sao.”
“Năm sau chắc sẽ nhớ.”
…
“Ngày 20 tháng 9.”
“Mình học làm bánh.”
“Lần đầu thất bại.”
“Lần thứ hai cũng thất bại.”
“Lần thứ ba thành công rồi.”
“Nhưng anh không về.”
…
“Ngày 11 tháng 1.”
“Mẹ nói mình không biết sinh con.”
“Mình cười.”
“Không cãi.”
“Chỉ là…”
“Hơi buồn một chút.”
…
Trang giấy sau đó xuất hiện rất nhiều khoảng trắng.
Không phải vì không còn viết.
Mà vì nước mắt từng làm nhòe mực.
Có những dòng chỉ còn đọc được vài chữ.
“Mình…”
“…đợi…”
“…không sao…”
Lục Diễn Châu lặng lẽ khép cuốn sổ.
Trong phòng làm việc rộng lớn.
Chỉ còn tiếng điều hòa chạy khe khẽ.
Anh chợt nhớ.
Ba năm qua.
Hình như chưa bao giờ anh hỏi cô thích ăn gì.
Cũng chưa từng hỏi cô sinh nhật ngày nào.
Lại càng không biết.
Cô biết làm bánh.
Biết nấu canh.
Biết đan khăn.
Biết đợi người.
Bởi vì…
Anh chưa từng hỏi.
Đúng lúc ấy.
Một tờ giấy nhỏ rơi khỏi cuốn sổ.
Lục Diễn Châu cúi xuống nhặt.
Đó là kết quả khám bệnh cách đây hơn một năm.
Tên bệnh nhân.
Tô Niệm Đường.
Chẩn đoán.
“Sốt cao bốn mươi độ.”
“Đề nghị người nhà ở lại theo dõi.”
Phần người liên hệ khẩn cấp.
Để trống.
Ánh mắt Lục Diễn Châu khựng lại.
Anh nhớ đêm hôm đó.
Anh đang tham dự tiệc ký kết với đối tác ở nước ngoài.
Điện thoại quả thật có rất nhiều cuộc gọi nhỡ.
Nhưng trợ lý nói đều là cuộc gọi quảng cáo.
Anh cũng không kiểm tra lại.
Lần đầu tiên.
Trong lòng người đàn ông luôn tỉnh táo ấy.
Xuất hiện một cảm giác khó chịu không thể gọi tên.
Giống như…
Anh vừa đánh mất một thứ gì đó.
Mà khi nhận ra.
Đã không còn cơ hội lấy lại.
4
Ba ngày sau.
Khách sạn Quốc Tế Vân Đỉnh.
Tầng cao nhất được bao trọn.
Hôm nay là tiệc cảm ơn đối tác của tập đoàn Lục thị.
Giới kinh doanh gần như có mặt đầy đủ.
Ai cũng biết.
Lục thị vừa vượt qua một giai đoạn khó khăn.
Lại sắp ký thêm một dự án quy mô hàng chục tỷ.
Bà Lục mặc bộ sườn xám màu đỏ sẫm, nụ cười chưa từng tắt.
Bà liên tục giới thiệu con trai với các vị khách.
Đặc biệt là cô gái đứng cạnh.
“Đây là Thẩm Uyển.”
“Con gái chủ tịch tập đoàn Thẩm thị.”
“Cũng vừa từ nước ngoài trở về.”
Thẩm Uyển mỉm cười dịu dàng.
“Lục tổng, em đã nghe danh anh từ lâu.”
Lục Diễn Châu chỉ khẽ gật đầu.
“Lục tiểu thư quá lời.”
Giọng điệu lịch sự.
Xa cách.
Bà Lục thấy vậy liền cười xòa.
“Con trai tôi chỉ bận công việc thôi.”
“Nó vốn không giỏi nói chuyện với con gái.”
Thẩm Uyển cười đáp.
“Không sao.”
“Người đàn ông có năng lực thường như vậy.”
Đúng lúc ấy.
Một vị khách bước tới.
“Lục tổng.”
“Nghe nói hôm nay tập đoàn Hồng Thịnh cũng sẽ đến ký biên bản hợp tác?”
“Đúng.”
Lục Diễn Châu đáp ngắn gọn.
“Dự án sẽ công bố ngay trong tối nay.”
Vị khách lập tức chúc mừng.
“Lần này Lục thị thật sự sẽ tiến thêm một bước.”
Bà Lục càng cười rạng rỡ.
Trong mắt bà.
Sau khi ly hôn với Tô Niệm Đường.
Mọi chuyện đều đang phát triển theo hướng tốt nhất.
…
Bảy giờ tối.
Khách khứa đã đến gần đủ.
Người dẫn chương trình bước lên sân khấu.
“Xin cảm ơn quý vị đã có mặt.”
“Tiếp theo, chúng ta sẽ cùng chứng kiến lễ ký kết giữa tập đoàn Lục thị và tập đoàn Hồng Thịnh.”
Tiếng vỗ tay vang lên.
Đúng lúc ấy.
Một người đàn ông mặc vest xanh đậm vội vã chạy vào.
Sắc mặt tái mét.
“Lục tổng!”
Anh ta ghé sát tai Lục Diễn Châu.
Chỉ nói vài câu.
Ánh mắt Lục Diễn Châu lập tức lạnh xuống.
“Cậu nói lại.”
“Phía… phía Hồng Thịnh vừa gọi điện.”
“Họ hủy hợp đồng.”
Toàn bộ nụ cười trên gương mặt bà Lục cứng đờ.
“Cái gì?”
“Sao có thể?”
Thẩm Uyển cũng kinh ngạc.
“Không phải mọi điều khoản đều đã thống nhất rồi sao?”
Trợ lý lau mồ hôi.
“Phía họ nói…”
“Họ đã nhận được khoản đầu tư lớn hơn.”
“Nên quyết định thay đổi đối tác.”
Không khí trong đại sảnh lập tức trở nên xôn xao.
Mọi người nhìn nhau.
Ngay lúc này.
Điện thoại của không ít người cùng rung lên.
Một bản tin tài chính mới vừa được cập nhật.
“A?”
“Cái này…”
“Quỹ Niệm Đường?”
Có người kinh ngạc đọc thành tiếng.
“Quỹ Niệm Đường chính thức đầu tư vào dự án Hồng Thịnh.”
“Đồng thời trở thành cổ đông chiến lược lớn nhất.”
Tiếng bàn tán ngày càng lớn.
“Không trách Hồng Thịnh đổi ý.”
“Có Quỹ Niệm Đường chống lưng thì còn hợp tác với Lục thị làm gì.”
“Nghe nói quỹ này vốn cực kỳ khó tiếp cận.”
“Không biết ai có bản lĩnh mời được.”
Bà Lục nghiến răng.
“Quỹ Niệm Đường…”
“Lại là Quỹ Niệm Đường.”
Đúng lúc ấy.
Cửa đại sảnh chậm rãi mở ra.
Mọi ánh mắt gần như cùng lúc nhìn sang.
Một người phụ nữ mặc váy dài màu đen bước vào.
Thiết kế rất đơn giản.
Không đính đá.
Không cầu kỳ.
Mái tóc được búi gọn phía sau.
Gương mặt vẫn gần như để mộc.
Chỉ khác ba ngày trước.
Ánh mắt cô bình tĩnh hơn.
Cũng lạnh hơn.
Người đi cạnh cô là một người đàn ông trẻ tuổi.
Bộ vest màu xám nhạt.
Khóe môi luôn mang theo nụ cười lười biếng.
Ngay khi nhìn thấy Tô Niệm Đường.
Tiếng bàn tán lập tức nổi lên.
“Đó chẳng phải…”
“Vợ cũ của Lục tổng sao?”
“Cô ấy đến đây làm gì?”
“Còn dẫn theo đàn ông khác?”
Bà Lục cau chặt mày.
Ánh mắt đầy chán ghét.
“Tôi còn tưởng cô có lòng tự trọng.”
“Không ngờ mới ly hôn vài ngày đã tìm đến đây.”
“Muốn làm gì?”
“Đòi phục hôn?”
Cả đại sảnh lập tức yên lặng.
Ai cũng chờ phản ứng của Tô Niệm Đường.
Nhưng cô chỉ nhìn bà Lục.
Ánh mắt rất bình thản.
“Tôi nghĩ bà hiểu lầm.”
Giọng nói không lớn.
Lại đủ để mọi người nghe rõ.
“Hôm nay tôi không đến vì Lục Diễn Châu.”
“Vậy cô đến làm gì?”
Bà Lục lạnh giọng.
Khóe môi Tô Niệm Đường khẽ cong.
“Tôi đến thu hồi một khoản đầu tư.”
Vừa dứt lời.
Người đàn ông trẻ bên cạnh lập tức lấy từ cặp tài liệu ra một tập hồ sơ.
Anh ta mỉm cười.
“Xin tự giới thiệu.”
“Tôi là Giám đốc pháp chế của Quỹ Niệm Đường.”
“Đây là văn bản chấm dứt toàn bộ khoản đầu tư mà Quỹ Niệm Đường từng rót vào tập đoàn Lục thị trong ba năm qua.”
Tiếng hít khí vang lên khắp đại sảnh.
Bà Lục sững sờ.
“Anh… anh nói gì?”
“Quỹ Niệm Đường từng đầu tư cho Lục thị?”
Người đàn ông gật đầu.
“Đúng.”
“Thông qua mười hai công ty trung gian.”
Chaporia
Bình Luận (0)