Ngay cả chiếc cốc sứ màu trắng cô vẫn dùng mỗi sáng cũng không thấy nữa.
Lục Diễn Châu đứng im vài giây.
Anh mở cánh cửa tủ quần áo.
Bên trái vẫn treo kín vest, sơ mi và cà vạt của anh.
Còn bên phải…
Trống không.
Không còn lấy một chiếc váy.
Không còn chiếc áo len màu kem cô thường mặc.
Không còn chiếc khăn quàng màu xanh nhạt mỗi mùa đông.
Ngay cả chiếc vali cô từng mang về đây ngày kết hôn cũng biến mất.
Cô thật sự đã dọn sạch mọi thứ.
Sạch sẽ đến mức như chưa từng sống ở đây.
Ánh mắt anh chậm rãi quét qua căn phòng.
Cuối cùng dừng lại trên bàn trang điểm.
Ở góc trong cùng, có một chiếc hộp nhung nhỏ.
Anh bước tới.
Mở nắp.
Bên trong nằm lặng lẽ một chiếc nhẫn cưới bạch kim.
Kiểu dáng đơn giản.
Là mẫu do chính anh chọn ba năm trước.
Anh cầm chiếc nhẫn lên.
Lớp kim loại lạnh ngắt.
Không còn chút hơi ấm nào.
Đúng lúc ấy, điện thoại vang lên.
“Mẹ.”
“Lên phòng khách ngay.”
Giọng bà Lục đầy vẻ vui vẻ.
“Hôm nay mẹ hẹn bà Trần đến uống trà. Con cũng lên đây.”
Lục Diễn Châu đặt chiếc nhẫn trở lại hộp.
“Được.”
…
Trong phòng khách.
Bà Lục vừa nhìn thấy con trai liền mỉm cười.
“Mọi thủ tục xong rồi?”
“Xong.”
“Vậy là tốt.”
Bà đặt tách trà xuống.
“Mẹ đã nói từ đầu rồi.”
“Một đứa con gái không có gia thế, cũng chẳng sinh được con, giữ lại làm gì.”
“Cũng may con nghĩ thông.”
Ngồi bên cạnh, bà Trần cười phụ họa.
“Diễn Châu còn trẻ.”
“Muốn tìm người môn đăng hộ đối thì thiếu gì.”
“Mấy hôm nữa tôi dẫn con gái đến ăn cơm nhé.”
Lục Diễn Châu không đáp.
Anh chỉ nhấp một ngụm trà.
Điện thoại trên bàn bỗng rung lên.
Trợ lý gửi đến một loạt tài liệu cần ký.
Anh cúi đầu xem.
Hoàn toàn không tham gia cuộc trò chuyện.
Bà Lục cũng đã quen với tính cách ấy.
Bà mỉm cười nói tiếp.
“Dù sao cũng ly hôn rồi.”
“Ngày mai mẹ bảo người đổi toàn bộ đồ đạc trong phòng ngủ.”
“Cái gì thuộc về cô ta thì bỏ hết.”
Lục Diễn Châu lật tài liệu.
Giọng nói bình thản.
“Không cần.”
Bà Lục ngẩn người.
“Con nói gì?”
“Phòng vẫn giữ nguyên.”
Nói xong, anh đứng dậy.
“Công ty còn việc.”
Nhìn theo bóng lưng con trai, bà Lục khẽ nhíu mày.
Bà không hiểu.
Đã ly hôn rồi, còn giữ lại căn phòng ấy để làm gì?
…
Buổi chiều.
Tầng cao nhất của tập đoàn Lục thị.
Cuộc họp vừa kết thúc.
Các giám đốc lần lượt rời khỏi phòng.
Lục Diễn Châu đứng trước cửa kính sát đất, nhìn thành phố chìm trong mưa.
Trợ lý Chu gõ cửa bước vào.
“Lục tổng.”
“Còn việc?”
“Có một tin tức tài chính vừa được công bố.”
“Nói.”
Trợ lý mở máy tính bảng.
“Quỹ Niệm Đường vừa phát thông báo.”
Lục Diễn Châu vẫn không quay đầu.
“Quỹ Niệm Đường?”
Đó là một cái tên mà giới tài chính không ai không biết.
Quỹ đầu tư bí ẩn nhất châu Á.
Thành lập chưa đầy mười năm.
Tổng tài sản lên tới hàng nghìn tỷ.
Chưa từng công khai người sáng lập.
Cũng chưa từng xuất hiện trước truyền thông.
Trợ lý tiếp tục.
“Quỹ Niệm Đường tuyên bố từ hôm nay chính thức giải phong tỏa toàn bộ tài sản.”
“Đồng thời sẽ khởi động lại toàn bộ các dự án đầu tư đã tạm dừng ba năm trước.”
Lục Diễn Châu hơi nhíu mày.
“Ba năm?”
“Đúng.”
“Điều kỳ lạ nhất là…”
Trợ lý ngập ngừng.
“Lần đầu tiên, phía Quỹ Niệm Đường công khai tên người phụ trách.”
Anh đưa máy tính bảng tới.
Trên màn hình là bản tin tài chính vừa phát.
Ở dòng cuối cùng hiện rõ một cái tên.
Người đại diện pháp lý kiêm Chủ tịch Quỹ Niệm Đường: Tô Niệm Đường.
Căn phòng rộng lớn bỗng trở nên yên tĩnh.
Tiếng mưa ngoài cửa kính nghe rõ đến lạ.
Lục Diễn Châu nhìn chằm chằm vào ba chữ ấy.
Rất lâu.
Không nói một lời.
Trợ lý Chu dè dặt lên tiếng.
“Lục tổng…”
“Đây… có phải chỉ là trùng tên không?”
Ánh mắt Lục Diễn Châu vẫn không rời khỏi màn hình.
Anh nhớ lại buổi sáng.
Nhớ câu nói bình thản của cô.
“Làm đúng kế hoạch.”
Nhớ chiếc Maybach màu đen đỗ ngoài bãi xe.
Một chiếc xe mà anh chưa từng thấy xuất hiện trong gara nhà họ Lục.
Bàn tay cầm máy tính bảng của anh chậm rãi siết chặt.
Lần đầu tiên sau ba năm.
Trong đầu người đàn ông luôn kiểm soát mọi thứ ấy…
Xuất hiện một suy nghĩ mà ngay chính anh cũng không dám tin.
Ba năm qua…
Rốt cuộc anh đã cưới một người phụ nữ như thế nào?
3
Buổi tối.
Biệt thự nhà họ Lục vẫn sáng đèn như mọi ngày.
Người giúp việc đã chuẩn bị xong bữa tối.
Bốn món ăn.
Một món canh.
Một đĩa trái cây sau bữa ăn.
Tất cả đều là thực đơn cố định nhiều năm qua.
Lục Diễn Châu vừa ngồi xuống bàn, ánh mắt vô thức lướt qua chiếc ghế đối diện.
Chiếc ghế ấy trống.
Người giúp việc định múc canh, rồi chợt khựng lại.
Theo thói quen, bà quay sang hỏi:
“Thiếu phu nhân vẫn chưa xuống sao?”
Câu nói vừa dứt.
Cả phòng ăn bỗng yên lặng.
Người giúp việc giật mình, vội vàng cúi đầu.
“Xin lỗi thiếu gia… Tôi quên mất…”
Bà làm việc ở đây gần mười năm.
Ba năm qua, mỗi tối đều nhìn thấy Tô Niệm Đường lặng lẽ ngồi ở vị trí ấy.
Ít nói.
Ăn rất chậm.
Đợi Lục Diễn Châu ăn xong mới đứng dậy.
Đột nhiên hôm nay không còn nữa.
Ngay cả bà cũng chưa quen.
Lục Diễn Châu không nói gì.
Anh chỉ cầm đũa.
Ăn được vài miếng.
Bỗng đặt xuống.
“Thu đi.”
“Thiếu gia… Cậu mới ăn…”
“Không đói.”
Anh đứng dậy rời khỏi phòng ăn.
Người giúp việc nhìn mâm cơm gần như còn nguyên.
Khẽ thở dài.
…
Đêm khuya.
Lục Diễn Châu trở lại phòng ngủ.
Theo thói quen, anh đi thẳng vào phòng tắm.
Đến khi bước ra.
Anh mới phát hiện trên đầu giường không còn cốc nước ấm.
Suốt ba năm.
Mỗi tối trước khi ngủ đều có một cốc nước đặt sẵn ở đó.
Nhiệt độ vừa đủ.
Không nóng.
Không lạnh.
Anh chưa từng hỏi ai chuẩn bị.
Cũng chưa từng uống hết.
Có hôm chỉ nhấp một ngụm.
Có hôm chẳng động đến.
Sáng hôm sau, chiếc cốc lại được đổi bằng cốc mới.
Đến hôm nay.
Đầu giường trống không.
Lục Diễn Châu đứng lặng vài giây.
Rồi tự mình xuống bếp rót nước.
…
Ba ngày sau.
Tin tức về Quỹ Niệm Đường đã lan khắp giới kinh doanh.
Tên tuổi Tô Niệm Đường trở thành chủ đề nóng nhất.
Tất cả đều đang điều tra.
Không ai biết người phụ nữ ấy xuất hiện từ lúc nào.
Cũng không ai biết cô sở hữu khối tài sản khổng lồ ra sao.
Trong phòng làm việc.
Trợ lý Chu đặt một tập hồ sơ lên bàn.
“Lục tổng.”
“Đây là toàn bộ thông tin điều tra được.”
Lục Diễn Châu mở hồ sơ.
Bên trong gần như trống rỗng.
Chỉ có vài dòng.
“Tô Niệm Đường.”
“Hai mươi bảy tuổi.”
“Ba năm trước kết hôn với Lục Diễn Châu.”
“Ngoài ra… không tra được gì.”
Anh ngẩng đầu.
“Không tra được?”
“Vâng.”
Trợ lý cười gượng.
“Giống như trước khi kết hôn, cô ấy chưa từng tồn tại.”
Ánh mắt Lục Diễn Châu khẽ trầm xuống.
Không phải.
Ba năm trước.
Anh từng xem qua hồ sơ của cô.
Gia cảnh bình thường.
Cha mẹ mất sớm.
Một mình lớn lên.
Không có gì đặc biệt.
Lẽ nào…
Toàn bộ đều là giả?
Đúng lúc ấy.
Điện thoại nội bộ vang lên.
“Lục tổng.”
“Phòng lưu trữ vừa chuyển tới một số đồ cũ.”
Chaporia
Bình Luận (0)