Chương 9: Điệu nhảy với Báo Đêm và Ký ức về Ngày thứ Bảy
Bình minh của ngày thứ hai len lỏi qua kẽ hở trên trần hang, mang theo những vệt sáng mờ ảo và không khí ẩm lạnh của buổi sớm. Park Ji-sung đã thức dậy từ trước đó rất lâu. Anh không ngủ sâu giấc, trạng thái cảnh giác cao độ đã ăn sâu vào tiềm thức của một game tester chuyên nghiệp, khiến anh chỉ cần một tiếng động lạ là có thể bật dậy ngay lập tức.
Anh thực hiện vài động tác khởi động đơn giản để làm giãn cơ thể đang ê ẩm vì phải ngủ trên nền đá lạnh. Sau đó, anh ăn một bữa sáng đạm bạc gồm thịt khô và bánh quy, uống một ngụm nước mát lạnh trực tiếp từ dòng chảy trong hang. Nguồn năng lượng ít ỏi nhưng quý giá lan tỏa khắp cơ thể, xua đi cảm giác mệt mỏi.
Mục tiêu của ngày hôm nay đã rõ ràng: kiếm điểm. Anh không thể cứ trốn mãi trong hang được. Để không bị đánh trượt và gây ra sự chú ý không cần thiết, anh cần phải có một số lượng "Tinh thể Mana" vừa đủ. Không quá nhiều để trở nên nổi bật, nhưng cũng không quá ít để bị coi là kẻ thất bại. Một vị trí ở tầm trung, như thường lệ, là mục tiêu của anh.
Hơn nữa, việc đi săn không chỉ là để kiếm điểm. Nó còn là một buổi "thực hành" trong môi trường thực tế. Anh cần thử nghiệm những kỹ năng mà mình đã khổ luyện, xem chúng hiệu quả đến đâu khi đối mặt với một kẻ địch thực sự, một con thú ma thuật biết di chuyển, biết phản công, chứ không phải một hình nộm vô tri.
Anh kiểm tra lại trang bị của mình. Dao găm dắt ở thắt lưng, dây thừng cuộn gọn gàng bên hông balo. Anh uống thêm một ngụm nước đầy, đổ đầy bi đông, rồi khoác chiếc balo lên vai. Sức nặng quen thuộc mang lại một cảm giác an toàn giả tạo.
"Đi thôi," anh tự nhủ, lách người qua khe hở và một lần nữa đối mặt với thế giới hoang dã của Rừng Cấm.
Không khí buổi sáng trong lành hơn ban đêm rất nhiều, nhưng sự nguy hiểm thì không hề thuyên giảm. Ji-sung di chuyển một cách thận trọng, bước chân nhẹ nhàng trên lớp lá mục để giảm thiểu tiếng động. Mắt anh liên tục quét xung quanh, không chỉ để tìm kiếm con mồi, mà còn để đề phòng những kẻ săn mồi khác. Anh biết, trong khu rừng này, anh vừa là thợ săn, vừa là con mồi.
Dựa vào kiến thức từ cuốn "Cẩm nang" và ký ức game của mình, anh biết rằng hầu hết các loài thú ma thuật cấp thấp thường hoạt động ở những khu vực có nguồn nước. Anh men theo một con suối nhỏ, đi ngược dòng lên thượng nguồn. Dọc đường, anh thấy dấu vết của các cuộc chiến: những thân cây bị gãy đổ bởi ma pháp, những vũng máu đã khô đen, và cả những mảnh đồng phục bị xé rách. Cuộc thanh lọc đã bắt đầu.
Sau khoảng nửa giờ di chuyển, anh nghe thấy tiếng gầm gừ khe khẽ từ một bụi rậm phía trước. Anh ngay lập tức dừng lại, nấp sau một thân cây cổ thụ và nín thở quan sát.
Từ trong bụi rậm, một sinh vật bước ra. Nó có hình dáng giống một con báo đen, nhưng bộ lông của nó mượt mà và đen tuyền đến mức dường như có thể nuốt chửng cả ánh sáng. Trên trán nó, một viên pha lê nhỏ màu tím nhạt đang phát ra ánh sáng yếu ớt. Đôi mắt của nó cũng có màu tím, sáng rực lên một cách ma mị.
*“Báo Đêm (Night Panther),”* Ji-sung nhận ra ngay lập tức. *“Thú ma thuật cấp D. Nhanh nhẹn, giỏi ẩn nấp, sử dụng ma pháp hệ bóng tối cấp thấp để tạo ra những ảo ảnh đơn giản. Tinh thể Mana của nó có giá trị khoảng 10 đến 15 điểm. Một con mồi hoàn hảo cho bài kiểm tra đầu tiên.”*
Con Báo Đêm đang cúi xuống uống nước bên bờ suối, có vẻ khá mất cảnh giác. Đây là cơ hội tốt nhất của anh.
Ji-sung hít một hơi thật sâu, bình ổn lại nhịp tim đang đập nhanh. Anh không hề sợ hãi, thay vào đó là một sự tập trung cao độ. Bộ não của anh bắt đầu phân tích như một cỗ máy.
*“Địa hình: Bờ suối, có nhiều tảng đá và bụi rậm, thuận lợi cho việc ẩn nấp và di chuyển. Khoảng cách: khoảng 20 mét. Điểm yếu của Báo Đêm: thính giác nhạy bén nhưng khả năng phòng thủ vật lý kém. Chiến thuật: Không đối đầu trực diện. Sử dụng combo kiểm soát địa hình và đánh lạc hướng.”*
Kế hoạch đã được vạch ra trong vòng vài giây. Anh lặng lẽ đặt chiếc balo xuống để tăng sự linh hoạt. Anh giơ tay phải về phía bờ suối, nơi con báo đang uống nước. Lòng bàn tay anh hướng xuống mặt đất.
*Bước một: Gây bất ngờ và hạn chế di chuyển.*
Anh tập trung một luồng mana Thổ, truyền nó xuống lòng đất một cách nhẹ nhàng nhưng nhanh chóng.
"Bùn lầy."
Mặt đất ẩm ướt dưới chân con Báo Đêm đột nhiên trở nên mềm nhũn. Bốn chân của nó lún xuống, khiến nó giật mình gầm lên một tiếng tức giận và bối rối. Nó cố gắng nhảy lùi lại, nhưng vũng bùn đã làm chậm chuyển động của nó đi đáng kể.
*Bước hai: Che khuất tầm nhìn, tạo cơ hội di chuyển.*
Ngay khi con báo còn đang vật lộn với vũng bùn, tay trái của Ji-sung đã sẵn sàng. Một Hỏa cầu và một Thủy cầu nhỏ xíu hình thành gần như tức thời.
"Sương mù."
*Xèooooo!*
Một màn sương trắng xóa bùng lên, nhanh chóng bao phủ lấy con báo và khu vực xung quanh bờ suối. Tiếng gầm gừ giận dữ của nó vang lên từ trong màn sương, nhưng nó đã hoàn toàn mất dấu mục tiêu.
*Bước ba: Tái định vị và chuẩn bị tấn công.*
Lợi dụng khoảnh khắc vàng này, Ji-sung không lãng phí một giây. Anh lao ra khỏi chỗ nấp, không phải về phía con báo, mà là chạy vòng sang bên sườn, dùng những tảng đá lớn làm vật che chắn. Chuyển động của anh nhanh nhẹn và im lặng, kết quả của những đêm khổ luyện. Anh đến một vị trí mới, cách vị trí ban đầu khoảng 15 mét về bên phải, nấp sau một tảng đá rêu phong. Từ góc này, anh có thể nhìn thấy một bên sườn của con báo khi màn sương tan đi.
*Bước bốn: Tấn công vào điểm yếu.*
Anh quỳ một gối xuống, ổn định cơ thể. Tay phải anh giơ ra, một viên đạn đá sắc cạnh nhanh chóng hình thành. Phía sau nó, một luồng gió vô hình cuộn lại. Anh nín thở, chờ đợi.
Màn sương bắt đầu tan dần. Bóng dáng của con Báo Đêm hiện ra. Nó đã thoát khỏi vũng bùn, nhưng bộ lông của nó dính đầy bùn đất. Nó đang gầm gừ, đôi mắt tím giận dữ quét xung quanh, cố gắng tìm kiếm kẻ đã tấn công nó. Nó đang nhìn về phía vị trí ẩn nấp ban đầu của Ji-sung, hoàn toàn không nhận ra mối nguy hiểm đang đến từ bên sườn.
*Bây giờ!*
"Đạn đá gia tốc."
*VÚT!*
Viên đạn đá lao đi như một tia chớp, xé tan không khí. Nó bay chính xác vào mục tiêu mà Ji-sung đã nhắm tới: phần sườn mềm, nơi không có lớp cơ dày bảo vệ.
*Phập!*
Con Báo Đêm rú lên một tiếng đau đớn. Viên đạn đá đã xuyên qua lớp lông và da, găm vào cơ thể nó. Vết thương không đủ sâu để gây tử vong ngay lập tức, nhưng nó đủ để khiến con thú nổi điên.
Nó quay phắt lại, đôi mắt tím long lên sòng sọc nhìn thẳng vào chỗ ẩn nấp của Ji-sung. Nó đã phát hiện ra anh.
Con báo gầm lên một tiếng vang dội, và bóng của nó đột nhiên nhòe đi, tách ra thành ba cái bóng giống hệt nhau. Một ảo ảnh đơn giản, nhưng trong tình huống căng thẳng, nó đủ để gây bối rối. Ba con báo lao về phía anh từ ba hướng khác nhau.
Ji-sung không hề hoảng loạn. Anh đã lường trước được điều này. *“Ma pháp hệ bóng tối. Ảo ảnh không có trọng lượng thật.”*
Anh không nhìn vào những con báo. Anh nhìn xuống mặt đất. Chỉ có một con duy nhất để lại dấu chân trên nền đất ẩm. Hai con còn lại chỉ là những hình ảnh mờ ảo lướt đi.
Anh nhanh chóng tạo ra một viên đạn đá khác, nhưng lần này, anh không nhắm vào con báo thật. Anh nhắm vào mặt đất ngay trước mặt nó.
*BỤP!*
Viên đạn nổ tung trên mặt đất, làm bắn lên một đám bụi đất và sỏi nhỏ. Con Báo Đêm thật bị bất ngờ, theo phản xạ nó khựng lại và nheo mắt. Hai ảo ảnh còn lại xuyên qua đám bụi và tan biến.
Lợi dụng khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Ji-sung lao ra khỏi chỗ nấp, chạy về phía con suối. Anh không chạy trốn. Anh đang thực hiện bước cuối cùng của kế hoạch.
Con Báo Đêm, sau cơn choáng váng, càng thêm điên tiết. Nó gầm lên và đuổi theo. Tốc độ của nó thật đáng kinh ngạc, dù đã bị thương. Khoảng cách giữa cả hai nhanh chóng được rút ngắn.
Năm mét... bốn mét... ba mét...
Ji-sung có thể cảm nhận được hơi thở nóng hổi và mùi máu tanh của nó phả vào sau gáy. Anh có thể nghe thấy tiếng vuốt sắc của nó cào trên đá.
Đúng lúc con báo nhảy chồm lên, chuẩn bị dùng bộ hàm sắc nhọn của mình kết liễu con mồi, Ji-sung thực hiện một động tác mà không ai có thể ngờ tới. Anh đột ngột trượt chân trên một tảng đá phủ rêu, ngã ngửa ra sau, gần như là lăn vào lòng con thú.
Đó là một hành động trông như tự sát. Con báo, trong một thoáng, cũng có vẻ bối rối trước hành động kỳ lạ của con mồi.
Nhưng đó chính là điều Ji-sung muốn.
Trong khoảnh khắc ngã ngửa đó, khi cơ thể anh gần như chạm vào con thú, bàn tay trái của anh, thứ mà anh đã giữ im từ đầu trận chiến, đã giơ lên. Các đầu ngón tay của anh lóe lên một tia sáng ma lực gần như vô hình.
*Con át chủ bài: "Tê Liệt Ma Lực."*
Anh dùng hết sức, đập lòng bàn tay vào ngực con báo, ngay vị trí trái tim của nó.
*BZZT!*
Một luồng ma lực cực nhỏ nhưng được nén chặt đã được giải phóng. Con Báo Đêm khựng lại giữa không trung. Cơ thể nó co giật dữ dội. Đôi mắt tím của nó trợn trừng trong sự kinh ngạc và đau đớn. Dòng chảy mana trong cơ thể nó đã bị hỗn loạn, hệ thống thần kinh của nó tạm thời bị tê liệt.
Nó rơi bịch xuống đất, ngay bên cạnh Ji-sung, co giật vài lần rồi nằm im bất động. Nó chưa chết, nhưng đã hoàn toàn mất khả năng chiến đấu.
Ji-sung lồm cồm bò dậy, thở hổn hển. Cả người anh run rẩy, không phải vì sợ, mà vì adrenaline đang chảy trong huyết quản và sự căng thẳng tột độ. Trận chiến đầu tiên của anh. Một cuộc chiến thực sự. Và anh đã thắng.
Anh không có thời gian để ăn mừng. Anh rút con dao găm ra, kết liễu con thú một cách nhanh chóng và gọn gàng để nó không phải chịu đau đớn. Sau đó, anh cẩn thận dùng mũi dao để tách viên Tinh thể Mana màu tím ra khỏi trán nó. Viên pha lê ấm áp và rung động nhẹ trong lòng bàn tay anh.
Anh đứng dậy, nhìn lại bãi chiến trường. Vũng bùn, màn sương đã tan, những dấu chân, và xác của con Báo Đêm. Tất cả chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy năm phút, nhưng đối với anh, nó dài như cả thế kỷ. Mọi thứ đã diễn ra đúng như kế hoạch, nhưng sự căng thẳng và nguy hiểm là hoàn toàn có thật. Chỉ cần một sai lầm nhỏ, một tính toán sai lầm, người nằm dưới đất bây giờ có thể là anh.
Anh cất viên tinh thể vào một chiếc túi nhỏ bên trong balo. 15 điểm. Một khởi đầu tốt.
Khi anh đang định rời đi, một ký ức đột nhiên ùa về trong tâm trí anh, mạnh mẽ và rõ ràng như một tiếng sét. Đó là một ký ức về kịch bản, về "Bad Ending #17".
Anh nhớ về một chi tiết quan trọng. Cái chết của Lee Yeon-woo không chỉ là một vụ ám sát. Nó được dàn dựng để trông giống như một tai nạn, xảy ra tại một địa điểm và thời gian cụ thể.
Thời gian: Hoàng hôn của ngày thứ bảy, ngày cuối cùng của bài kiểm tra. Đó là lúc các học sinh đã mệt mỏi nhất, cảnh giác thấp nhất, và các giáo viên giám sát cũng bắt đầu lơ là.
Địa điểm: "Thác Nước Thì Thầm," một khu vực hẻo lánh và xinh đẹp ở phía Đông của Rừng Cấm. Nơi này nổi tiếng với một loại hoa ma thuật hiếm gọi là "Hoa Âm Vang", thứ có thể dùng để chế tạo ma dược tăng cường thính giác. Trong route này, "Hiệp hội Thuần Huyết" đã tung tin đồn giả rằng loài hoa này là chìa khóa để đạt điểm cao trong bài kiểm tra, nhằm dụ Lee Yeon-woo, một người luôn nỗ lực và cần điểm số để chứng tỏ bản thân, đến đó một mình.
Ký ức ùa về khiến Ji-sung lạnh toát. Anh đã biết kẻ thù sẽ ra tay ở đâu và khi nào. Đây là một lợi thế cực lớn, một thông tin có thể thay đổi tất cả.
Anh nhìn về hướng Đông, nơi có Thác Nước Thì Thầm. Từ đây đến đó mất ít nhất hai ngày đường nếu di chuyển cẩn thận. Anh vẫn còn thời gian. Năm ngày nữa.
Năm ngày để chuẩn bị. Năm ngày để trở nên mạnh mẽ hơn, khôn ngoan hơn. Năm ngày để vạch ra một kế hoạch hoàn hảo nhằm phá hỏng bữa tiệc của những kẻ sát nhân.
Cuộc đi săn đầu tiên đã kết thúc. Nhưng cuộc chiến thực sự của anh chỉ vừa mới bắt đầu. Anh không còn chỉ chiến đấu để kiếm điểm hay để sinh tồn.
Anh đang chiến đấu với chính số phận đã được định sẵn.
Chaporia
Bình Luận (0)