Tester xuyên không vào game, tôi là nhân vật phụ/Chapter 10: kỳ thi giữa kì: 7 ngày sinh tồn (ngày 1)Chapter 10: kỳ thi giữa kì: 7 ngày sinh tồn (ngày 1)
20px

Chương 8: Bảy ngày trong Rừng Cấm

Bầu trời ngày diễn ra "Bài kiểm tra Mana Thực Hành" trong xanh một cách kỳ lạ, như thể đang cố che giấu những nguy hiểm đang chờ đợi bên dưới. Toàn bộ học sinh năm nhất tập trung tại Quảng trường Cổng Dịch Chuyển, một không gian rộng lớn được lát đá cẩm thạch ở rìa phía Tây của học viện. Ở trung tâm quảng trường, một chiếc cổng vòm khổng lồ bằng đá cổ, được khắc đầy những ký tự ma thuật phức tạp, đang phát ra một thứ ánh sáng màu xanh lục dịu nhẹ, tạo ra những gợn sóng trong không khí. Đây chính là Cổng Dịch Chuyển dẫn đến Rừng Cấm.

Không khí tràn ngập sự phấn khích và một chút lo lắng. Các học sinh tụ tập thành từng nhóm, khoe khoang về những bộ áo giáp nhẹ bằng da ma thuật hay những cây trượng mới được gia đình gửi đến. Những tiếng cười nói, những lời thách thức và những lời bàn tán xôn xao tạo thành một bản giao hưởng ồn ào của tuổi trẻ và sự kiêu ngạo.

Park Ji-sung đứng một mình ở rìa đám đông, chiếc balo cũ kỹ trên vai khiến anh trông lạc lõng giữa biển đồng phục hào nhoáng. Anh im lặng quan sát, tâm trí lạnh lùng phân tích tình hình. Hầu hết các học sinh đều đi tay không hoặc chỉ mang theo một túi đeo hông nhỏ, chứa vài lọ ma dược và thức ăn nhẹ cho một ngày. Họ quá tự tin. Họ tin rằng đây chỉ là một bài kiểm tra kéo dài vài giờ, một cuộc đi săn có sự giám sát của giáo viên.

*“Những kẻ ngây thơ,”* Ji-sung thầm nghĩ. *“Họ sắp nhận được một bài học đắt giá.”*

Đúng lúc đó, Hiệu trưởng Alistair, một pháp sư già với bộ râu trắng dài và đôi mắt tinh anh, bước lên bục cao. Sự hiện diện của ông ngay lập tức khiến cả quảng trường im phăng phắc.

"Chào mừng các tân sinh viên," Hiệu trưởng Alistair nói, giọng ông không lớn nhưng lại vang vọng khắp quảng trường nhờ ma pháp khuếch đại. "Chào mừng đến với bài kiểm tra quan trọng nhất của học kỳ đầu tiên: Bài kiểm tra Sinh tồn trong Rừng Cấm."

Ông dừng lại, ánh mắt quét qua từng gương mặt trẻ tuổi. "Nhiều người trong số các em nghĩ rằng đây chỉ là một cuộc đi săn đơn giản. Các em đã sai. Đây không phải là một cuộc dạo chơi. Đây là một bài kiểm tra về sức mạnh, trí tuệ, và quan trọng nhất, khả năng thích ứng của các em khi đối mặt với nghịch cảnh."

Một nụ cười bí ẩn hiện trên môi ông. "Năm nay, chúng tôi có một vài thay đổi nhỏ. Bài kiểm tra sẽ không kéo dài vài giờ. Nó sẽ kéo dài... **bảy ngày**."

Một sự im lặng chết chóc bao trùm quảng trường. Rồi, như một con đập bị vỡ, những tiếng xì xào kinh ngạc, hoảng hốt bùng lên.

"Bảy ngày?"

"Không thể nào! Đùa chắc?"

"Thức ăn và nước uống thì sao?"

Hiệu trưởng giơ tay lên, và đám đông lại một lần nữa im lặng. "Đừng lo lắng," ông nói. "Tại điểm xuất phát bên trong khu rừng, học viện đã chuẩn bị một khu vực cung cấp tài nguyên. Ở đó có lều trại, lương khô và nước sạch cơ bản. Tuy nhiên, số lượng có hạn. Những người đến trước sẽ có nhiều lựa chọn hơn. Và một khi đã rời khỏi khu vực xuất phát, các em sẽ phải hoàn toàn tự lực cánh sinh."

Ji-sung siết chặt quai balo. Đúng như anh dự đoán. Đây chính là cái bẫy đầu tiên. Hầu hết các học sinh, khi nghe thấy có khu cung cấp, sẽ thở phào nhẹ nhõm và không nhận ra sự nguy hiểm tiềm tàng. Nhưng Ji-sung biết, "số lượng có hạn" là một lời nói dối trắng trợn. Số lượng tài nguyên đó được tính toán một cách tàn nhẫn để chỉ đủ dùng cho khoảng hai phần ba số học sinh. Những người chậm chân, yếu thế, hoặc không có đồng đội hỗ trợ sẽ chẳng nhận được gì cả. Học viện đang cố tình tạo ra sự cạnh tranh và xung đột ngay từ đầu.

"Mục tiêu của các em trong bảy ngày tới là thu thập 'Tinh thể Mana' từ các loài thú ma thuật," Hiệu trưởng tiếp tục, phớt lờ vẻ mặt hoảng sợ của nhiều học sinh. "Điểm số sẽ được tính dựa trên số lượng và chất lượng của các tinh thể các em thu thập được. Các em có thể hoạt động một mình, hoặc lập đội. Trên thực tế, chúng tôi khuyến khích việc lập đội. Một đội có thể có tối đa năm thành viên. Bây giờ, các em có mười lăm phút để tự do thành lập đội của mình. Sau đó, từng đội sẽ bước qua cổng dịch chuyển."

Ngay lập tức, quảng trường lại trở nên hỗn loạn. Các nhóm đã được hình thành từ trước nhanh chóng xác nhận lại với nhau. Những quý tộc quyền lực như Hoàng tử Kang Min-hyuk dễ dàng tập hợp được một đội gồm toàn những tinh anh. Han So-hee, với sức hút của mình, cũng được bao quanh bởi một nhóm nam sinh tài năng, bao gồm cả Han Ji-won, người đang ném cho cô những cái nháy mắt tinh nghịch.

Giữa sự hỗn loạn đó, Ji-sung vẫn đứng yên. Anh không có ý định tìm kiếm đồng đội. Một đội có thể mang lại sức mạnh, nhưng cũng mang theo những gánh nặng và những biến số không thể lường trước. Kế hoạch của anh đòi hỏi sự linh hoạt và bí mật tuyệt đối. Anh là một con sói đơn độc, và anh sẽ hoạt động hiệu quả nhất một mình.

Anh không phải là người duy nhất cô độc.

Cách đó không xa, Lee Yeon-woo đứng một mình, hai tay nắm chặt lấy cây trượng gỗ đơn sơ của mình. Vụ việc bị nhóm của Isabelle bắt nạt trong thư viện dường như đã lan truyền, và giờ đây, không một học sinh quý tộc nào muốn dính dáng đến một "thường dân rắc rối". Những học sinh thường dân khác thì lại e ngại sức ảnh hưởng của phe quý tộc, không dám công khai đứng về phía cô. Cô bị cô lập hoàn toàn.

Ji-sung nhìn cô, một cảm giác phức tạp dâng lên trong lòng. Anh muốn giúp cô, nhưng anh không thể. Việc lập đội với cô ngay bây giờ sẽ đặt cả hai vào tầm ngắm của "Hiệp hội Thuần Huyết". Nó sẽ báo động cho chúng rằng mục tiêu của chúng có người bảo vệ. Không, kế hoạch của anh là bảo vệ cô từ trong bóng tối, để cho kẻ thù nghĩ rằng cô vẫn chỉ là một con mồi đơn độc và dễ xơi. Anh phải tin tưởng vào cuốn sách mà anh đã đưa cho cô, tin rằng nó sẽ giúp cô vượt qua những ngày đầu tiên.

Thời gian thành lập đội kết thúc. Từng nhóm một, họ hào hứng bước qua cổng dịch chuyển, biến mất trong làn ánh sáng xanh lục. Nhóm của Hoàng tử, nhóm của Han So-hee, và hàng chục nhóm khác.

Ji-sung lướt mắt qua đám đông một lần cuối, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc. Nhưng anh không thấy hắn đâu.

Yoo Jung-hoon, kẻ mạnh thứ hai học viện, đã không có mặt ở đây.

*“Phải rồi,”* Ji-sung nhớ lại một chi tiết nhỏ trong game. *“Vào thời điểm này, Yoo Jung-hoon đang thực hiện một nhiệm vụ đặc biệt cho Hiệu trưởng ở dãy núi phía Bắc. Hắn ta luôn được đặc cách, không cần tham gia vào những bài kiểm tra thông thường này.”*

Sự vắng mặt của Yoo Jung-hoon vừa là một điều tốt, vừa là một điều xấu. Tốt là vì Ji-sung sẽ không phải lo lắng về việc vô tình chạm trán với con quái vật đó. Xấu là vì nếu có chuyện gì thực sự tồi tệ xảy ra, sẽ không có ai đủ mạnh để can thiệp một cách hiệu quả.

Cuối cùng, quảng trường chỉ còn lại vài học sinh đi một mình, những người không thể tìm được đội hoặc chủ động chọn con đường đơn độc. Ji-sung là một trong số họ. Và Lee Yeon-woo cũng vậy.

Không nói một lời, cô gái với mái tóc nâu hạt dẻ lặng lẽ bước về phía cổng. Dáng vẻ của cô có chút cô đơn, nhưng trong đôi mắt cô không phải là sự sợ hãi, mà là một sự kiên định thầm lặng. Cô đã quyết định đối mặt với thử thách này một mình.

Sau khi Lee Yeon-woo đã đi qua, đến lượt của Ji-sung. Anh hít một hơi thật sâu, siết chặt quai balo, và bước vào làn ánh sáng xanh.

Thế giới xung quanh anh xoay chuyển. Anh cảm thấy một cảm giác chóng mặt nhẹ, như thể bị kéo qua một đường hầm vô hình. Và rồi, chỉ trong một khoảnh khắc, mọi thứ dừng lại.

Ánh sáng mặt trời chói lòa được thay thế bằng ánh sáng xanh lục lờ mờ, lọc qua những tán lá cây khổng lồ cao hàng chục mét. Không khí ẩm ướt, đặc quánh mùi đất mục, rêu phong và hương thơm kỳ lạ của những loài hoa không tên. Tiếng côn trùng rả rích và tiếng kêu xa xăm của những sinh vật lạ tạo thành một bản giao hưởng của sự sống hoang dã.

Anh đã ở trong Rừng Cấm.

Anh đang đứng trên một bãi đất trống rộng lớn, chính là "khu vực xuất phát". Đúng như lời hiệu trưởng, một khu cung cấp tạm thời đã được dựng lên. Nhưng cảnh tượng trước mắt anh còn hỗn loạn hơn anh tưởng. Hàng chục học sinh đang chen lấn, xô đẩy, tranh giành những món đồ cuối cùng. Những chiếc lều đã bị lấy đi gần hết. Lương khô và nước sạch cũng chỉ còn lại một ít.

"Tránh ra! Chỗ này là của bọn tao!"

"Ai nhanh thì được! Đừng có chen!"

Những cuộc cãi vã, thậm chí là những vụ xô xát nhỏ đã nổ ra. Bài kiểm tra sinh tồn chỉ vừa mới bắt đầu, và bản chất ích kỷ của con người đã lộ rõ.

Ji-sung không lãng phí thời gian tham gia vào cuộc chiến vô nghĩa đó. Anh có tất cả những gì mình cần trong chiếc balo này. Anh liếc nhìn xung quanh, tìm kiếm Lee Yeon-woo. Anh thấy cô đang đứng ở rìa của sự hỗn loạn, gương mặt có chút bối rối và thất vọng. Cô đã đến quá muộn và không có đồng đội, cô không thể tranh giành được bất cứ thứ gì.

Thấy cô chỉ có một mình và tay không, Ji-sung cảm thấy một chút lo lắng. Nhưng rồi anh thấy cô lấy ra từ chiếc túi nhỏ của mình một cuốn sách bìa da cũ kỹ - chính là cuốn "Cẩm nang" mà anh đã đưa. Cô lật vài trang, rồi nhìn vào sâu trong khu rừng với một vẻ quyết tâm mới. Dường như cô đã tìm thấy một con đường, một kế hoạch của riêng mình.

*“Tốt,”* Ji-sung nghĩ. *“Ít nhất cô ấy không hoảng loạn. Hãy tin tưởng vào nữ chính nguyên tác.”*

Anh không thể ở lại đây lâu. Khu vực xuất phát này sẽ sớm trở thành một chiến trường nhỏ. Anh cần phải biến mất trước khi bị cuốn vào rắc rối.

Anh lặng lẽ lách ra khỏi bãi đất trống, đi về hướng ngược lại với hướng mà hầu hết các đội khác đang tiến vào. Anh không đi săn. Ít nhất là không phải bây giờ. Mục tiêu của anh trong ngày đầu tiên là tìm một nơi trú ẩn an toàn, một "căn cứ bí mật" mà anh đã ghi nhớ từ bản đồ trong game.

Anh đi sâu vào trong rừng, cây cối ngày càng rậm rạp. Ánh sáng mặt trời gần như không thể xuyên qua được những tầng lá dày đặc. Anh rút con dao găm ra, vừa đi vừa dùng nó để vạch những dấu hiệu nhỏ, kín đáo trên thân cây. Đây là một thói quen của game thủ, luôn đánh dấu đường đi của mình để không bị lạc.

Sau gần một giờ di chuyển cẩn thận, anh tìm thấy nó. Ẩn sau một bức tường dây leo dày đặc là một khe nứt nhỏ trên một vách đá. Khe nứt này không có trong bản đồ chính thức của học viện. Nó là một "lối đi ẩn" mà đội ngũ thiết kế đã tạo ra.

Anh dùng dao cắt đứt những dây leo, để lộ ra một lối vào tối tăm, chỉ đủ cho một người lách qua. Anh chui vào bên trong. Sau một đoạn hành lang hẹp, không gian đột nhiên mở ra.

Anh đang ở trong một hang động nhỏ, khô ráo. Trên trần hang, có một lỗ hổng nhỏ thông lên trên, để lọt vào một luồng ánh sáng mờ ảo, vừa đủ để nhìn thấy mọi thứ. Quan trọng nhất, ở một góc hang, có một dòng nước nhỏ trong vắt rỉ ra từ kẽ đá, chảy xuống một cái hồ nhỏ trước khi thấm xuống đất. Một nguồn nước sạch và an toàn.

"Hoàn hảo," Ji-sung thở phào, tháo chiếc balo nặng trịch xuống. Đây sẽ là nhà của anh trong bảy ngày tới. An toàn, kín đáo, có nước uống.

Anh dành phần còn lại của ngày đầu tiên để dọn dẹp và sắp xếp "căn cứ" của mình. Anh dùng đá chặn bớt lối vào, chỉ để lại một khe hở nhỏ để quan sát. Anh kiểm tra lại nguồn nước, chắc chắn rằng nó an toàn để uống. Anh lấy ra một phần thịt khô và bánh quy, ăn một bữa ăn đơn giản nhưng đầy đủ năng lượng.

Khi màn đêm buông xuống, khu rừng trở nên sống động hơn. Tiếng gầm gừ của những con thú săn đêm, tiếng xào xạc của những sinh vật lạ trong bụi rậm, và đôi khi, cả những tiếng hét thất thanh từ xa vọng lại. Những học sinh khác đang bắt đầu phải đối mặt với sự tàn khốc của khu rừng này.

Còn Ji-sung thì ngồi bên cạnh hồ nước nhỏ trong hang động của mình, hoàn toàn yên tĩnh. Anh không đốt lửa để tránh thu hút sự chú ý. Anh chỉ ngồi đó, lắng nghe những âm thanh của khu rừng, và lên kế hoạch cho ngày mai.

Ngày đầu tiên đã kết thúc. Anh đã sống sót. Lee Yeon-woo cũng vậy, anh hy vọng thế.

Nhưng đây mới chỉ là sự khởi đầu. Sáu ngày nữa đang chờ đợi. Và anh biết, những kẻ săn mồi thực sự trong khu rừng này vẫn chưa ra tay. Chúng đang chờ đợi, quan sát, giống như anh. Chờ đợi con mồi của chúng trở nên mệt mỏi và mất cảnh giác.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...