Tester xuyên không vào game, tôi là nhân vật phụ/Chapter 9: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (3)Chapter 9: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (3)
20px

Chương 7: Bảo hiểm của một Vai phụ

Những ngày cuối cùng trước "Bài kiểm tra Mana Thực Hành" trôi qua trong một sự căng thẳng âm ỉ bao trùm toàn bộ học viện. Các học sinh năm nhất, đặc biệt là những người thuộc tầng lớp quý tộc, đều dốc toàn lực chuẩn bị. Họ lui tới thư viện để nghiên cứu về những con thú ma thuật, đến các cửa hàng chính thức để mua sắm những loại ma dược đắt tiền, và tụ tập ở các sân tập để phô diễn những phép thuật ngày càng mạnh mẽ của mình. Toàn bộ học viện sôi sục trong một bầu không khí cạnh tranh và kỳ vọng.

Giữa sự náo nhiệt đó, Park Ji-sung lại là một ốc đảo của sự im lặng và tính toán. Anh không còn đến sân tập bị bỏ hoang nữa. Giai đoạn khổ luyện thể chất và ma pháp đã kết thúc. Anh biết, với lượng mana và kỹ năng hiện tại, anh đã đạt đến giới hạn của mình trong một khoảng thời gian ngắn. Tiếp tục ép buộc bản thân chỉ dẫn đến kiệt sức vô ích. Bây giờ là lúc cho giai đoạn hai, giai đoạn mà hầu hết các pháp sư trẻ tuổi kiêu ngạo đều bỏ qua: chuẩn bị hậu cần.

Ma pháp có thể giải quyết nhiều vấn đề, nhưng nó không thể tạo ra thức ăn từ không khí, không thể tự chữa lành một vết thương nhiễm trùng, và chắc chắn sẽ trở nên vô dụng khi mana cạn kiệt. Rừng Cấm không chỉ là một bài kiểm tra về sức mạnh ma pháp, nó là một bài kiểm tra sinh tồn. Và Kim Hun-min, người đã "chết" trong khu rừng đó hàng trăm lần qua màn hình game, hiểu rõ điều này hơn bất kỳ ai.

Anh ngồi một mình trong góc khuất quen thuộc của thư viện, nhưng không phải để đọc sách. Trước mặt anh là một tờ giấy da cũ, và anh đang dùng một mẩu than để vạch ra một danh sách. Đó không phải là danh sách thần chú hay điểm yếu của quái vật. Đó là một danh sách mua sắm.

   *Balo:* Cần loại chắc chắn, có nhiều ngăn, và quan trọng nhất là phải được xử lý bằng thuật chống thấm cơ bản. Mưa trong Rừng Cấm là chuyện thường tình. Một cái balo ướt sũng không chỉ nặng nề mà còn có thể làm hỏng những vật phẩm quan trọng bên trong.

   *Dao găm:* Không phải để chiến đấu. Một con dao găm ma thuật quá đắt và vô dụng với anh. Anh cần một con dao tiện ích bằng thép tốt. Sắc bén, bền bỉ. Để cắt dây leo, vót cọc, đánh dấu trên thân cây, và có thể là để phòng thân trong tình huống tồi tệ nhất khi không còn một giọt mana.

   *Dây thừng:* Khoảng 10 mét, loại sợi gai dầu bền chắc. Vô giá trong việc leo trèo, giăng bẫy đơn giản, hoặc buộc cố định đồ đạc.

   *Đá lửa và bùi nhùi:* Phép Hỏa cầu tốn mana. Giữ ấm và nấu nướng cơ bản bằng lửa thông thường sẽ giúp tiết kiệm mana cho những lúc nguy cấp.

   *Băng gạc và một ít thảo dược cầm máu cơ bản:* Những vết xước nhỏ có thể dẫn đến nhiễm trùng chết người trong môi trường ẩm ướt của khu rừng.

   *Thức ăn:* Quan trọng nhất. Anh gạch chân mục này ba lần. Không phải bánh mì mềm hay trái cây tươi. Anh cần những thứ có thể để lâu, giàu năng lượng và nhẹ. Thịt khô muối, các loại hạt, và bánh quy cứng. Đủ cho ba ngày, phòng trường hợp anh bị lạc.

   *Bi đông nước:* Loại lớn, có thể chứa ít nhất hai lít nước. Nước sạch là sinh mạng.

Nhìn vào danh sách chi tiết của mình, Ji-sung không khỏi tự cười nhạo. Anh chuẩn bị cho một bài kiểm tra ma pháp như thể chuẩn bị cho một chuyến thám hiểm vùng hoang dã. Trong khi các bạn học của anh đang lo lắng về việc làm thế nào để hạ gục một con Heo Rừng Tinh Thạch, thì anh lại đang tính toán xem nên mang theo bao nhiêu gam thịt khô.

Vấn đề lớn nhất, như mọi khi, là tiền. Số tiền anh kiếm được từ việc bán Rêu Nguyệt Quang đã đổ hết vào ma dược. Giờ anh chỉ còn lại khoản sinh hoạt phí ít ỏi mà học viện cấp cho. Nó chỉ đủ để trang trải những nhu cầu cơ bản nhất. Mua sắm tất cả những thứ trong danh sách này ở các cửa hàng chính thức là điều không tưởng.

Chỉ còn một lựa chọn.

Đêm đó, anh lại tìm đến con hẻm tối phía sau nhà kính số 3. Jenna đã ở đó, ngồi vắt vẻo trên chiếc thùng gỗ, ngón tay gõ nhịp một cách thiếu kiên nhẫn. Dường như cô ta đã đoán trước được sự xuất hiện của anh.

"Lại là cậu, nhà cung cấp Rêu Nguyệt Quang của tôi," cô nói, một nụ cười tinh quái nở trên môi. "Hôm nay không có hàng à? Hay là đến để mua thêm 'nhiên liệu' cho cái lịch luyện tập điên rồ của cậu?"

"Tôi đến để mua đồ," Ji-sung đáp, đưa cho cô tờ giấy da. "Nhưng không phải là ma dược."

Jenna cầm lấy tờ giấy, nheo mắt đọc dưới ánh trăng mờ ảo. Càng đọc, vẻ ngạc nhiên trên mặt cô càng lộ rõ. Nụ cười tinh quái của cô biến mất, thay vào đó là một cái nhíu mày đầy khó hiểu.

"Balo, dao găm, dây thừng, đá lửa... thịt khô?" cô lẩm bẩm, rồi ngẩng lên nhìn thẳng vào Ji-sung. "Cậu đang đùa tôi đấy à? Cậu đến chợ đen của Học viện Ma pháp Astria, nơi người ta có thể mua được nước mắt của Griffin hay vảy của Rồng Lửa con, chỉ để đặt mua một bộ đồ cắm trại?"

"Tôi không có đủ tiền để mua ở cửa hàng chính thức," Ji-sung giải thích một cách đơn giản. "Và tôi nghe nói cô có thể kiếm được mọi thứ."

Jenna nhìn chằm chằm vào anh một lúc lâu, ánh mắt sắc sảo của cô dường như đang cố gắng nhìn xuyên qua vẻ ngoài bình tĩnh của anh. "Cậu chuẩn bị cho Bài kiểm tra Mana Thực Hành... nghiêm túc hơn bất kỳ ai tôi từng thấy. Hầu hết lũ quý tộc chỉ coi đó là một cuộc dạo chơi để thể hiện bản thân. Chúng mang theo người hầu, những vật phẩm ma thuật đắt tiền, và nghĩ rằng các giáo sư sẽ luôn ở đó để bảo vệ chúng."

"Tôi không phải quý tộc," Ji-sung nói. "Tôi không có những thứ xa xỉ đó. Tôi chỉ có thể dựa vào chính mình."

Câu trả lời của anh dường như đã chạm đến điều gì đó trong Jenna. Cô thở dài, lắc đầu. "Thật là... một kẻ lập dị thú vị. Được rồi. Những thứ này đều là đồ thông thường, không khó tìm. Ta có thể kiếm được hàng loại hai, hơi cũ một chút nhưng vẫn dùng tốt, với giá rẻ hơn nhiều." Cô nhẩm tính một lúc rồi đưa ra một con số.

Con số đó vừa khít với số tiền sinh hoạt phí còn lại của Ji-sung, gần như đến từng đồng cuối cùng. Anh sẽ phải nhịn ăn vài bữa, nhưng đó là một cái giá quá rẻ.

"Tôi đồng ý," anh nói không do dự, đặt túi tiền của mình lên thùng gỗ.

"Giao dịch thành công," Jenna mỉm cười, cất tiền đi. "Quay lại đây vào giờ này tối mai. Hàng sẽ sẵn sàng."

Khi Ji-sung quay người rời đi, Jenna gọi với theo: "Này, cậu nhóc lập dị."

Ji-sung dừng lại.

"Trong Rừng Cấm, đừng bao giờ tin vào những gì mắt cậu thấy," cô nói, giọng điệu nghiêm túc hơn hẳn. "Và hãy cẩn thận với những pháp sư khác hơn là những con thú. Lòng người còn đáng sợ hơn nanh vuốt của quái vật."

Đó là một lời cảnh báo chân thành. Ji-sung im lặng gật đầu cảm ơn rồi hòa mình vào bóng tối. Anh biết Jenna nói đúng. Mối đe dọa lớn nhất trong khu rừng không phải là con Nhện Sương độc hay cây Ăn thịt người. Mối đe dọa lớn nhất là những kẻ mặc đồng phục học viện giống như anh.

---

Tối hôm sau, Ji-sung nhận được "gói hàng" của mình. Mọi thứ đều đúng như Jenna đã hứa. Chiếc balo bằng da đã hơi sờn, nhưng đường may vẫn còn chắc chắn. Con dao găm không có hoa văn trang trí, chỉ là một lưỡi thép đơn giản được mài sắc lẻm, nằm gọn trong vỏ da. Mọi thứ đều toát lên một vẻ thực dụng đến trần trụi.

Anh đeo chiếc balo lên vai, cảm nhận sức nặng quen thuộc. Nó không phải là gánh nặng, mà là một cảm giác an toàn. Anh quyết định đi một con đường vòng vèo hơn để trở về ký túc xá, tránh những con đường chính nơi các giám thị có thể đi tuần tra. Con đường này dẫn anh đi ngang qua khu vườn hồng gần ký túc xá của giới quý tộc.

Đó là một sai lầm.

Khi anh đang đi qua một lối đi nhỏ được che phủ bởi giàn hoa hồng leo, một giọng nói vui vẻ, có phần lười biếng vang lên từ phía trước.

"Ồ la la, xem chúng ta có gì ở đây nào? Một chú kiến nhỏ chăm chỉ đang tha mồi về tổ à?"

Trái tim của Ji-sung như ngừng đập. Anh ngẩng đầu lên. Tựa mình vào một bức tượng đá cẩm thạch dưới ánh trăng là một bóng người quen thuộc đến đáng sợ. Mái tóc nâu đỏ nổi bật, nụ cười ranh mãnh luôn thường trực trên môi, và bộ đồng phục quý tộc được mặc một cách hờ hững, không cài cúc áo trên cùng.

Han Ji-won. Công tử nghịch ngợm. Một trong những mục tiêu chinh phục chính. Một quả bom nổ chậm chỉ chực chờ phát nổ.

Ji-sung ngay lập tức cúi đầu xuống, kéo chiếc mũ áo choàng lên che mặt, và cố gắng đi lướt qua. Kế hoạch của anh là trở nên vô hình. Đối thoại với một nhân vật chính là điều tối kỵ.

Nhưng Han Ji-won không phải là người dễ dàng bỏ qua một thứ gì đó "thú vị". Hắn ta bước một bước, chặn đường Ji-sung.

"Này, này, đi đâu mà vội thế?" hắn nói, giọng điệu vẫn đầy vẻ trêu chọc. "Ngẩng đầu lên xem nào. Tôi có ăn thịt cậu đâu. Hay là trong cái balo kia của cậu có chứa bí mật gì động trời lắm à?"

Ji-sung buộc phải dừng lại. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực. *“Bình tĩnh,”* anh tự nhủ. *“Mày chỉ là một học sinh bình thường. Hắn chỉ đang buồn chán và muốn trêu chọc ai đó thôi. Đừng tỏ ra sợ hãi. Đừng tỏ ra đặc biệt. Hãy trở nên nhàm chán.”*

Anh từ từ ngẩng đầu lên, để lộ một khuôn mặt bình thường, có chút mệt mỏi và bối rối. Anh cố gắng tỏ ra như một học sinh năm nhất rụt rè bị một đàn anh nổi tiếng chặn đường.

"Chào... chào tiền bối," anh lí nhí.

Ánh mắt của Han Ji-won lướt qua người anh. Hắn nhìn chiếc balo cũ, rồi nhìn xuống chuôi dao găm bằng gỗ đơn sơ thò ra từ thắt lưng của Ji-sung. Một tia hứng thú lóe lên trong đôi mắt màu hổ phách của hắn.

"Chuẩn bị cho bài kiểm tra à, hậu bối?" hắn hỏi, giọng điệu thay đổi một chút, bớt đi vẻ trêu chọc và có thêm một chút tò mò. "Dao găm, balo... Trông cậu không giống như đang chuẩn bị cho một bài kiểm tra ma pháp. Trông giống như chuẩn bị đi vào một vùng đất chưa được khám phá hơn."

"Em... em chỉ muốn chuẩn bị kỹ một chút thôi ạ," Ji-sung đáp, giọng nói vẫn giữ vẻ rụt rè. "Em... ma pháp của em không được tốt lắm." Anh quyết định sử dụng sự yếu đuối của mình như một cái cớ. Đó là một lý do hợp lý và nhàm chán.

"Ồ? Không tốt à?" Han Ji-won nhướng mày. "Nhưng sự chuẩn bị này lại không hề 'không tốt' chút nào. Nó rất... tỉ mỉ. Thậm chí còn hơn cả những tên trong đội hiệp sĩ mà ta biết." Hắn bước một vòng quanh Ji-sung, ánh mắt đánh giá không hề che giấu. "Thú vị thật.

Lời nhận xét đó khiến Ji-sung lạnh sống lưng. Han Ji-won, dù mang vẻ ngoài lêu lổng, thực chất lại là một người có khả năng quan sát cực kỳ nhạy bén. Hắn đã nhìn thấu được bản chất của sự chuẩn bị này.

*“Mình phải kết thúc cuộc trò chuyện này ngay lập tức,”* Ji-sung nghĩ.

"Em... em xin phép đi trước ạ. Đã muộn rồi," anh nói, cúi đầu chào và cố gắng lách qua người Han Ji-won.

Lần này, Han Ji-won không chặn anh lại. Hắn chỉ đứng đó, khoanh tay trước ngực, một nụ cười khó đoán hiện trên môi. "Được rồi, hậu bối lập dị. Chúc may mắn trong Rừng Cấm nhé. Cố gắng đừng để bị mấy con thỏ trong đó ăn thịt đấy."

Ji-sung gần như chạy trốn khỏi nơi đó. Anh không dám ngoảnh đầu lại, nhưng anh có thể cảm nhận được ánh mắt của Han Ji-won vẫn đang dán vào lưng mình.

Chỉ đến khi đã về đến tận phòng ký túc xá và đóng chặt cửa lại, anh mới dám thở phào. Anh tựa lưng vào cửa, tim vẫn còn đập loạn xạ. Cuộc gặp gỡ đó quá nguy hiểm. Anh đã cố gắng tỏ ra nhàm chán, nhưng chính sự chuẩn bị quá mức cần thiết của anh, thứ bảo hiểm duy nhất của anh, lại biến anh thành một kẻ "thú vị" trong mắt tên công tử đó.

Anh tháo chiếc balo xuống, đặt nó lên giường và bắt đầu sắp xếp lại các vật phẩm bên trong một cách máy móc. Con dao găm, cuộn dây thừng, túi thịt khô... Mỗi một món đồ đều được đặt vào một ngăn riêng, ở một vị trí mà anh có thể lấy ra ngay lập tức khi cần.

Anh phớt lờ cuộc gặp gỡ vừa rồi. Anh phải phớt lờ nó. Han Ji-won chỉ là một kẻ tò mò. Sự chú ý của hắn chỉ là thoáng qua. Hắn sẽ sớm quên đi một nhân vật nền không có gì nổi bật như anh thôi. Ít nhất, anh hy vọng là vậy.

Anh kiểm tra lại mọi thứ một lần cuối cùng. Balo đã sẵn sàng. Ma pháp đã được luyện tập. Kế hoạch trong đầu đã được vạch ra. Anh đã làm mọi thứ trong khả năng của mình.

Sự chuẩn bị tỉ mỉ này không chỉ là để sống sót. Nó là lời tuyên chiến của anh với số phận đã được lập trình sẵn. Nó là bảo hiểm duy nhất mà một vai phụ như anh có được trong một thế giới đầy rẫy những biến số chết người.

Nhìn chiếc balo đã được đóng gói cẩn thận, Ji-sung siết chặt nắm tay. Anh không biết liệu kế hoạch của mình có thành công hay không. Nhưng anh biết một điều chắc chắn.

Anh sẽ không chết một cách lặng lẽ như trong kịch bản. Nếu có phải chết, anh cũng sẽ kéo theo vài kẻ xuống cùng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...