Tester xuyên không vào game, tôi là nhân vật phụ/Chapter 8: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (2) con át chủ bàiChapter 8: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (2) con át chủ bài
20px

Chương 6: Rêu Trăng, Luyện Tập, và Con Át Chủ Bài Ẩn Giấu

Cảm giác thỏa mãn ngắn ngủi sau đêm luyện tập đầu tiên nhanh chóng bị thực tế lạnh lẽo dập tắt vào sáng hôm sau. Park Ji-sung tỉnh dậy trên chiếc giường cứng trong ký túc xá thường dân, toàn thân đau nhức như bị một con golem đá đè lên. Tác dụng phụ của năm lọ ma dược "hàng lỗi" giờ mới thực sự ngấm. Đầu anh ong ong như có hàng trăm con ong đang làm tổ, và dạ dày thì cuộn lên từng cơn.

Anh lảo đảo ngồi dậy, nhìn vào chiếc túi rỗng không của mình. Ma dược đã hết. Tiền cũng cạn. Thành quả anh đạt được đêm qua – 5 điểm mana và ba phép thuật sơ cấp – là một bước tiến, nhưng nó được trả giá bằng toàn bộ tài nguyên của anh. Để tiếp tục con đường này, để có một cơ hội mong manh chống lại "Bad Ending #17", anh cần một thứ quan trọng hơn cả mana: tiền.

Kế hoạch "trở thành bóng ma" của anh không bao gồm việc kiếm tiền. Nhân vật Park Ji-sung trong game chỉ có một khoản trợ cấp sinh hoạt tối thiểu từ học viện, đủ để ăn và mua sách vở. Nhưng Kim Hun-min, game tester, thì biết khác. Trong thế giới rộng lớn của "Học Viện Tình Yêu và Chiến Tranh", có vô số cách để kiếm tiền nếu bạn biết tìm ở đâu. Không phải những nhiệm vụ lớn lao, mà là những "lỗ hổng kinh tế", những nguồn tài nguyên bị hầu hết người chơi bỏ qua.

Và anh biết một nguồn tài nguyên như vậy.

"Rêu Nguyệt Quang," anh lẩm bẩm, một nụ cười mệt mỏi nhưng đầy tính toán hiện lên trên môi.

Rêu Nguyệt Quang (Moonpetal Moss) là một loại thực vật ma pháp cấp thấp. Nó không có tác dụng chiến đấu, cũng không phải là nguyên liệu chính cho các loại ma dược cao cấp. Công dụng duy nhất của nó là làm chất xúc tác ổn định trong một số loại thuốc nhuộm và mực ma thuật cấp thấp. Vì vậy, các pháp sư và nhà giả kim thuật hùng mạnh đều xem thường nó.

Tuy nhiên, nó lại có một đặc tính độc đáo: nó chỉ phát sáng và có thể được thu hoạch dưới ánh trăng tròn, và chỉ mọc ở những nơi ẩm ướt, khuất ánh sáng mặt trời. Cụ thể hơn, nó chỉ mọc ở mặt phía Bắc của những bức tường đá cổ quanh Tháp Thiên văn cũ, một khu vực gần như bị bỏ hoang của học viện.

Đối với các học sinh quý tộc, việc nửa đêm chạy ra một nơi hoang vắng để cạo mấy đám rêu bẩn thỉu là một việc hạ đẳng. Đối với các học sinh thường dân khác, họ hoặc không biết, hoặc không có thời gian và can đảm. Nhưng đối với Ji-sung, đây là một mỏ vàng.

Chờ đợi đến đêm, anh lẻn ra khỏi ký túc xá. Lần này, anh không đến sân tập, mà đi về phía Tháp Thiên văn. Nơi này còn hoang vắng hơn cả sân tập phía Nam. Những bức tường đá phủ đầy dây leo, và không khí mang một vẻ tĩnh mịch, cổ xưa.

Anh đi vòng ra mặt phía Bắc của bức tường. Dưới ánh trăng bạc vằng vặc, những mảng rêu mà ban ngày trông chỉ có màu xanh xám xịt giờ đây đang phát ra một thứ ánh sáng màu lam nhạt, lung linh huyền ảo như bụi tiên.

"Đúng như mình nhớ," Ji-sung thì thầm, rút ra một con dao găm nhỏ và một cái túi vải.

Anh bắt đầu công việc của mình. Anh cẩn thận cạo từng mảng rêu, cố gắng không làm chúng bị nát. Công việc này đòi hỏi sự kiên nhẫn và tỉ mỉ. Bàn tay anh, vốn chỉ quen với bàn phím và chuột, giờ đây phải làm quen với sự thô ráp của đá và sự mềm mại của rêu. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, nhưng anh không dừng lại. Mỗi một mảng rêu là một ngụm ma dược. Mỗi một ngụm ma dược là thêm một lần luyện tập. Mỗi một lần luyện tập là thêm một phần trăm cơ hội sống sót cho Lee Yeon-woo và cho chính anh.

Sau hơn hai giờ làm việc cật lực, anh đã lấp đầy chiếc túi vải của mình. Anh nhìn thành quả, ước lượng trong đầu. Số rêu này đủ để anh bán cho Jenna và mua được khoảng hai mươi lọ ma dược lỗi. Một nguồn cung đủ cho anh luyện tập trong vài ngày.

Ngày hôm sau, anh lại tìm đến điểm hẹn cũ sau nhà kính. Jenna đang ngồi đó, như thể cô chưa từng rời đi.

"Lại là cậu à?" cô nói, nhướng mày. "Hôm qua mới mua năm lọ, hôm nay đã hết rồi sao? Cậu dùng nó để uống thay nước à?"

Ji-sung không nói gì, chỉ im lặng đặt chiếc túi vải nặng trĩu lên chiếc thùng gỗ.

Jenna tò mò mở ra. Khi nhìn thấy những mảng rêu đang phát ra ánh sáng lam nhạt yếu ớt bên trong, đôi mắt lanh lợi của cô ta mở to vì ngạc nhiên. "Rêu Nguyệt Quang? Sao cậu...?" Cô dừng lại, một nụ cười thấu hiểu hiện trên môi. "À, ra là vậy. Một cậu nhóc tân sinh viên chăm chỉ. Hiếm thấy đấy."

"Giá bao nhiêu?" Ji-sung hỏi thẳng.

"Hừm," Jenna bốc một nắm rêu lên xem xét. "Chất lượng không tệ. Tươi, không bị dập nát. Ta sẽ mua hết với giá... 20 lọ ma dược lỗi và dư ra một ít tiền lẻ cho cậu mua kẹo."

Đó là một cái giá hợp lý. Thậm chí có phần hào phóng. Ji-sung biết Jenna có thể ép giá anh, nhưng cô ta đã không làm vậy.

"Thỏa thuận," anh gật đầu.

Giao dịch diễn ra nhanh chóng. Ji-sung nhận một chiếc túi nặng hơn chứa đầy những lọ thuốc màu xanh đục. "Lần sau có hàng thì cứ mang đến đây," Jenna nói với theo. "Ta luôn chào đón những nhà cung cấp đáng tin cậy."

Với nguồn tài nguyên đã được đảm bảo, Ji-sung lao vào một lịch trình luyện tập điên cuồng. Mỗi đêm, sau khi các học sinh khác đã chìm vào giấc ngủ, anh lại lẻn đến sân tập bị bỏ hoang. Nơi đó đã trở thành thánh địa, thành phòng thí nghiệm, thành chiến trường của riêng anh.

Mục tiêu của anh không còn chỉ là "tạo ra" các phép thuật nữa. Mục tiêu của anh là "làm chủ" chúng.

Anh bắt đầu với **"Bùn lầy"**. Anh không còn chỉ tạo ra một vũng bùn nhỏ. Anh đặt ra cho mình những thử thách khó hơn. Anh vẽ một vòng tròn trên đất và cố gắng tạo ra vũng bùn chính xác bên trong vòng tròn đó trong thời gian ngắn nhất. Anh ném một hòn đá lăn đi và cố gắng tạo ra vũng bùn ngay trên đường đi của nó. Anh luyện tập khả năng kiểm soát diện tích, độ lún và thời gian thi triển.

Những thất bại vẫn còn đó. Có lúc anh tạo ra vũng bùn quá chậm. Có lúc nó lại quá nhỏ. Có lúc anh mất tập trung và khiến bùn bắn cả lên người mình. Nhưng sau mỗi thất bại, anh lại phân tích sai lầm của mình như một tester đang tìm bug. *“Thời gian niệm chú quá dài. Phải tối ưu hóa dòng chảy mana Thổ. Lượng mana Thủy không đủ, cần tăng thêm 0.5 đơn vị.”* Anh lẩm bẩm những phân tích kỹ thuật mà không ai có thể hiểu được.

Dần dần, phép thuật trở thành một phần bản năng của anh. Anh có thể tạo ra một vũng bùn rộng ba mét chỉ trong vòng hai giây, đủ nhanh để chặn đường một đối thủ đang lao tới.

Tiếp theo là **"Sương mù"**. Anh không còn hài lòng với một làn sương mỏng manh. Anh luyện tập cách điều chỉnh tỷ lệ giữa Hỏa cầu và Thủy cầu để tạo ra làn sương dày đặc nhất có thể. Anh học cách tạo ra nó ở những vị trí chiến thuật, bên cạnh những thân cây hoặc những tảng đá, để tạo ra chỗ ẩn nấp tức thời. Anh còn thử nghiệm kết hợp nó với "Khiên Gió", dùng một luồng gió nhẹ để điều hướng màn sương theo ý muốn của mình.

Quá trình này cực kỳ tốn mana. Mỗi lần tạo sương mù gần như rút cạn một nửa thanh mana 40 điểm của anh. Anh phải liên tục uống những lọ ma dược kinh khủng kia, chịu đựng những cơn đau đầu và buồn nôn triền miên. Nhưng anh cắn răng chịu đựng. Màn sương này là tấm màn che sinh tử của anh, là công cụ để anh biến mất khỏi tầm mắt kẻ thù.

Cuối cùng là **"Đạn đá gia tốc"**. Đây là thứ anh dành nhiều thời gian nhất. Độ chính xác là tất cả. Anh không còn bắn vào những thân cây mục to lớn.

Anh treo những chiếc lá lên cành cây và cố gắng bắn trúng chúng. Anh ném những hòn sỏi lên không trung và cố gắng bắn trúng chúng trước khi chúng rơi xuống đất.

Tay anh run rẩy vì kiệt sức. Mắt anh mờ đi vì thiếu ngủ. Nhưng anh ép buộc bản thân phải tập trung. Anh học cách cảm nhận luồng gió, tính toán quỹ đạo, và quan trọng nhất là giữ bình tĩnh dưới áp lực. Hàng ngàn viên đạn đá đã được bắn ra trong đêm. Hầu hết đều trượt. Nhưng đôi khi, một viên sẽ trúng đích. Và những lần "đôi khi" đó ngày càng nhiều hơn.

Sau hơn hai tuần luyện tập địa ngục, anh bắt đầu kết hợp chúng lại. Anh tạo ra một chuỗi combo của riêng mình, một điệu nhảy sinh tồn của kẻ yếu.

*Bước một: "Bùn lầy" dưới chân đối thủ để làm chậm và gây bất ngờ.*

*Bước hai: Ngay lập tức tạo "Sương mù" giữa anh và đối thủ để che khuất tầm nhìn.*

*Bước ba: Tận dụng vài giây quý giá đó, dùng hết tốc lực di chuyển sang một vị trí khác, một góc khuất, một điểm mù.*

*Bước bốn: Từ vị trí mới, bắn "Đạn đá gia tốc" vào một đối thủ đang mất phương hướng.*

Anh thực hành chuỗi combo này với một hình nộm cũ kỹ mà anh đã dựng lại. Anh tưởng tượng nó là một thành viên của "Hiệp hội Thuần Huyết".

"Bùn lầy!" Anh hét lên. Hình nộm đứng yên, nhưng anh tưởng tượng nó đang khựng lại.

"Sương mù!" Một làn khói trắng xóa bao trùm lấy khu vực.

Anh lao sang bên phải, nấp sau một tảng đá. Hơi thở anh dồn dập.

*Bây giờ!* Anh ló ra, giơ tay, và một viên đạn đá bay vút đi, găm chính xác vào đầu của hình nộm.

Anh thở hổn hển, tựa lưng vào tảng đá. Combo đã thành công. Nó không đẹp mắt, không mạnh mẽ, nhưng nó hiệu quả. Nó là hiện thân cho triết lý chiến đấu của anh: đừng đối đầu, hãy kiểm soát và lợi dụng.

Nhưng ngay cả khi đã thuần thục combo này, một nỗi bất an vẫn gặm nhấm tâm trí anh. Tất cả những thứ này đều là để tạo khoảng cách và đánh lạc hướng. Nếu như anh bị áp sát thì sao? Nếu một kẻ địch vượt qua được vũng bùn, nhìn xuyên qua màn sương và tóm được anh? Anh sẽ không có cơ hội thứ hai.

Anh cần một con át chủ bài. Một phương án cuối cùng. Một thứ gì đó có thể lật ngược tình thế trong khoảnh khắc sinh tử.

Và rồi, trong một đêm luyện tập mệt mỏi, khi anh đang ngồi thở, cảm nhận dòng mana đau nhói chảy trong cơ thể do tác dụng phụ của thuốc, một ký ức chợt lóe lên. Đó không phải là ký ức về một lần chơi game. Đó là ký ức về việc... đọc code của game.

Khi còn làm tester, để tìm những lỗi phức tạp, đôi khi anh được cấp quyền truy cập vào một phần mã nguồn hoặc các tài liệu thiết kế của lập trình viên. Anh nhớ ra một file ghi chú về một hệ thống phép thuật đã bị loại bỏ trong phiên bản chính thức. Hệ thống đó gọi là "Ma pháp tiếp xúc" (Contact Magic), những phép thuật yêu cầu người sử dụng phải chạm trực tiếp vào mục tiêu. Nó bị loại bỏ vì được cho là "quá khó sử dụng và không thực tế cho người chơi".

Nhưng có một phép thuật trong đó đã gây ấn tượng mạnh với anh vì sự đơn giản và tàn nhẫn của nó.

**"Tê Liệt Ma Lực" (Mana Paralysis).**

Nó không được xếp vào bất kỳ nguyên tố nào. Nó là một kỹ thuật thuần túy điều khiển mana. Nguyên lý của nó là tập trung một lượng mana cực nhỏ, nén nó lại ở các đầu ngón tay, và khi tiếp xúc với cơ thể sống, giải phóng nó một cách đột ngột. Luồng mana này sẽ xâm nhập vào hệ thống tuần hoàn mana của đối phương, gây ra một cú sốc tạm thời, làm gián đoạn dòng chảy ma lực và tín hiệu thần kinh.

Nó không gây ra sát thương vật lý. Lượng mana tiêu tốn gần như bằng không. Nhưng hiệu quả của nó thì cực kỳ lợi hại: tùy vào sức mạnh tinh thần và lượng mana của đối thủ, nó có thể gây choáng váng trong vài giây, hoặc thậm chí là bất tỉnh tạm thời. Điểm yếu chí mạng của nó là: phải chạm trực tiếp. Trong một trận chiến ma pháp, việc áp sát đối thủ là hành động tự sát. Đó là lý do nó bị loại bỏ.

Nhưng đối với Ji-sung, đây chính là con át chủ bài hoàn hảo. Anh không định dùng nó để tấn công. Anh sẽ dùng nó khi bị tấn công, khi đối thủ đã áp sát và nghĩ rằng anh không còn đường lui. Nó là một cú đấm cuối cùng, một cơ hội để thoát thân.

Anh bắt đầu luyện tập nó. Không có thần chú, không có động tác phức tạp. Tất cả chỉ là sự tập trung và kiểm soát. Anh ngồi xếp bằng, nhắm mắt lại, và cố gắng điều khiển dòng mana của mình. Thay vì đẩy nó ra ngoài để tạo thành phép thuật, anh kéo nó vào trong, dẫn nó đi theo những mạch năng lượng nhỏ nhất đến các đầu ngón tay.

Khó. Cực kỳ khó. Nó giống như việc cố gắng luồn một sợi chỉ qua hàng chục lỗ kim cùng một lúc. Mana có xu hướng khuếch tán ra ngoài. Anh phải dùng ý chí của mình, thứ đã được rèn giũa qua hàng ngàn giờ tập trung cao độ khi làm tester, để ép buộc nó đi theo ý muốn.

Ngày qua ngày, đêm qua đêm, bên cạnh việc luyện tập combo, anh dành hàng giờ chỉ để ngồi thiền và điều khiển dòng mana nhỏ bé đó. Anh thử nghiệm trên những chiếc lá, truyền một cú sốc nhỏ để làm chúng héo đi. Anh thử trên những con côn trùng, chạm nhẹ vào chúng và thấy chúng bị tê liệt trong vài giây trước khi bay đi.

Anh không biết liệu nó có tác dụng với con người, đặc biệt là những pháp sư mạnh mẽ hay không. Nhưng anh không còn lựa chọn nào khác. Đây là lá bài cuối cùng trong tay anh.

Một tuần trước khi "Bài kiểm tra Mana Thực Hành" diễn ra, anh đứng một mình giữa sân tập hoang vắng. Anh đã dùng hết lọ ma dược cuối cùng. Khuôn mặt anh hốc hác, quầng thâm hiện rõ dưới mắt, nhưng đôi mắt lại sáng rực một cách lạ thường.

Anh hít một hơi thật sâu, và mở bảng trạng thái của mình lần cuối.

> **[Park Ji-sung]**

> **Tuổi:** 17

> **Cấp độ:** 2 (+1)

> **Danh hiệu:** Học sinh năm nhất Học viện Astria

>

> **Chỉ số:**

> *   **Sức mạnh (STR):** 9 (+1)

> *   **Thể chất (VIT):** 11 (+2)

> *   **Nhanh nhẹn (AGI):** 13 (+2)

> *   **Trí tuệ (INT):** 19 (+3)

> *   **Mana (MANA):** 12/ **55** (+15)

>

> **Kỹ năng:**

> *   **Ma pháp cơ bản (Cấp 2):**

> *   **Ma pháp kết hợp (Sơ cấp):**

>     *   *Bùn lầy (Cấp 3)*

>     *   *Sương mù (Cấp 2)*

>     *   *Đạn đá gia tốc (Cấp 3)*

> *   **Kỹ thuật Mana (Sơ cấp) - MỚI:**

>     *   *Tê Liệt Ma Lực (Cấp 1)*

Sự tiến bộ hiện ra rõ ràng. Những đêm khổ luyện đã được đền đáp. Anh đã lên cấp. Các chỉ số cơ bản đã tăng lên nhờ việc vận động và chịu đựng. Mana và Trí tuệ tăng đáng kể. Các phép thuật kết hợp đã thuần thục hơn. Và quan trọng nhất, "Tê Liệt Ma Lực" đã xuất hiện trên bảng kỹ năng, xác nhận rằng anh đã làm chủ được nó.

Anh không còn là Park Ji-sung yếu đuối của một tháng trước. Anh vẫn là một nhân vật nền, một con tép riu so với những con cá mập ngoài kia. Nhưng giờ đây, con tép riu này đã có nọc độc.

Anh siết chặt bàn tay, cảm nhận dòng mana nhỏ nhưng vững chắc đang chảy trong người. Anh đã làm tất cả những gì có thể. Anh đã biến kiến thức game thành sức mạnh thực tế.

Một tuần nữa, Rừng Cấm sẽ mở cửa. Màn kịch của "Hiệp hội Thuần Huyết" sẽ bắt đầu.

Và anh, một khán giả bất đắc dĩ, đã sẵn sàng để lao lên sân khấu và phá hỏng vở kịch chết chóc đó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...