Tester xuyên không vào game, tôi là nhân vật phụ/Chapter 7: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (1)Chapter 7: kỳ thi giữa kì: chuẩn bị (1)
20px

Chương 5: Sân tập bị lãng quên và Giao dịch trong bóng tối

Việc đưa cuốn sách cho Lee Yeon-woo thành công đã mang lại cho Park Ji-sung một tia hy vọng mong manh, nhưng đồng thời cũng ném vào mặt anh một sự thật phũ phàng: anh quá yếu. Nếu tình huống xấu nhất xảy ra, nếu kế hoạch của đám quý tộc diễn ra theo một cách mà anh không lường trước được, anh sẽ không có khả năng can thiệp. Kiến thức là một vũ khí, nhưng trong một thế giới mà sức mạnh ma pháp quyết định tất cả, một bộ não không có mana để hỗ trợ cũng chỉ là một mục tiêu dễ xơi. Và trên hết anh cũng phải đạt được một con điểm vừa đủ trong kỳ thi giữa kì này để không bị đuổi học.

Bảng trạng thái thảm hại của anh cứ lởn vởn trong đầu: **Mana: 35/35**. Con số này là một sự sỉ nhục. Nó chỉ đủ để anh bắn ra vài viên "Đạn Mana" yếu ớt hoặc tạo ra một làn "Khiên Gió" mỏng như giấy trước khi kiệt sức. Anh không thể chiến đấu, không thể phòng thủ, thậm chí không thể chạy trốn một cách hiệu quả.

Anh cần phải mạnh hơn. Không phải để trở thành anh hùng, mà là để có thêm một lựa chọn, một con át chủ bài, khi cái chết gõ cửa.

Vấn đề là, việc gia tăng mana và sức mạnh ma pháp đòi hỏi tài năng bẩm sinh, tài nguyên đắt đỏ và thời gian dài khổ luyện. Anh không có cả ba. Anh không thể đột nhiên biến thành thiên tài, cũng không có tiền để mua ma dược cao cấp. Và thời gian thì lại càng không. " bài kiểm tra Mana Thực Hành" chỉ còn cách chưa đầy một tháng.

Anh phải tìm một lối đi tắt, một "exploit" (lợi dụng lỗi/cơ chế game) trong thế giới thực này. Và Kim Hun-min, với kinh nghiệm của một tester chuyên đi tìm những kẽ hở của hệ thống, biết chính xác mình cần làm gì.

Đầu tiên, tài nguyên. Anh kiểm tra lại túi tiền của mình. Sau khi trừ đi các chi phí sinh hoạt cơ bản, anh còn lại một khoản tiền ít ỏi. Nó không đủ để mua nổi một lọ ma dược hồi phục cấp thấp ở cửa hàng chính thức của học viện. Nhưng... có một nơi khác. Một nơi không chính thức, hoạt động trong bóng tối của những quy định nghiêm ngặt.

Anh nhớ ra một NPC đặc biệt trong game, một nhân vật phụ mà hầu hết người chơi đều bỏ qua, nhưng lại là mỏ vàng cho những ai biết cách khai thác. Tên cô ta là "Jenna the Ferret" (Jenna Chồn Sương), một nữ sinh năm hai khoa Dược, nổi tiếng với biệt danh "Chợ đen di động của Astria". Jenna có thể kiếm được bất cứ thứ gì, từ tài liệu cấm, nguyên liệu hiếm, cho đến những loại ma dược "hàng lỗi" bị thải ra từ phòng thí nghiệm với giá rẻ mạt.

Tối hôm đó, Ji-sung tìm đến điểm hẹn quen thuộc trong game: phía sau nhà kính số 3, nơi ít người qua lại nhất vào ban đêm. Anh lựa chọn thời gian này bởi vì cô ta thường rất đông khách, đến vào ban đêm sẽ thuận lợi cho anh hơn. Đúng như anh nhớ, một cô gái với vóc người nhỏ nhắn, mái tóc cắt ngắn màu hạt dẻ và đôi mắt lanh lợi đang ngồi trên một chiếc thùng gỗ, huýt sáo một giai điệu vui tai.

"chào khách hàng tiềm năng," Jenna nói, nhếch mép cười khi thấy Ji-sung tiến lại gần.

"Làm sao cô biết tôi sẽ đến?" Ji-sung ngạc nhiên. Anh chắc chắn mình không bị theo dõi.

Jenna bật cười. "Trực giác của con buôn thôi. Một tân sinh viên với vẻ mặt lo lắng, đi lén lút về phía này vào giờ này, không phải đến tìm tôi thì còn làm gì nữa? Vậy, cậu cần gì nào? Bùa yêu để tán tỉnh công chúa Bo-young? Hay bản sao bài thi Độc dược học sắp tới?"

"Tôi cần thuốc hồi phục mana," Ji-sung đi thẳng vào vấn đề. "Loại rẻ nhất cô có."

Ánh mắt Jenna quét qua người Ji-sung từ đầu đến chân, như thể đang định giá một món hàng. "Thuốc hồi mana, hửm? Nhìn cậu không giống loại người hay tham gia đấu tập. Chuẩn bị cho bài kiểm tra giữa kì à?"

Ji-sung im lặng. Sự im lặng của anh đã là câu trả lời.

"Haiz, lại một người nữa," Jenna thở dài. "Được rồi. Tôi có thứ này." Cô lôi ra từ trong chiếc túi đeo hông một vài lọ thủy tinh nhỏ chứa thứ dung dịch màu xanh lam đục ngầu. "Ma dược hồi phục cấp thấp - hàng lỗi. Lô này bị lỗi trong quá trình chiết xuất, độ tinh khiết không đạt chuẩn. Hiệu quả chỉ bằng khoảng 60% hàng xịn, và có thể gây ra một vài tác dụng phụ nho nhỏ như đau đầu hoặc buồn nôn. Nhưng giá thì chỉ bằng một phần năm."

Đây chính là thứ Ji-sung cần. "Tác dụng phụ có nguy hiểm không?"

"Không chết được đâu," Jenna nhún vai. "Chỉ hơi khó chịu thôi. Với số tiền ít ỏi của cậu, đây là lựa chọn tốt nhất rồi."

Ji-sung gật đầu, gom hết số tiền mình có và mua được năm lọ. Đó là tất cả gia tài của anh.

"Một lời khuyên miễn phí cho cậu nhóc tân sinh viên can đảm này," Jenna nói khi cất tiền đi. "Rừng Cấm không phải là sân chơi đâu. Nếu cảm thấy không ổn thì cứ bỏ cuộc đi. Mạng sống đáng giá hơn điểm số nhiều."

"Cảm ơn vì lời khuyên," Ji-sung đáp, cất kỹ những lọ thuốc vào túi rồi nhanh chóng rời đi.

Có được "bình máu", bước tiếp theo là tìm một "bãi farm". Anh không thể luyện tập ở những sân tập chính thức. Những nơi đó luôn đông đúc và anh không muốn ai nhìn thấy những phép thuật kỳ lạ mà anh sắp thử nghiệm. Anh cần một nơi riêng tư, một khu vực ẩn.

Và một lần nữa, ký ức của một game tester lại phát huy tác dụng. Anh nhớ ra một khu vực trong game mà đội ngũ phát triển đã tạo ra nhưng sau đó lại loại bỏ khỏi bản đồ chính thức vì nó nằm quá xa và không có nhiệm vụ nào liên quan. Tuy nhiên, nó vẫn tồn tại trong dữ liệu của game, và những tester như anh biết cách để đến đó.

Sân tập phía Nam bị bỏ hoang.

Nó nằm ở rìa xa nhất của khuôn viên học viện, ẩn sau một khu rừng nhỏ và một bức tường đá đã đổ nát. Để đến đó, Ji-sung phải đi bộ gần nửa giờ, luồn lách qua những con đường mòn mà không ai sử dụng. Cuối cùng, anh cũng tìm thấy nó.

Đó là một khoảng sân rộng lát đá, giờ đây đã nứt nẻ và phủ đầy rêu phong. Những hình nộm tập luyện bằng gỗ đã mục nát, đổ rạp xuống đất. Không khí ẩm ướt và tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió xào xạc qua kẽ lá. Nơi này hoàn hảo.

"Được rồi, bắt đầu thôi," Ji-sung tự nhủ.

Anh không lãng phí thời gian vào những phép thuật tấn công hào nhoáng. Anh biết giới hạn của mình. Với lượng mana ít ỏi, việc đối đầu trực diện là tự sát. Chiến lược của anh là kiểm soát, đánh lạc hướng và tạo ra lợi thế từ những thứ mà người khác xem thường.

Anh tập trung vào ba khái niệm mà anh đã nghiên cứu kỹ trong game, những phép thuật kết hợp cấp thấp nhưng có tính ứng dụng cao.

**Phép thuật thứ nhất: "Bùn lầy" (Mud Swamp).**

Đây là một phép thuật kết hợp giữa nguyên tố Thổ và Thủy. Về lý thuyết, chỉ cần truyền một lượng nhỏ mana Thủy vào mặt đất đã được làm mềm bằng mana Thổ, ta có thể tạo ra một vũng bùn nhỏ.

Nó không gây sát thương, nhưng lại cực kỳ hiệu quả trong việc cản trở di chuyển của đối phương.

Ji-sung giơ tay về phía một khoảng đất trống. Anh nhắm mắt, cố gắng cảm nhận dòng mana trong cơ thể. Anh tách ra một luồng mana nhỏ, cố gắng truyền cho nó thuộc tính Thổ.

*Phụt!*

Một cục đất nhỏ văng lên. Thất bại.

Anh thử lại. Lần này, anh cố gắng làm cho mana lan tỏa ra mặt đất một cách nhẹ nhàng hơn. Mặt đất hơi rung lên, nhưng không có gì xảy ra. Mana của anh quá yếu để tác động đáng kể.

"Chết tiệt, khó hơn mình tưởng." Anh càu nhàu, trán lấm tấm mồ hôi. Anh đã dành cả đêm để đọc lý thuyết, nhưng thực hành lại là một chuyện hoàn toàn khác.

Anh không bỏ cuộc. Anh thử đi thử lại hàng chục lần. Tập trung, truyền mana, thất bại. Tập trung, truyền mana, lại thất bại. Mana của anh cạn kiệt rất nhanh. Mỗi khi cảm thấy chóng mặt, anh lại uống một ngụm nhỏ ma dược "hàng lỗi". Vị của nó thật kinh khủng, đắng nghét và có mùi như kim loại rỉ, và đúng như Jenna nói, nó khiến đầu anh đau âm ỉ. Nhưng nó có tác dụng. Lượng mana ít ỏi của anh lại được hồi phục một phần, cho phép anh tiếp tục.

Sau gần một giờ đồng hồ và vô số lần thất bại, cuối cùng anh cũng thành công. Một khoảng đất nhỏ trước mặt anh trở nên mềm nhũn và sệt lại, biến thành một vũng bùn nhỏ, nông.

"Được rồi!" Ji-sung reo lên trong sung sướng, dù cả người đã mệt lả.

**Phép thuật thứ hai: "Sương mù" (Mist Screen).**

Đây là một kỹ thuật đòi hỏi sự kiểm soát tinh tế hơn. Thay vì tạo ra nước từ không khí, một phép thuật Thủy cấp cao, anh sẽ dùng một phương pháp "ăn gian". Anh tạo ra một quả cầu nước nhỏ (Thủy cầu - Water Orb) và một quả cầu lửa nhỏ (Hỏa cầu - Fire Orb) rồi cho chúng va chạm với nhau. Hơi nước bốc lên đột ngột sẽ tạo thành một màn sương mù tạm thời, đủ để che khuất tầm nhìn.

Việc tạo ra một Thủy cầu và một Hỏa cầu cùng lúc đối với một pháp sư có lượng mana 35 là một thử thách cực đại. Nó giống như việc bắt một người thuận tay phải phải viết hai chữ khác nhau bằng cả hai tay cùng một lúc.

Lần thử đầu tiên, Hỏa cầu thì to như quả táo trong khi Thủy cầu thì bé như hạt đậu. Chúng va vào nhau và... không có gì xảy ra.

Anh nghiến răng, mồ hôi túa ra như tắm. Cơn đau đầu do tác dụng phụ của thuốc ngày càng nặng hơn. Anh cảm thấy buồn nôn. Nhưng hình ảnh Lee Yeon-woo đứng cô độc trong thư viện lại hiện lên, thúc giục anh.

Anh tiếp tục. Thử nghiệm, điều chỉnh, thất bại. Anh học cách phân chia dòng chảy mana, kiểm soát kích thước và nhiệt độ của hai quả cầu. Sau không biết bao nhiêu lần thử, cuối cùng anh cũng làm được.

*Xèooooo!*

Hai quả cầu ma pháp va chạm, tạo ra một tiếng xì hơi lớn. Một làn sương trắng xóa lan tỏa ra, bao phủ một khu vực nhỏ trong vài giây trước khi tan đi. Nó không dày đặc, nhưng đủ để gây bất ngờ và cản trở tầm nhìn trong khoảnh khắc quyết định.

**Phép thuật thứ ba: "Đạn đá gia tốc" (Accelerated Stone Bullet).**

Đây là phép thuật tấn công duy nhất mà anh luyện tập. Thay vì dùng "Đạn Mana", anh dùng mana Thổ để tạo ra một viên đạn đá nhỏ, rắn chắc. Sau đó, anh dùng một luồng "Phong" (gió) đẩy nó đi. Lực đẩy của gió sẽ giúp viên đạn bay nhanh hơn và mạnh hơn nhiều so với việc chỉ ném nó đi bằng mana đơn thuần.

Đây là phép thuật khó nhất. Nó đòi hỏi anh phải thực hiện hai thao tác gần như đồng thời: tạo hình viên đạn và tạo ra luồng gió đẩy.

Những viên đạn đầu tiên của anh bay xiêu vẹo, yếu ớt, rơi xuống đất chỉ sau vài mét. Có lúc anh còn làm luồng gió thổi ngược lại, khiến viên đạn bay về phía mình, buộc anh phải né một cách chật vật.

Trời đã về khuya. Ánh trăng bạc chiếu rọi xuống sân tập hoang vắng. Ji-sung đã kiệt sức. Cơ thể anh đau nhức, đầu óc quay cuồng. Bốn lọ ma dược đã hết sạch, chỉ còn lại một lọ cuối cùng. Nhưng anh vẫn chưa làm chủ được phép thuật cuối cùng.

"Chỉ một lần nữa thôi," anh tự nói với mình, giọng khản đặc.

Anh hít một hơi thật sâu, uống cạn ngụm thuốc cuối cùng. Vị đắng xộc lên tận óc, nhưng một luồng năng lượng ấm áp lan tỏa ra, lấp đầy bể mana trống rỗng của anh.

Anh giơ tay về phía một thân cây mục cách đó khoảng mười mét.

*Tập trung vào đất. Nén nó lại. Tạo hình.* Một viên đá nhỏ, sắc cạnh hình thành trong lòng bàn tay anh.

*Tập trung vào không khí. Tạo ra một dòng chảy. Nén nó lại phía sau viên đá.* Một luồng gió vô hình cuộn lại sau tay anh.

*GIẢI PHÓNG!*

*VÚT!*

Viên đạn đá bay đi với một tốc độ mà trước đây anh chưa từng đạt được. Nó không còn bay xiêu vẹo nữa, mà lao đi theo một đường thẳng tắp.

*CẠCH!*

Nó găm sâu vào thân cây mục, tạo ra một lỗ nhỏ. Sức mạnh của nó vẫn còn yếu, không thể so sánh với những phép thuật tấn công thực thụ. Nhưng đối với Park Ji-sung, đó là một thành tựu vĩ đại.

Anh lảo đảo rồi ngồi phịch xuống đất, thở hổn hển. Cả cơ thể và tinh thần đều đã đến giới hạn. Anh cảm thấy kiệt quệ, nhưng trong lòng lại dâng lên một cảm giác thỏa mãn chưa từng có. Anh đã biến lý thuyết trong game thành kỹ năng thực tế.

Trong cơn mệt mỏi, anh theo thói quen lẩm bẩm: "Bảng trạng thái."

Và một sự thay đổi nhỏ nhưng đầy ý nghĩa hiện ra trong tâm trí anh.

> **[Park Ji-sung]**

> **Tuổi:** 17

> **Cấp độ:** 1

> **Danh hiệu:** Học sinh năm nhất Học viện Astria

>

> **Chỉ số:**

> *   **Sức mạnh (STR):** 8

> *   **Thể chất (VIT):** 9

> *   **Nhanh nhẹn (AGI):** 11

> *   **Trí tuệ (INT):** **16** (+1)

> *   **Mana (MANA):** 5/ **40** (+5)

>

> **Kỹ năng:**

> *   **Ma pháp cơ bản (Cấp 1):**

> *   **Ma pháp kết hợp (Sơ cấp) - MỚI:** Cho phép kết hợp các nguyên tố cơ bản để tạo ra hiệu ứng mới.

>     *   *Bùn lầy (Mud Swamp - Cấp 1)*

>     *   *Sương mù (Mist Screen - Cấp 1)*

>     *   *Đạn đá gia tốc (Accelerated Stone Bullet - Cấp 1)*

Một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện nở trên môi Ji-sung. Chỉ số INT đã tăng 1 điểm. Tổng lượng Mana đã tăng 5 điểm. Anh đã có một kỹ năng mới. Đó là một thành quả nhỏ nhoi, một giọt nước giữa đại dương so với những nhân vật chính.

Nhưng đối với một nhân vật nền, một kẻ vô danh đang cố gắng thay đổi một bad ending định sẵn, giọt nước này mang theo sức nặng của cả một thế giới.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...