Chương 4: Bad Ending #17 và Quyển sách Bị Lãng quên
Những tuần đầu tiên của học kỳ trôi qua trong một sự yên bình đến lạ lùng. Park Ji-sung, hay đúng hơn là Kim Hun-min trong lốt một nhân vật nền, đã thành công trong việc biến mình thành một bóng ma đúng nghĩa. Anh đến lớp đúng giờ, ngồi ở hàng ghế cuối cùng, không bao giờ giơ tay phát biểu nhưng luôn hoàn thành bài tập một cách vừa đủ để không bị giáo viên chú ý. Giờ ăn trưa, anh tìm một góc khuất trong sân trường. Giờ nghỉ, anh đến thư viện, không phải để đọc sách, mà vì đó là nơi rộng lớn và im lặng nhất, dễ dàng để hòa lẫn vào phông nền.
Anh đã hoàn thành mục tiêu ban đầu của mình: trở thành một tồn tại vô hình.
Nhưng sự yên bình này chỉ là vẻ bề ngoài. Bên trong, tâm trí của Ji-sung là một cơn bão không bao giờ ngớt. Mỗi ngày, anh đều dành ra vài giờ để quan sát, phân tích và ghi nhớ. Anh quan sát những gợn sóng mà Han So-hee tạo ra. Cô ta đã thành công thu hút sự chú ý của gần như toàn bộ dàn nam chính. Một ngày thì "tình cờ" đấu tập với Hoàng tử Kang Min-hyuk và thể hiện tài năng ma pháp đáng kinh ngạc. Ngày khác lại tranh luận về một lý thuyết ma pháp cổ với Seo Ji-hoon trong thư viện, khiến thiên tài lạnh lùng đó phải nhìn cô bằng ánh mắt khác. Thậm chí cả Yoo Jung-hoon, kẻ gần như không tương tác với ai, cũng đã vài lần liếc nhìn về phía cô ta khi cô ta thực hiện một vài động tác chiến đấu độc đáo trong giờ thực hành.
Và trong khi Han So-hee ngày càng tỏa sáng, trở thành tâm điểm của mọi sự chú ý, thì nữ chính nguyên tác, Lee Yeon-woo, lại dần bị đẩy ra rìa. Các nam chính, những người theo kịch bản gốc đáng lẽ phải bị thu hút bởi sự kiên cường và nhân hậu của cô, giờ đây đều bận rộn với "ngôi sao mới" Han So-hee. Lee Yeon-woo trở nên lạc lõng. Cô vẫn chăm chỉ, vẫn tốt bụng, nhưng không còn là trung tâm của vũ trụ nữa.
Đối với một người bình thường, đây có thể là một diễn biến tốt, giúp cô tránh xa những rắc rối. Nhưng đối với Ji-sung, người biết rõ kịch bản, đây là một dấu hiệu báo động đỏ cấp độ thảm họa.
Một buổi chiều, khi đang trốn trong một góc khuất của thư viện, Ji-sung chứng kiến một cảnh tượng củng cố nỗi sợ hãi của anh. Lee Yeon-woo đang cố gắng lấy một cuốn sách ở trên kệ cao. Đúng lúc đó, một nhóm tiểu thư quý tộc đi ngang qua. Người dẫn đầu, Isabelle, một nhân vật phụ có vai trò chuyên bắt nạt nữ chính trong giai đoạn đầu, đã cố tình huých vai Lee Yeon-woo.
"Ôi, xin lỗi nhé," Isabelle nói với giọng điệu giả tạo. "Ta không nhìn thấy cô, thường dân ạ. Chắc tại sự hiện diện của cô mờ nhạt quá."
Lee Yeon-woo lảo đảo, suýt ngã. Cô chỉ biết cúi đầu lí nhí xin lỗi, dù cô không làm gì sai cả.
Nếu là kịch bản gốc, một trong các nam chính (thường là Kang Min-hyuk hoặc Han Ji-won) sẽ xuất hiện vào đúng thời điểm này, ra tay bênh vực Lee Yeon-woo và khiến Isabelle bẽ mặt. Đó là một "event flag" kinh điển để tăng điểm thiện cảm.
Nhưng hôm nay, không có ai xuất hiện cả. Han Ji-won đang bận trêu chọc Han So-hee ở một góc khác của thư viện. Kang Min-hyuk thì đang có buổi họp với hội học sinh. Lee Yeon-woo hoàn toàn đơn độc. Cô chỉ có thể cắn môi chịu đựng sự sỉ nhục, đợi cho nhóm của Isabelle cười cợt bỏ đi.
Ji-sung chứng kiến tất cả từ sau một giá sách cao. Lồng ngực anh thắt lại. Cảnh tượng này, sự cô lập của Lee Yeon-woo, sự vắng mặt của những người bảo vệ... nó khớp hoàn hảo với những mảnh ký ức đáng sợ nhất của anh.
Anh không chỉ đang ở trong một route của Lee Yeon-woo. Anh đang ở trong một route cụ thể. Một route mà anh đã phải chơi đi chơi lại hàng chục lần để tìm lỗi, một route khiến anh ám ảnh ngay cả trong những giấc ngủ chập chờn.
**Bad Ending #17: "The Faded Lily" - Bông Lily Tàn Phai.**
Trong tâm trí Ji-sung, màn hình "GAME OVER" đỏ như máu hiện lên. Dòng chữ trắng lạnh lẽo khắc sâu vào ký ức của anh: "Bị cô lập và không có ai bảo vệ, Lee Yeon-woo đã trở thành mục tiêu của những kẻ âm mưu. Trong sự kiện Mana Thực Hành, cô đã lạc vào sâu trong Rừng Cấm và không bao giờ trở ra. Cái chết của cô được kết luận là một tai nạn đáng tiếc.
Ji-sung rùng mình. Anh nhớ lại rồi. Cái chết của Lee Yeon-woo trong route này không phải là một tai nạn. Đó là một vụ ám sát được dàn dựng công phu bởi một phe phái quý tộc cực đoan tự gọi mình là "Hiệp hội Thuần Huyết". Chúng coi những thường dân có tài năng ma pháp như Lee Yeon-woo là một sự sỉ nhục đối với dòng máu cao quý của chúng. Sự trỗi dậy của cô là một mối đe dọa đối với trật tự xã hội mà chúng đang hưởng lợi. Và chúng đã lợi dụng "Lễ Hội Mana Thực Hành" trong Rừng Cấm vào cuối học kỳ để ra tay.
Nhưng tại sao route này lại được kích hoạt? Ji-sung vắt óc suy nghĩ, và câu trả lời hiện ra rõ ràng đến đau đớn. Han So-hee.
Trong bản cập nhật "Góc nhìn của Kẻ Xuyên Không", kịch bản được thiết kế để ưu tiên cho nhân vật mới. Để Han So-hee có thể trở thành nữ chính duy nhất, để cô ta có thể độc chiếm tất cả các mục tiêu chinh phục, nữ chính cũ phải bị loại bỏ. Cái chết của Lee Yeon-woo không chỉ là một bad ending, nó còn là một điều kiện cần trong nhiều route của Han So-hee. Han So-hee có thể không trực tiếp ra tay, cô ta thậm chí có thể không biết về âm mưu này, nhưng chính sự tồn tại và những hành động của cô ta đã tạo ra một môi trường hoàn hảo cho thảm kịch xảy ra. Cô ta đã kéo hết "tài nguyên" – sự chú ý và bảo vệ của các nam chính – ra khỏi Lee Yeon-woo, biến cô gái tội nghiệp thành một con mồi không được che chở.
Và vấn đề tồi tệ nhất... Ji-sung nhớ lại một chi tiết kinh hoàng mà anh đã phát hiện ra sau hàng trăm lần chơi. Cái "True Ending" của game, cái kết duy nhất mà mọi người đều sống sót và thế giới được cứu rỗi, yêu cầu một điều kiện tiên quyết: Lee Yeon-woo phải sống và phát huy được toàn bộ sức mạnh "Phước lành của Nữ thần Ánh sáng" của mình. Chỉ có sức mạnh thanh tẩy thuần khiết của cô mới có thể thanh tẩy bớt lớp lá chắn của Cổ Ma ở cuối game. Từ đó tạo điều kiện cho Yoo Jung-hoon kết liễu hắn ta.
Nói cách khác, nếu Lee Yeon-woo chết, thế giới này sẽ bị hủy diệt.
Không có ngoại lệ.
Toàn bộ kế hoạch "sống ẩn dật" của Ji-sung sụp đổ trong khoảnh khắc. Anh không thể trốn tránh được nữa. Việc sống sót của anh không còn chỉ phụ thuộc vào việc tránh xa các nhân vật chính. Nó phụ thuộc trực tiếp vào việc cứu sống cô gái đang đứng một mình giữa thư viện kia.
Anh không phải là một anh hùng. Anh chỉ là một game tester muốn được yên thân. Nhưng giờ đây, anh lại bị đẩy vào vai trò người duy nhất trên thế giới biết về thảm họa sắp xảy ra và cũng là người duy nhất biết cách ngăn chặn nó. Đây là một trò đùa độc ác của số phận.
"Chết tiệt," anh rít lên qua kẽ răng. "Tại sao lại là mình chứ?"
Nhưng ca thán cũng chẳng ích gì. Anh phải hành động. Nhưng hành động như thế nào? Anh không thể chạy đến nói với Lee Yeon-woo rằng: "Này, cô sắp bị ám sát đấy, và nếu cô chết thì cả thế giới này cũng toang theo." Người ta sẽ tống anh vào nhà thương điên ngay lập tức.
Anh cần một cách tiếp cận tinh tế. Anh không thể trở thành người hùng của cô. Điều đó sẽ thu hút quá nhiều sự chú ý. Anh phải trở thành một người dẫn đường trong bóng tối, một "NPC đưa gợi ý" giấu mặt. Anh phải cung cấp cho cô những công cụ và kiến thức cần thiết để cô có thể tự cứu lấy mình.
Bước đầu tiên: giúp cô chuẩn bị cho "Lễ Hội Mana Thực Hành". Trong route này, vì bị cô lập và áp lực tâm lý, Lee Yeon-woo đã không thể chuẩn bị tốt cho kỳ thi. Cô thiếu kiến thức về Rừng Cấm, nơi đầy rẫy những loài cây và con thú ma thuật nguy hiểm.
Ji-sung biết chính xác thứ cô cần. Đó là một quyển sách cũ, không nằm trong danh mục tài liệu bắt buộc, nhưng lại chứa đựng những thông tin vô giá. Quyển sách có tên "Cẩm nang Thực địa về Hệ Động Thực vật của Rừng Cấm - Phiên bản dành cho Nhà thám hiểm". Trong game, người chơi phải hoàn thành một chuỗi nhiệm vụ phụ khá lằng nhằng mới có được nó. Nhưng Ji-sung, với tư cách là một tester, biết một lối đi tắt. Anh biết chính xác vị trí của nó.
Anh hít một hơi thật sâu, ra khỏi chỗ nấp và bắt đầu di chuyển. Thư viện của Học viện Astria là một mê cung khổng lồ, với những giá sách cao chạm trần và hàng triệu đầu sách. Nhưng đối với Ji-sung, nó quen thuộc như sân sau nhà mình. Anh đi qua khu vực Lịch sử Ma pháp, rẽ trái ở khu Thần chú Cổ đại, và tiến vào một dãy hành lang bụi bặm, ít người lui tới ở phía Tây của thư viện. Đây là khu vực "Tài liệu bị lãng quên".
Anh dừng lại trước một giá sách khổng lồ có ghi "Phân loại: Địa lý học - Khu vực bị cấm". Anh lướt mắt qua những gáy sách cũ kỹ, tay lướt nhẹ trên chúng. Ký ức của anh hoạt động như một công cụ tìm kiếm. Tầng thứ tư từ dưới lên, cuốn thứ mười bảy từ trái sang.
Anh rút nó ra. Quyển sách bám đầy bụi, bìa da đã sờn cũ. "Cẩm nang Thực địa về Hệ Động Thực vật của Rừng Cấm". Chính nó.
Bây giờ là phần khó nhất: làm thế nào để đưa nó cho Lee Yeon-woo mà không để lộ bản thân?
Anh quay trở lại khu vực trung tâm, nơi Lee Yeon-woo vẫn đang loay hoay tìm kiếm tài liệu. Cô trông có vẻ nản lòng. Có lẽ những cuốn sách cô cần đã bị các học sinh khác mượn hết.
Ji-sung nấp sau một giá sách khác, quan sát cô. Anh cần một cơ hội.
Cơ hội đến khi Lee Yeon-woo thở dài, đặt chồng sách cô đang cầm xuống một chiếc bàn trống gần đó rồi đi về một dãy kệ khác. Chiếc bàn đó giờ trống không, chỉ có chồng sách của cô. Nó nằm ở một vị trí khá khuất, ít người qua lại.
Đây là lúc.
Tim Ji-sung đập nhanh hơn. Anh cảm thấy mình như một tên trộm. Anh liếc nhìn xung quanh. Không có ai để ý. Thủ thư đang ngủ gật sau quầy. Vài học sinh khác đang cắm cúi vào sách của họ.
Anh bước ra, nhanh chóng nhưng không hối hả, như một học sinh bình thường đang đi tìm chỗ ngồi. Anh tiến đến chiếc bàn, đặt nhẹ quyển "Cẩm nang" lên trên chồng sách của Lee Yeon-woo, ngay vị trí trên cùng. Sau đó, anh quay người và bình thản bước đi, hòa vào bóng tối của những dãy kệ sách và biến mất.
Toàn bộ quá trình chỉ mất chưa đầy mười giây.
Anh không rời khỏi thư viện ngay. Anh tìm một góc khác, nấp sau một cột đá, và quan sát.
Một lát sau, Lee Yeon-woo quay trở lại bàn với vẻ mặt thất vọng. Cô định thu dọn chồng sách của mình để ra về. Nhưng rồi cô khựng lại. Mắt cô mở to khi nhìn thấy quyển sách lạ nằm trên cùng.
Cô cầm nó lên, phủi lớp bụi trên bìa và đọc tựa đề. Biểu cảm của cô thay đổi từ ngạc nhiên, đến khó hiểu, rồi cuối cùng là vui mừng khôn xiết. Cô mở vài trang ra xem, đôi mắt sáng lên khi thấy những hình minh họa chi tiết về cây Ăn thịt người và những ghi chú về điểm yếu của Nhện Sương độc. Đây chính xác là thứ cô đang tuyệt vọng tìm kiếm.
Cô nhìn quanh, cố gắng tìm xem ai đã để quyển sách ở đó. Nhưng thư viện rộng lớn và im lặng, không có ai đáng nghi cả. Sau một hồi tìm kiếm trong vô vọng, cô đành bỏ cuộc. Cô ôm chặt quyển sách vào lòng như một báu vật, một tia hy vọng mới le lói trong đôi mắt mệt mỏi của cô. Rồi cô thu dọn đồ đạc và nhanh chóng rời đi, có lẽ là để trở về phòng và nghiền ngẫm ngay lập tức "món quà từ trên trời rơi xuống" này.
Từ trong bóng tối, Ji-sung thở phào nhẹ nhõm. Bước đầu tiên đã thành công. Anh đã trao cho cô một công cụ. Một thanh kiếm vô hình.
Anh rời khỏi thư viện, tâm trạng nặng trĩu nhưng cũng có một chút quyết tâm. Con đường phía trước thật dài và đầy rẫy hiểm nguy. Anh phải theo dõi Lee Yeon-woo, đảm bảo cô tận dụng tốt những gì anh cung cấp. Anh phải tìm hiểu thêm về âm mưu của "Hiệp hội Thuần Huyết", tìm ra kẻ chủ mưu và cách thức chúng sẽ hành động trong lễ hội. Và trên hết, anh phải làm tất cả những điều đó trong khi vẫn giữ mình là Park Ji-sung – một nhân vật nền vô danh.
Anh ngẩng đầu nhìn lên bầu trời đang dần chuyển màu cam của hoàng hôn. Lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, anh không còn cảm thấy lạc lõng. Anh đã có một mục tiêu, một nhiệm vụ tối quan trọng.
Nhiệm vụ: Ngăn chặn Bad Ending #17.
Phần thưởng: Sự sống còn của thế giới.
Và của chính anh.
Chaporia
Bình Luận (0)